Nội dung cốt lõi chỉ có một: Dựa trên định vị chiến lược của đô thị mới phía Tây và dự báo quy mô dân số nhập cư trong tương lai, trường học được xây dựng kèm theo tại lô đất này bắt buộc phải đạt tiêu chuẩn trường kiểu mẫu cấp tỉnh, nếu không sẽ không đáp ứng được nhu cầu phát triển giáo dục của khu vực, kiến nghị Ủy ban Quy hoạch đưa ra yêu cầu cưỡ/ng ch/ế!

Phía sau văn bản còn đính kèm một danh sách dài dằng dặc các chữ ký của những người tự xưng là "chuyên gia".

Cú đá/nh lén này, vừa nhanh vừa hiểm!

Thời điểm được tính toán cực kỳ chuẩn x/ác!

Đúng lúc người phụ trách phê duyệt ban đầu đã bị hạ bệ, lòng người hoang mang, lãnh đạo mới chưa kịp nhậm chức. Văn bản này với danh nghĩa "luận chứng chuyên gia", "nhu cầu phát triển" đã lập tức dồn Giang thị vào đường cùng!

Chấp nhận? Nghĩa là chi phí xây dựng kèm theo sẽ tăng vọt thêm hàng chục tỷ, chuỗi vốn chắc chắn sẽ đ/ứt g/ãy!

Không chấp nhận? Vi phạm hợp đồng! Hơn mười tỷ tiền đặt cọc và đầu tư giai đoạn đầu sẽ mất trắng, còn phải đối mặt với việc bị thu hồi đất, ph/ạt tiền, danh tiếng tiêu tan và những hậu quả nghiêm trọng khác! Ngân hàng sẽ lập tức rút vốn, các đối tác sẽ lần lượt hủy hợp đồng!

Dù chọn con đường nào cũng đều là đường ch*t!

Khi tin tức truyền đến, bố tôi đang chủ trì một cuộc họp quý quan trọng.

Khi thư ký mặt c/ắt không còn giọt m/áu xông vào phòng họp và đặt tài liệu trước mặt ông, bố tôi chỉ liếc nhìn một cái, sắc mặt lập tức trở nên xanh mét, cơ thể loạng choạng.

"Bố!" Tôi hét lên một tiếng rồi lao tới.

Giây tiếp theo, thân hình cao lớn của bố tôi đổ ập ra phía sau!

"Chủ tịch Giang!"

"Mau gọi xe cấp c/ứu!"

Phòng họp rơi vào hỗn lo/ạn.

Thế giới của tôi, ngay khoảnh khắc đó, sụp đổ tan tành.

Lời tiên tri trong cuốn nhật ký như con rắn đ/ộc lạnh lẽo, quấn ch/ặt lấy cổ họng tôi.

"...không chịu nổi đả kích mà đột ngột xuất huyết n/ão, liệt giường..."

B/ệnh viện, mùi th/uốc sát trùng nồng nặc.

Đèn đỏ phòng cấp c/ứu sáng lên khiến người ta hoảng lo/ạn.

Khi mẹ tôi nhận được tin chạy đến, lớp trang điểm đã nhòe nhoẹt, bà túm lấy tay tôi, móng tay cắm sâu vào da th!t tôi: "Vãn Ý! Bố con thế nào rồi? Hả? Sao ông ấy lại... Sáng đi làm vẫn còn bình thường mà!"

Toàn thân tôi lạnh toát, không nói nên lời, chỉ có thể dán ch/ặt mắt vào cánh cửa đóng kín đó.

Thẩm Nghiên cũng đến, bước chân vội vã, lông mày nhíu ch/ặt. Anh nhìn tôi và mẹ đang ngồi bệt trên băng ghế dài, không nói gì, đi sang một bên gọi điện thoại, có lẽ là đang tìm hiểu tình hình.

Sự chờ đợi dài đằng đẵng, mỗi giây đều là cực hình.

Đèn đỏ cuối cùng cũng tắt.

Bác sĩ bước ra, vẻ mặt nghiêm trọng: "Chủ tịch Giang bị xuất huyết n/ão đột ngột, lượng m/áu xuất huyết không nhỏ, vị trí lại không thuận lợi. Phẫu thuật tạm thời đã ổn định được các chỉ số sinh tồn, nhưng... vẫn chưa thoát khỏi giai đoạn nguy hiểm. Hơn nữa, do xuất huyết chèn ép dây th/ần ki/nh vận động, ngay cả khi tỉnh lại, khả năng bị liệt... là rất lớn."

Mẹ tôi tối sầm mặt mũi, ngất xỉu.

Lại một phen hỗn lo/ạn.

Tôi đứng tại chỗ, như thể bị rút mất linh h/ồn.

Trong đầu chỉ còn sót lại những dòng chữ in lạnh lẽo trong cuốn nhật ký: "Liệt giường".

Tiếp theo sẽ là gì?

"B/án hết trang sức, cuối cùng gặp t/ai n/ạn giao thông trên đường đi v/ay nặng lãi."

Không!

Không được!

Tôi rùng mình một cái, cưỡng ép bản thân thoát ra khỏi nỗi đ/au thương và sợ hãi tột cùng để tìm lại chút tỉnh táo.

Bố đã ngã xuống, nhưng chưa ch*t! Mẹ vẫn còn đó!

Nhà họ Giang chưa xong!

Tôi phải trụ vững! Phải ngăn chặn bi kịch tiếp theo!

Bây giờ không phải lúc khóc!

Tôi dùng sức lau nước mắt trên mặt, ánh mắt trở nên hung dữ.

Hoành Viễn! Vương Đức Phát! Và cả lũ kền kền đang dậu đổ bìm leo kia nữa!

Muốn nuốt chửng nhà họ Giang? Nằm mơ!

Tôi hít sâu một hơi, ép bản thân phải bình tĩnh suy nghĩ.

Việc cấp bách có ba điều:

Bảo toàn mạng sống cho bố, để ông được điều trị tốt nhất.

Ổn định cảm xúc của mẹ, tuyệt đối, tuyệt đối không được để bà đi v/ay nặng lãi!

Giữ lấy nhà họ Giang! Đối phó với khủng hoảng dự án phía Tây!

Tôi bước đến bên cạnh Thẩm Nghiên đang gọi điện thoại.

Anh vừa cúp máy, sắc mặt cũng không mấy dễ chịu.

"Thẩm Nghiên." Tôi lên tiếng, giọng khàn đặc nhưng vô cùng bình tĩnh, "Tình trạng của bố tôi, anh biết rồi đấy."

Thẩm Nghiên nhìn tôi, ánh mắt hơi phức tạp, gật đầu.

"Tôi cần anh giúp." Tôi nhìn thẳng vào mắt anh, không có bất kỳ lời c/ầu x/in nào, chỉ có sự trần thuật, "Thứ nhất, liên hệ chuyên gia n/ão khoa giỏi nhất, trong nước không được thì nước ngoài, tiền bạc không thành vấn đề, nhà họ Giang chi trả được. Thứ hai, giúp tôi ổn định mẹ tôi, tìm người trông chừng bà, không rời nửa bước, tuyệt đối không được để bà rời khỏi b/ệnh viện, càng không được để bà đụng vào bất kỳ khoản v/ay mượn nào!"

Thẩm Nghiên hiển nhiên không ngờ tôi lại đưa ra yêu cầu trực tiếp và mạch lạc đến vậy. Anh im lặng vài giây, dường như đang cân nhắc.

"Vãn Ý, chuyện dự án phía Tây rất phiền phức..." anh cố gắng nói gì đó.

"Dự án phía Tây là chuyện của tôi!" Tôi ngắt lời, giọng điệu đanh thép, "Anh chỉ cần giúp tôi làm tốt hai việc này. Coi như Giang Vãn Ý tôi n/ợ anh một ân tình."

Thẩm Nghiên nhìn sâu vào tôi, có lẽ chưa từng thấy một khía cạnh bình tĩnh, thậm chí là lạnh lùng như vậy của tôi. Cuối cùng, anh gật đầu: "Được. Chuyên gia tôi sẽ liên hệ. Còn về mẹ... tôi sẽ bảo dì Trương (người giúp việc lâu năm nhà anh) đến trông nom."

"Cảm ơn." Tôi thốt ra hai chữ, không chút cảm xúc.

Sắp xếp xong xuôi bên phía b/ệnh viện, tôi quay người bỏ đi.

"Em đi đâu?" Thẩm Nghiên hỏi phía sau.

"Về công ty." Tôi không ngoảnh đầu lại.

Trụ sở tập đoàn Giang thị, một bầu không khí ảm đạm bao trùm.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Alpha cặn bã chết rồi? Vậy thì đổi người khác.

Chương 22
Tháng thứ ba sau khi kết hôn, Alpha của tôi, Bùi Uyên, vì cứu Tân Lạc mà bỏ mạng. Trong lúc thu dọn di vật của anh, tôi phát hiện vô số tin nhắn còn chưa kịp gửi trong quang não của anh. Từng dòng từng chữ đều viết kín tình yêu chân thành anh dành cho Tân Lạc, cùng nỗi tiếc nuối vì hai người không thể ở bên nhau. Đến lúc ấy, tôi mới biết được sự thật. Hóa ra trước khi gặp tôi, anh và Tân Lạc đã yêu nhau qua mạng suốt một thời gian dài. Hóa ra anh theo đuổi tôi chỉ vì nhận nhầm tôi là người yêu qua mạng của mình. Việc kết hôn với tôi chỉ là bất đắc dĩ. Người anh thật lòng yêu, từ đầu đến cuối, luôn là Tân Lạc. Ngoài ý muốn, tôi quay trở lại năm vừa quen biết Bùi Uyên. Lần này... Tôi sẽ không ngu ngốc để bản thân rơi vào vũng lầy ấy thêm một lần nào nữa.
523
4 Làng Ngu Chương 11
5 Thần tôn thì sao? Chương 10
10 Kẻ Mạo Danh Chương 11
11 Sao em chỉ là Beta? Chương 15

Mới cập nhật

Xem thêm