Lần này, tôi không còn giấu nó đi nữa.
Mà đặt nó ở một vị trí nổi bật trên giá sách.
Như một đài kỷ niệm nhỏ bé.
Kỷ niệm đoạn quá khứ hoang đường, đầy giằng x/é mà cuối cùng đã được chính tay chúng tôi viết lại.
Tôi ôm chú mèo bước đến trước cửa sổ sát đất rộng lớn.
Ngoài cửa sổ, người qua kẻ lại.
Ai nấy đều vội vã, chạy về phía câu chuyện của riêng mình.
Tôi cúi đầu, dụi dụi vào đỉnh đầu mềm mại của chú mèo.
"Lần này, là kịch bản do chính tôi viết."
Ánh nắng hơi chói mắt.
Tôi nheo mắt lại, nhưng khóe môi đã khẽ cong lên.