Những người họ hàng khựng lại. Vương Phú Quý, ông chủ tửu lâu Long Phượng, cũng là một nhân vật có m/áu mặt trong trấn, qu/an h/ệ rộng cả đen lẫn trắng.
Lý Đại Cường bị gọi tên, sắc mặt xanh mét. Ông nhìn người vợ nhếch nhác dưới đất, không những không lấy điện thoại ra mà còn nghiến ch/ặt răng, cơ hàm co gi/ật liên hồi.
Tôi nhìn gương mặt không biết sống ch*t của Lâm Thúy Bình, khẽ nhếch mép.
Đúng là buồn ngủ gặp chiếu manh. Chính tay bà ta đã tự đào quả mìn ch/ôn sâu nhất của mình lên.
“Gọi điện?” Tôi lấy điện thoại ra, từ tốn lướt màn hình, “Không cần phiền dượng đâu, số điện thoại của ông chủ Vương, để con bật cho mọi người cùng nghe.”
Ngón tay tôi dừng lại ở một tệp âm thanh. Đó là quân bài cuối cùng để tiêu diệt hoàn toàn Lâm Thúy Bình.
9.
Trên chiếc tủ năm ngăn ở góc phòng khách có đặt một chiếc loa Bluetooth cũ mà bà nội vẫn dùng để nghe đài lúc sinh thời. Tôi bước nhanh tới, bật công tắc, điện thoại nhanh chóng kết nối.
“Ting-dong -- Bluetooth đã kết nối.”
Tiếng thông báo cơ khí trong trẻo xuyên qua tiếng xâu x/é ồn ào, vang vọng khắp căn phòng hỗn độn.
Khuôn mặt vốn đang âm trầm của Lý Đại Cường lập tức đổi sắc. Ông ta như con thú dữ đá/nh hơi thấy nguy hiểm chí mạng, đẩy mạnh người anh họ đang chắn trước mặt, thân hình vạm vỡ lao thẳng về phía tôi: “Con nhãi ranh, mày dám bật!”
Tôi đứng yên tại chỗ, không lùi nửa bước, tiện tay vớ lấy cây gậy bóng chày cũ phủ đầy bụi ở góc tường, dùng hai tay nắm ch/ặt, vung mạnh rồi đ/ập xuống sàn đ/á mài ngay trước mũi chân ông ta.
“Bùm!”
Tiếng động chát chúa kèm theo những mảnh đ/á vụn b/ắn ra, sượt qua mũi giày da của Lý Đại Cường. Ông ta gi/ật b/ắn người, cứng đờ bước chân, đôi mắt vằn tia m/áu trừng trừng nhìn cây gậy kim loại trong tay tôi.
“Nghe xong rồi hãy ra tay cũng chưa muộn.” Tôi lạnh lùng liếc ông ta một cái rồi nhấn nút phát.
Trong loa, đầu tiên là tiếng rè rè của dòng điện, ngay sau đó, tiếng ch/ửi bới sắc nhọn, cuồ/ng lo/ạn của một người đàn bà n/ổ tung khắp phòng khách. Đó là đoạn ghi âm bà chủ tửu lâu Long Phượng bị người ta lén ghi lại và đăng lên diễn đàn địa phương khi đòi ly hôn một tháng trước.
“Vương Phú Quý, đồ chó ch*t không có lương tâm! Năm nào mùng Một Tết ông cũng giữ cái phòng VIP đó, tưởng bà đây không biết ông làm chuyện dơ bẩn gì trong đó à? Một mâm cỗ rẻ tiền vốn chưa đầy năm nghìn mà ông lấy của người ta hai vạn! Ông giữ năm nghìn, còn một vạn tiền “phí tư vấn” chuyển vào thẻ của con mụ già Lâm Thúy Bình! Hai người cầm tiền lại quả rồi lên lầu hú hí, ông tưởng thiên hạ ai cũng trơ trẽn như ông à!”
Đoạn ghi âm dừng lại đột ngột, âm thanh còn dư ba văng vẳng trong căn phòng im phăng phắc đến mức rơi một cây kim cũng nghe thấy.
Đám họ hàng vừa mới đ/ấm đ/á Lâm Thúy Bình giờ đây đều cứng đờ tại chỗ. Bàn tay giơ cao của thím ba lơ lửng giữa không trung, năm ngón tay đang túm tóc Lâm Thúy Bình của dì hai cũng vô thức buông lơi.
Họ tuy không có học thức cao, nhưng phép tính này thì nghe hiểu rành rành. Vốn năm nghìn, tửu lâu lãi năm nghìn, Lâm Thúy Bình bỏ túi một vạn.
“Vậy, các bậc bề trên đã hiểu chưa?” Tôi xoay xoay cây gậy bóng chày, giọng lạnh như băng, “Bữa cơm hôm nay, các người tưởng Lâm Thúy Bình hào phóng mời khách? Sai rồi, bà ta lấy tiền đầu tư các người góp vốn để mang doanh thu về cho tửu lâu, rồi đút túi riêng một vạn tiền lại quả.”
Đây hoàn toàn không phải là bữa cơm mời khách giữa người thân, mà là một vụ l/ừa đ/ảo liên hoàn được thiết kế tinh vi! Ăn th!t xươ/ng của em trai ruột, lừa tiền dưỡng lão của cả gia tộc.
“Lâm Thúy Bình...” Dì hai r/un r/ẩy toàn thân, chỉ vào người đàn bà rá/ch rưới dưới đất, không thốt nổi một câu trọn vẹn.
Tôi không nhìn phản ứng của họ hàng mà chuyển ánh mắt sang Lý Đại Cường đang đứng một bên, khuôn mặt từ xanh mét chuyển sang tím tái.
“Dượng, năm năm trước dượng đột ngột thoái vốn khỏi tửu lâu Long Phượng, đi v/ay nặng lãi m/ua xe tải lớn, Tết nhất đến nhà cũng không về, thực sự là vì muốn ki/ếm tiền sao?” Tôi nhìn chằm chằm vào ánh mắt né tránh của ông ta, từng chữ như đ/âm vào tim, “Dượng thực ra đã sớm phát hiện mối qu/an h/ệ bất chính giữa vợ mình và Vương Phú Quý, đúng không?”
Cơ mặt Lý Đại Cường gi/ật liên hồi, hai tay siết ch/ặt thành nắm đ/ấm, gân xanh trên mu bàn tay nổi lên cuồn cuộn.
“Dượng vì nhận khoản tiền “bịt miệng” khi thoái vốn nên đã nuốt cục tức của kẻ bị cắm sừng vào bụng. Lâm Thúy Bình mỗi năm mùng Một Tết đều đến tửu lâu tư tình rửa tiền, dượng thì trốn bên ngoài giả ch*t.” Tôi cười mỉa mai, “Thứ gọi là tôn nghiêm, một khi đã bị dán giá lên thì chỉ còn lại những cuộc giao dịch buồn nôn.”
Tấm màn che đậy bị x/é nát hoàn toàn, đến cả chiếc quần l/ót cuối cùng cũng không để lại cho ông ta. Ánh mắt của hai mươi lăm người họ hàng lập tức chuyển từ Lâm Thúy Bình sang Lý Đại Cường, như hai mươi lăm lưỡi d/ao cắm phập vào xươ/ng sống ông ta. Trong ánh mắt đó có kinh ngạc, có kh/inh bỉ, và cả sự giễu cợt dành cho một kẻ bị cắm sừng.