Không vội vã.
Tôi rửa mặt.
Đun nước.
Mở tủ lạnh.
Cà chua. Trứng. Khoai tây. Một quả dưa chuột. Trên cánh cửa tủ lạnh cắm một chai sữa chua-- loại tám tệ rưỡi, trước đây không nỡ m/ua.
Tôi lấy hai quả trứng.
Một quả cà chua.
Bật bếp. Đun nóng dầu.
đ/ập trứng vào, tiếng dầu xèo xèo vang lên.
Cà chua c/ắt miếng, cho vào chảo.
Đảo vài cái.
Thêm muối.
Không cần thêm gì khác.
Không có tép khô.
Không có dầu tôm.
Không có mắm tôm.
Bếp núc sạch sẽ tinh tươm.
Tôi trút thức ăn ra đĩa.
Trút ra đĩa.
Không phải hộp cơm.
Một chiếc đĩa sứ trắng.
Mười hai tệ một chiếc, m/ua ở siêu thị.
Tôi bưng đĩa ra bàn.
Cái bàn của tôi.
Trong căn nhà thuê ba mươi lăm mét vuông, một cái bàn vuông nhỏ.
Một chiếc ghế.
Không nhiều.
Nhưng chiếc ghế này là của tôi.
Mỗi món ăn trên bàn này đều an toàn.
Tôi ngồi xuống.
Cầm đũa lên.
Gắp một miếng trứng.
Nóng hổi.
Ngoài cửa sổ, có người đang dắt chó đi dạo dưới lầu.
Trẻ con đang chạy nhảy.
Một buổi sáng chủ nhật bình thường.
Tôi chậm rãi ăn.
Không vội.
Không cần giải thích.
Không cần mang hộp cơm.
Không cần nói câu đó lần thứ một nghìn lẻ hai.
Ăn xong.
Rửa bát.
Ánh nắng chiếu lên bồn rửa.
Tôi rửa sạch đĩa, úp ngược lên giá để ráo nước.
Từng giọt nước rơi xuống.
Sáng bừng.