Tôi lấy vài chai nước khoáng, khăn ướt và một gói đường đỏ. Kiếp trước, tôi chỉ m/ua những món ăn vặt mà Lý Minh thích.

Trở lại cửa phòng b/ệnh, tôi nghe thấy tiếng nức nở kìm nén của Trương Hiểu: "Minh à, em sợ quá..."

"Không sao đâu, bác sĩ bảo không sao rồi." Lý Minh khẽ an ủi.

Tôi hít sâu một hơi, gõ cửa rồi mới bước vào.

Trương Hiểu nhanh chóng lau nước mắt, cơ thể rõ ràng cứng đờ lại.

"Uống chút nước đường đỏ đi." Tôi rót một cốc đưa cho con bé, cố ý tránh bàn tay đang định đón lấy của Lý Minh, đưa thẳng đến trước mặt Trương Hiểu.

Con bé ngập ngừng đón lấy, lí nhí nói cảm ơn.

Kiếp trước, tôi luôn truyền đạt mọi thứ qua Lý Minh, như thể đối xử tốt trực tiếp với Trương Hiểu là tôi thua cuộc vậy.

Bác sĩ yêu cầu nằm viện theo dõi ba ngày.

Tôi chủ động đề nghị ở lại trông đêm, Lý Minh ngạc nhiên đến mức không nói nên lời.

"Ngày mai con còn phải đi làm." Tôi lấy sạc dự phòng cắm vào đầu giường, "Mẹ nghỉ hưu rồi, không sao cả."

Đôi mắt Trương Hiểu mở to tròn xoe, ngón tay xoắn ch/ặt lấy ga giường.

Kiếp trước, tôi cho rằng việc trông b/ệnh là nghĩa vụ của con dâu phải hầu hạ mẹ chồng.

Đêm khuya, Lý Minh bị tôi đuổi về nhà nghỉ ngơi. Trong phòng b/ệnh chỉ còn tiếng tít tít của máy theo dõi và hơi thở nhẹ nhàng của Trương Hiểu.

"Dì ơi..." Trong bóng tối, Trương Hiểu đột nhiên lên tiếng, "Cảm ơn dì."

Cổ họng tôi như bị thứ gì đó chặn đứng. Kiếp trước vào lúc này, chắc tôi đang liệt kê đủ loại "tội lỗi" của con bé.

"Ngủ đi." Cuối cùng tôi chỉ nói được hai chữ đó.

Sáng sớm hôm sau, khi Lý Minh mang bữa sáng đến, tôi đang đứng ở cuối hành lang gọi điện thoại.

"Đại học người cao tuổi ạ? Cho tôi xin nghỉ ba ngày... Vâng, nhà có người nằm viện..." Cúp điện thoại, tôi quay lại đụng phải ánh mắt phức tạp của Lý Minh.

"Mẹ, mẹ thực sự thay đổi rồi." Nó đưa cho tôi cốc sữa đậu nành, "Trước đây mẹ gh/ét nhất là xin nghỉ."

Tôi cắn ống hút không nói gì. Phải rồi, thay đổi chứ, bằng cái giá của cả một cuộc đời đấy.

Bác sĩ thăm khám thông báo Trương Hiểu có thể xuất viện, nhưng bắt buộc phải nằm nghỉ tại giường hai tuần.

Lý Minh lộ vẻ khó xử--nó có một dự án quan trọng không thể rời đi.

"Mẹ sẽ qua nấu cơm mỗi ngày." Tôi nói, "Sẽ không làm phiền Hiểu Hiểu nghỉ ngơi đâu."

Khi nói câu này, tôi cố ý không nhìn biểu cảm của Trương Hiểu. Kiếp trước, tôi sẽ chuyển thẳng đến nhà chúng nó để "giám sát" việc dưỡng th/ai.

Trở về nhà, tôi lôi cuộn len bị đ/è dưới đáy thùng ra.

Sau khi Lý Quốc Cường mất, tôi không còn đan lát gì nữa. Những ngón tay vụng về quấn len, bắt mũi, hồi tưởng lại cách đan áo len cho trẻ sơ sinh.

Kiếp trước, tôi đã m/ua một đống quần áo trẻ em nhập khẩu đắt tiền, cố tình khoe khoang trước mặt họ hàng rằng "đều là do bà nội này chuẩn bị cả".

Những mũi đan méo mó, tháo ra đan lại, đan rồi lại tháo.

Ba ngày sau, một chiếc áo len nhỏ màu vàng nhạt cuối cùng cũng thành hình, mặc dù ống tay bên dài bên ngắn.

Khi đến b/ệnh viện đón chúng, tôi bỏ chiếc áo len và dưỡng chất đã m/ua vào túi, giấu ở dưới cùng.

Trương Hiểu được đẩy ra trên xe lăn, sắc mặt đã khá hơn nhiều.

Tôi nhịn không nhắc nhở nó là "bà bầu không được trang điểm"--kiếp trước, đến cả loại mỹ phẩm con bé dùng tôi cũng phải quản.

Thang máy chung cư của chúng bị hỏng, Lý Minh cõng Trương Hiểu, tôi xách lỉnh kỉnh túi lớn túi nhỏ theo sau.

Leo đến tầng năm, đầu gối tôi đ/au nhói nhưng không hề hé răng.

"Mẹ, mẹ chậm thôi." Lý Minh ngoảnh đầu nhìn tôi, trán đầy mồ hôi.

"Lo cho vợ con đi." Tôi thở hổ/n h/ển nói, lời vừa ra khỏi miệng đã thấy hối h/ận. Thói quen cũ cứ như tiếng nấc, thỉnh thoảng lại trồi lên.

Trương Hiểu nằm trên lưng Lý Minh, cơ thể rõ ràng khựng lại một chút.

Sau khi vào nhà, tôi nhét đồ ăn vào tủ lạnh, vẫn không đủ dũng khí lấy chiếc áo len ra.

"Dì ơi, dì ngồi nghỉ một lát đi." Trương Hiểu dựa vào ghế sofa nói.

Tôi lắc đầu: "Hai đứa nghỉ đi, mẹ về đây." Đến cửa lại ngoảnh đầu, "Ngày mai muốn ăn gì?"

"Gì cũng được ạ..." Trương Hiểu lí nhí đáp.

Kiếp trước, tôi gh/ét nhất câu trả lời "gì cũng được", cho rằng đó là biểu hiện không tôn trọng mình. Bây giờ tôi chỉ gật đầu: "Vậy hầm món canh cá diếc nhé."

Đóng cửa lại, tôi thở phào một hơi. Thay đổi giống như đi ngược dòng nước, chỉ cần lơ là một chút là bị đẩy về vạch xuất phát.

Suốt một tuần tiếp theo, ngày nào tôi cũng xuất hiện đúng mười giờ sáng tại nhà chúng, nấu xong cơm trưa và cơm tối rồi rời đi.

Trương Hiểu từ sự đề phòng ban đầu đã dần thả lỏng, thỉnh thoảng còn trò chuyện với tôi vài câu.

"Dì ơi, món cá nấu dưa chua dì làm ngon thật đấy." Hôm qua con bé đã nói như vậy.

Hôm nay lúc đi chợ, tôi cố ý chọn con cá trắm tươi nhất.

Đang định gõ cửa thì nghe thấy tiếng Trương Hiểu nôn ọe bên trong và tiếng Lý Minh lo lắng dỗ dành.

"...Khó chịu quá..." Trương Hiểu nói trong tiếng khóc.

"Có cần gọi mẹ qua không?" Lý Minh hỏi.

"Đừng... dì đã vất vả lắm rồi..."

Tôi lùi lại hai bước, nhẹ nhàng đặt túi thức ăn trước cửa, nhắn tin báo cho Lý Minh là có việc gấp không đến được, đồ ăn để ngoài cửa.

Trên đường về nhà, tôi rẽ vào siêu thị m/ua ô mai và trần bì loại ngon nhất. Kiếp trước khi Trương Hiểu bị nghén, tôi ép nó uống th/uốc đông y tự sắc, bảo là "th/uốc đắng dã tật".

Việc nấu canh ô mai ngốn mất cả buổi chiều của tôi. Nếm thử, chua đến mức tôi nhíu mày, lại thêm hai thìa mật ong vào.

Chín giờ tối, tôi lại đến dưới chân tòa nhà của chúng.

Đèn vẫn sáng, tôi nhờ một thanh niên đang đi lên lầu mang chiếc bình giữ nhiệt lên: "Chỉ cần nói... là đồ đặt giao hàng thôi."

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Alpha cặn bã chết rồi? Vậy thì đổi người khác.

Chương 22
Tháng thứ ba sau khi kết hôn, Alpha của tôi, Bùi Uyên, vì cứu Tân Lạc mà bỏ mạng. Trong lúc thu dọn di vật của anh, tôi phát hiện vô số tin nhắn còn chưa kịp gửi trong quang não của anh. Từng dòng từng chữ đều viết kín tình yêu chân thành anh dành cho Tân Lạc, cùng nỗi tiếc nuối vì hai người không thể ở bên nhau. Đến lúc ấy, tôi mới biết được sự thật. Hóa ra trước khi gặp tôi, anh và Tân Lạc đã yêu nhau qua mạng suốt một thời gian dài. Hóa ra anh theo đuổi tôi chỉ vì nhận nhầm tôi là người yêu qua mạng của mình. Việc kết hôn với tôi chỉ là bất đắc dĩ. Người anh thật lòng yêu, từ đầu đến cuối, luôn là Tân Lạc. Ngoài ý muốn, tôi quay trở lại năm vừa quen biết Bùi Uyên. Lần này... Tôi sẽ không ngu ngốc để bản thân rơi vào vũng lầy ấy thêm một lần nào nữa.
523
4 Làng Ngu Chương 11
5 Thần tôn thì sao? Chương 10
10 Kẻ Mạo Danh Chương 11
11 Sao em chỉ là Beta? Chương 15

Mới cập nhật

Xem thêm