"Anh biết." Chu Viễn ngắt lời cậu ta, "Không có việc gì anh cúp đây."

"Ấy, anh, đừng vội cúp." Chu Lỗi vội vàng nói, "Em nói với anh chuyện này, em định m/ua một căn hộ ở huyện, trả thẳng, loại hơn một triệu tệ ấy. Đến lúc trang trí xong, anh và chị dâu có thời gian thì về ở lại vài hôm."

Chu Viễn không nói gì.

"Đúng rồi anh," Chu Lỗi nói thêm một câu, "Mẹ bảo sau này bà ở cùng em, bảo em để lại cho bà một phòng. Em thấy cũng được, dù sao nhà cũng rộng, ở được."

"Ừ, tốt quá rồi."

Cúp máy, Chu Viễn ngồi trong xe, hồi lâu không cử động.

Ánh nắng ngoài cửa sổ chói chang, nhưng anh lại thấy trong lòng lạnh lẽo.

Anh nhớ lại Tết năm ngoái về nhà, mẹ sống trong căn nhà cũ, mái nhà dột, tường nứt nẻ. Anh bảo mẹ, hay là mình sửa nhà đi, con góp một phần tiền. Mẹ xua tay bảo, không cần con lo, con lo tốt cho bản thân mình là được rồi.

Khi đó anh còn tưởng mẹ xót anh, không muốn anh tốn tiền.

Giờ anh mới hiểu, mẹ vốn dĩ chưa từng có ý định ở lại đó lâu dài.

Người ta đã sớm tính toán xong xuôi, cầm tiền đền bù giải tỏa, đi theo con trai út ở nhà cao cửa rộng.

Buổi tối về đến nhà, Ngô Tĩnh đã nấu cơm xong.

Hai món một canh, đơn giản nhẹ nhàng.

Lúc đang ăn, Ngô Tĩnh đột nhiên nói: "Hôm nay em gọi điện cho mẹ em, nói chuyện tiền đền bù rồi."

Tay cầm đũa của Chu Viễn khựng lại.

"Mẹ em bảo, bảo chúng ta đừng quá để tâm." Ngô Tĩnh cúi đầu, "Bà nói, người già thiên vị là chuyện bình thường, chúng ta cứ sống tốt cuộc sống của mình là được."

"Ừ."

"Bà còn nói, nếu chúng ta không trụ lại được ở tỉnh thành thì về quê. Chỗ bà còn mấy mẫu ruộng, trồng ít hoa màu, không ch*t đói được đâu."

Chu Viễn ngẩng đầu nhìn Ngô Tĩnh.

Đôi mắt vợ hơi đỏ, nhưng trên mặt vẫn nở nụ cười.

Trong lòng anh đột nhiên dâng lên một nỗi chua xót.

"Tĩnh Tĩnh," anh nói, "Theo anh, thiệt thòi cho em rồi."

Ngô Tĩnh lắc đầu: "Anh nói gì thế? Lúc gả cho anh em đã nghĩ kỹ rồi, dù cuộc sống có ra sao, em cũng sẽ cùng anh gánh vác."

Đêm đó, Chu Viễn mất ngủ.

Anh trằn trọc không ngủ được, trong đầu hỗn lo/ạn đủ thứ.

Anh nhớ đến sự thiên vị của mẹ, nhớ đến vẻ đắc ý của em trai, nhớ đến những ấm ức và không cam lòng suốt bao năm qua.

Anh lại nhớ đến lời của Ngô Tĩnh.

"Chúng ta cứ sống tốt cuộc sống của mình là được."

Đúng vậy, cuộc sống vẫn phải tiếp diễn.

Anh không tranh, không phải vì nhu nhược.

Mà vì anh biết, có những thứ, tranh cũng không giành được.

Cho dù có giành được, cũng chẳng phải là thứ mình mong muốn.

Những ngày sau đó, mọi thứ vẫn như cũ.

Chu Viễn tiếp tục chạy vạy công việc, Ngô Tĩnh tiếp tục đi làm ở xưởng.

Thỉnh thoảng có họ hàng gọi điện đến hỏi chuyện tiền đền bù, Chu Viễn đều dùng một câu để lấp li/ếm.

"Tiền là của mẹ con, bà muốn sắp xếp thế nào cũng được."

Nói nhiều thành quen, đến cả bản thân anh cũng gần như tin là thật.

Cho đến ngày hai mươi ba tháng Chạp, ngày Tết ông Công ông Táo.

Chu Viễn đang họp ở công ty thì điện thoại lại reo.

Lần này là mẹ Triệu Quế Phương gọi tới.

Chu Viễn đi ra hành lang nghe điện thoại.

"Alo, mẹ ạ."

"Tiểu Viễn à, sắp Tết rồi, năm nay con có về không?" Giọng Triệu Quế Phương nghe có chút mệt mỏi.

"Chưa chắc ạ, tùy tình hình công việc." Chu Viễn nói, "Sao thế mẹ?"

"Cũng không có việc gì lớn," Triệu Quế Phương ngập ngừng, "Mẹ chỉ muốn hỏi xem, chỗ con có tiện không, mẹ muốn đến chỗ con ở vài hôm."

Chu Viễn sững sờ.

"Đến chỗ con?" Anh tưởng mình nghe nhầm, "Chẳng phải mẹ nói muốn ở cùng Chu Lỗi sao?"

Đầu dây bên kia im lặng.

Một lát sau, Triệu Quế Phương mới lên tiếng: "Em con... chỗ em con không tiện lắm."

"Sao lại không tiện ạ?"

"Nhà nó mới sửa xong, mùi nồng quá, không ở được." Giọng Triệu Quế Phương có chút ấp úng, "Hơn nữa, bố mẹ con bé Tiểu Mạn cũng sắp đến ăn Tết, mẹ ở đó cũng không hay lắm."

Chu Viễn đã hiểu.

Không phải nhà nồng mùi, mà là người ta không chào đón bà.

Cô gái tên Tiền Tiểu Mạn đó, anh từng gặp vài lần, rất khôn ranh. Lúc đầu nghe tin tiền đền bù đưa hết cho Chu Lỗi, cô ta cười đến không khép được miệng. Giờ tiền đã cầm, nhà đã m/ua, bắt đầu thấy bà già vướng víu rồi.

"Mẹ," Chu Viễn hít sâu một hơi, "Chỗ con đang ở là nhà thuê, một phòng khách một phòng ngủ, vốn đã chật chội rồi. Mẹ mà đến, đến chỗ ngủ cũng không có đâu."

"Mẹ có thể ngủ sofa."

"Sofa nhỏ lắm, mẹ ngủ không thoải mái đâu ạ."

"Thế..." Giọng Triệu Quế Phương trầm xuống, "Thế thôi vậy."

Cúp máy, Chu Viễn đứng ngoài hành lang, tâm trạng vô cùng phức tạp.

Anh không phải không muốn mẹ đến.

Nhưng cứ nghĩ đến 6,8 triệu tệ kia, trong lòng anh như bị chặn một tảng đ/á.

Dựa vào cái gì?

Dựa vào cái gì mọi lợi ích đều cho em trai, giờ không ai lo nữa mới nhớ đến anh?

Anh Chu Viễn là cái gì?

Là lốp dự phòng sao?

Quay lại phòng họp, tâm trí Chu Viễn hoàn toàn không đặt vào công việc.

Trong đầu anh toàn là cuộc điện thoại vừa rồi.

Giọng của mẹ nghe già đi rất nhiều, không còn là dáng vẻ ra lệnh sai khiến như trước nữa.

Anh đột nhiên nhớ lại cảnh hồi nhỏ, mẹ cõng anh đi chợ phiên ở thị trấn.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Alpha cặn bã chết rồi? Vậy thì đổi người khác.

Chương 22
Tháng thứ ba sau khi kết hôn, Alpha của tôi, Bùi Uyên, vì cứu Tân Lạc mà bỏ mạng. Trong lúc thu dọn di vật của anh, tôi phát hiện vô số tin nhắn còn chưa kịp gửi trong quang não của anh. Từng dòng từng chữ đều viết kín tình yêu chân thành anh dành cho Tân Lạc, cùng nỗi tiếc nuối vì hai người không thể ở bên nhau. Đến lúc ấy, tôi mới biết được sự thật. Hóa ra trước khi gặp tôi, anh và Tân Lạc đã yêu nhau qua mạng suốt một thời gian dài. Hóa ra anh theo đuổi tôi chỉ vì nhận nhầm tôi là người yêu qua mạng của mình. Việc kết hôn với tôi chỉ là bất đắc dĩ. Người anh thật lòng yêu, từ đầu đến cuối, luôn là Tân Lạc. Ngoài ý muốn, tôi quay trở lại năm vừa quen biết Bùi Uyên. Lần này... Tôi sẽ không ngu ngốc để bản thân rơi vào vũng lầy ấy thêm một lần nào nữa.
523
4 Làng Ngu Chương 11
5 Thần tôn thì sao? Chương 10
10 Kẻ Mạo Danh Chương 11
11 Sao em chỉ là Beta? Chương 15

Mới cập nhật

Xem thêm