“Ngày 17 tháng 8 năm 1998, tiệm vàng Lão Phượng ở phía nam thành phố. Chị đã bỏ ra 980 tệ để m/ua một sợi dây chuyền vàng 15 gram. Số tiền còn lại, chị lấy đi m/ua một chiếc đồng hồ hiệu Mai Hoa cho người đàn ông mà chị đi xem mắt lúc đó.” Lâm Kiến Quốc đọc từng chữ một, những chi tiết như d/ao găm khắc sâu vào n/ão bộ ông, “Người đàn ông đó sau khi xem mắt chị đã cuỗm tiền bỏ trốn, chị thấy mất mặt nên giấu nhẹm chuyện này đi. Lâm Thúy Bình, chuyện này cũng là tôi làm giả sao?”

Lời nói dối bị nhổ tận gốc, sự thật đẫm m/áu cứ thế phơi bày trần trụi dưới ánh đèn.

Đôi môi Lâm Thúy Bình r/un r/ẩy, những thớ th!t trên mặt co gi/ật vì quá chột dạ. Bà ta quay đầu nhìn xung quanh, nhận ra những người họ hàng vốn đứng về phía mình nay ánh mắt đã thay đổi.

Ở nông thôn, ăn tr/ộm tiền trong nhà m/ua trang sức vàng, lại còn cung phụng cho đàn ông bên ngoài, loại chuyện x/ấu hổ này đủ để khiến một người cả đời không ngẩng đầu lên được.

“Ông Lý, ông nhìn nó b/ắt n/ạt tôi kìa!” Lâm Thúy Bình thấy tình thế bất ổn, vội vàng cầu c/ứu Lý Đại Cường đang đứng trong góc.

Nhưng Lý Đại Cường không nhúc nhích.

Người đàn ông quanh năm chạy xe tải lớn, ánh mắt đầy vẻ tinh khôn này, khi nghe đến câu “m/ua đồng hồ cho đàn ông bên ngoài”, sắc mặt đã tối sầm lại. Ông không những không tiến lên giúp đỡ mà còn theo bản năng lùi lại một bước, ánh mắt d/ao động, như đang nhìn nhận lại người vợ đồng sàng dị mộng suốt bao năm nay.

“Thúy Bình, Kiến Quốc nói là thật sao?” Dì hai đặt cái bao tải da rắn xuống, giọng nói bớt đi quá nửa phần thiên vị, “Năm đó chị không đỗ cấp ba?”

“Các người đừng nghe nó đá/nh rắm!” Lâm Thúy Bình đỏ mắt vì tức, dở trò vô lại, “Chuyện mấy chục năm trước ai mà nói rõ được! Cho dù năm đó tôi có sai, thế còn hôm nay thì sao?! Hôm nay là mùng Một Tết, hai vạn tệ tiền tiệc rư/ợu có phải do chú lật lọng không? Chú để các bậc bề trên đứng ngoài tuyết rét, đó là chú nghịch tử bất hiếu!”

Bà ta nắm bắt nhạy bén vấn đề mà họ hàng quan tâm nhất — lợi ích.

Quả nhiên, nghe thấy “hai vạn tệ tiền tiệc rư/ợu”, thím ba lập tức tiếp lời: “Lời Thúy Bình nói đúng đấy. Kiến Quốc à, chuyện cũ chúng ta là người ngoài không quản được. Nhưng hôm nay chúng tôi đứng ngoài cửa nhà chú hơn nửa tiếng đồng hồ, tiền tiệc rư/ợu Thúy Bình đã ứng trước, món n/ợ này chú không thể quỵt được đâu?”

“Đúng đấy, việc nào ra việc nấy.” Mấy người anh họ lại ưỡn ngựk lên. Chỉ cần có thể hợp thức hóa hành vi tr/ộm đồ, họ chẳng quan tâm năm đó rốt cuộc là ai có lỗi với ai.

Không khí trong nhà lại trở nên ngột ngạt. Hai mươi lăm người, hai mươi lăm bộ mặt tham lam, mưu đồ dùng cái gọi là nhân tình thế thái để đóng đinh Lâm Kiến Quốc lên thập tự giá đạo đức một lần nữa.

Lâm Kiến Quốc hít sâu một hơi, định mở lời.

Tôi tiến lên một bước, chắn trước mặt cha.

Tôi cười khẩy, ánh mắt quét qua những bộ mặt đang tỏ vẻ lý lẽ kia, cuối cùng dừng lại ở Lâm Thúy Bình.

“Tiền tiệc rư/ợu?” Tôi kéo dài âm cuối, giọng nói nghe đặc biệt chói tai trong phòng khách yên tĩnh, “Các bậc bề trên, các người thực sự nghĩ rằng hôm nay mùng Một Tết, vị ‘đại thiện nhân’ này dẫn các người đi ăn là tiệc rư/ợu sao?”

Lâm Thúy Bình ngẩng phắt đầu lên, nhìn chằm chằm vào tôi, đáy mắt lóe lên một tia hoảng lo/ạn khó phát hiện.

Kịch hay, bây giờ mới thực sự bắt đầu.

8.

“Lâm Mặc, con nhãi ranh kia mày đang nói bậy bạ gì đấy!” Lâm Thúy Bình như con cóc bị giẫm phải chân, nhảy dựng lên, “Chuyện người lớn đến lượt mày xen vào à? Mau móc tiền ra! Không móc tiền thì hôm nay toàn bộ đồ đạc trong nhà này, chúng tao mang đi hết!”

Bà ta mưu đồ dùng giọng nói lớn hơn để che đậy sự chột dạ trong lòng.

Tôi không quan tâm đến sự càn quấy của bà ta, chậm rãi kéo khóa áo khoác, lấy ra vài tờ giấy A4 đã in sẵn từ túi trong, rung rung trong tay. Những tờ giấy phát ra tiếng động giòn giã.

“Dì hai.” Tôi gọi chính x/ác tên người đàn bà g/ầy gò đang định bê chiếc ghế thái sư, “Con nhớ tháng trước, dì có gửi tin nhắn thoại trong nhóm ‘Người một nhà yêu thương nhau’, nói rằng ba vạn tệ tiền lương hưu của dì, tháng này phải trả cả gốc lẫn lãi cho dì rồi đúng không?”

Dì hai sững sờ, bàn tay đang vươn ra cứng đờ giữa không trung, ánh mắt đầy cảnh giác: “Mày nhắc chuyện này làm gì? Đó là cô mày m/ua giúp dì gói đầu tư lãi suất cao, lãi tận ba phần đấy. Thúy Bình nói rồi, qua rằm là trả cho dì.”

“Lãi ba phần.” Tôi gật đầu, rồi quay sang nhìn thím ba, “Thím ba, mười lăm vạn tiền sính lễ dùng cho đám cưới anh họ, tuần trước cũng chuyển cho cô ‘đầu tư’ rồi phải không?”

Những thớ th!t trên mặt thím ba rung lên, không nói gì, coi như mặc định.

“Lâm Mặc! Mày c/âm miệng cho tao!” Lâm Thúy Bình đột nhiên phát đi/ên lao tới, giơ tay định cư/ớp tờ giấy A4 trong tay tôi.

Tôi nghiêng người né tránh, Triệu Ngọc Lan nhanh tay lẹ mắt, túm lấy cổ tay Lâm Thúy Bình, đẩy mạnh một cái. Lâm Thúy Bình mặc chiếc áo bông cồng kềnh, chân không vững, lảo đảo ngã ngồi vào đống ngăn kéo bị lục lọi, phát ra một tiếng kêu thảm thiết như heo bị chọc tiết.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

A cấp thấp kiểm soát A đỉnh cấp

Chương 19
Tôi là một Alpha hạng xoàng. Ấy thế mà lại làm "chó" bên cạnh một Alpha đỉnh cấp như Lí Văn Tiêu suốt ba năm trời. Ba năm sau, nhân lúc anh ta bước vào kỳ mẫn cảm, tôi đã tự tay đưa một Omega đến bên giường anh ta. Cậu Omega kia nhắn lại rằng mọi chuyện đều đi đúng hướng tôi vạch ra, cậu ta đã bị Lí Văn Tiêu đánh dấu hoàn toàn. Ngay vào khoảnh khắc tôi đang vẽ ra viễn cảnh tươi đẹp khi thoát khỏi gông cùm của Lí Văn Tiêu, thì anh ta lại đột nhiên xuất hiện. Trên người anh ta, tuyệt nhiên không có lấy một chút mùi hương của Omega kia. Chân tôi mềm nhũn, bị tin tức tố của Alpha đỉnh cấp áp chế đến mức phải quỳ rạp xuống đất cầu xin tha thứ. Vậy mà, anh ta lại thản nhiên bóp nát toàn bộ ống thuốc ức chế ngay trước mặt tôi. Anh ta một tay bịt chặt miệng tôi, đặt một nụ hôn nhẹ lên mắt tôi: "Suỵt... Giờ đã xin tha, thì sớm quá rồi đấy."
369
4 Làng Ngu Chương 11
5 Thần tôn thì sao? Chương 10
10 Kẻ Mạo Danh Chương 11
12 Sao em chỉ là Beta? Chương 15

Mới cập nhật

Xem thêm