Tiếng khóc của Lưu Kim Phượng chợt tắt ngấm. Về quê? Quê nhà chỉ có căn nhà cũ và vài người họ hàng đã sớm xa cách, sao bằng ở bên cạnh con trai? Tuy con trai giờ đã sa sút, nhưng dù sao cũng là chỗ dựa. Bà ngượng nghịu ngậm miệng, không dám than vãn nữa, nhưng nỗi sầu khổ và sự cay nghiệt trong ánh mắt bà thì chẳng bao giờ vơi đi.

Cố Phong vẫn trả tiền cấp dưỡng cho Lạc Lạc đúng hạn hàng tháng. Vào ngày thăm nom, anh sẽ đến cổng trường hoặc gần khu chung cư Diệp Tình thuê để đón con theo đúng thỏa thuận. Ban đầu Lạc Lạc có chút dè dặt, nhưng dù sao cũng là m/áu mủ ruột rà, sau vài lần, cậu bé dần chịu nói chuyện và chơi đùa cùng bố. Cố Phong cố gắng đóng vai một người cha tốt, dẫn con đi ăn ngon, m/ua đồ chơi, nhưng Lạc Lạc dường như không mấy mặn mà với những thứ đó, cậu bé thích chia sẻ với bố về những người bạn mới ở trường mẫu giáo, hoặc những món ngon bà ngoại vừa làm cho cậu hơn.

Diệp Tình chưa bao giờ ngăn cản Cố Phong thăm con, cũng chưa từng nói nửa lời x/ấu xa về anh trước mặt Lạc Lạc. Cô chỉ bình thản thực hiện đúng thỏa thuận, khi Cố Phong đón con đi thì dặn dò vài câu nhạt nhẽo về việc chú ý an toàn và đưa con về đúng giờ. Thái độ của cô lịch sự mà xa cách, còn hơn cả đối với một người lạ, chỉ nhiều hơn một chút kết nối cần thiết vì đứa trẻ.

Sự bình thản triệt để, không pha tạp bất kỳ cảm xúc nào này còn khiến Cố Phong khó chịu hơn cả sự th/ù h/ận. Nó có nghĩa là anh thực sự đã trở thành quá khứ trong cuộc đời cô, không liên quan đến yêu gh/ét, chỉ là một "hạng mục" cần xử lý.

Một năm sau, Diệp Tình dùng số tiền đó, cộng với tiền tiết kiệm của mình trong hơn một năm qua, m/ua một căn hộ ba phòng ngủ rộng 90 mét vuông tại một khu chung cư có môi trường và khu vực trường học tốt. Căn nhà không lớn nhưng bố trí hợp lý, tràn ngập ánh nắng. Quan trọng nhất là trên sổ đỏ chỉ ghi tên cô và Lạc Lạc. Đây là ngôi nhà nhỏ bé, vững chãi, hoàn toàn thuộc về cô và con trai.

Ngày chuyển nhà là một ngày cuối tuần nắng đẹp. Diệp Tình cùng mẹ đóng gói đồ đạc, Lạc Lạc hào hứng chạy tới chạy lui, trịnh trọng đặt đồ chơi và sách của mình vào thùng. Họ không thuê công ty chuyển nhà, đồ đạc không nhiều, Diệp Tình gọi một chiếc xe tải nhỏ, cùng bác tài xế chở vài chuyến là xong.

Ngôi nhà mới đã được Diệp Tú Anh dọn dẹp sạch sẽ tinh tươm từ trước. Diệp Tình chọn tông màu gỗ ấm áp và màu kem theo sở thích của mình, thiết kế đơn giản mà thoải mái. Trên ban công đặt vài chậu cây xanh mướt, tràn đầy sức sống.

"Bà ngoại ơi, con có phòng riêng rồi này!" Lạc Lạc reo hò chạy vào thế giới nhỏ của riêng mình. Căn phòng do chính tay Diệp Tình thiết kế, có trần nhà hình bầu trời sao, có chiếc giường tầng hình ngôi nhà trên cây để leo trèo, có giá sách sát tường chứa đầy sách tranh và đồ chơi của cậu bé.

"Con có thích không?" Diệp Tình cười hỏi.

"Thích ạ! Con thích lắm!" Lạc Lạc lao đến ôm lấy chân cô.

Diệp Tú Anh đang bận rộn trong bếp sắp xếp bát đũa, khẽ ngân nga một giai điệu lạ. Ánh nắng xuyên qua cửa kính rọi vào, chiếu lên mái tóc hoa râm nhưng được chải chuốt gọn gàng của bà, ấm áp vô cùng.

Diệp Tình đứng giữa phòng khách, nhìn bóng lưng bận rộn của mẹ, nghe tiếng cười giòn tan của con trai, ngửi mùi gỗ nhàn nhạt của đồ nội thất mới, lòng cô tràn ngập một cảm giác mãn nguyện vững chãi chưa từng có.

Ở đây không có những cái giá đắt đỏ, không có sự kìm nén phải nhìn sắc mặt người khác, không có sự đòi hỏi mặc nhiên. Ở đây chỉ có tình yêu, sự tôn trọng, sự ấm áp của việc đùm bọc lẫn nhau, và một cuộc sống thực tế được xây dựng từng chút một bằng chính đôi tay mình.

Cô bước ra ban công, nhìn những đứa trẻ nô đùa dưới sân chung cư, những người già tản bộ, và những cặp vợ chồng trẻ đẩy xe nôi đi qua. Làn gió nhẹ lướt qua má, mang theo hương thơm tươi mát của hoa cỏ chớm xuân.

Điện thoại rung lên, là lời mời cho một dự án thiết kế mới với th/ù lao hậu hĩnh. Cô mỉm cười nhẹ, trả lời: "Vâng, cảm ơn sự tin tưởng, tôi sẽ gửi phương án sớm nhất có thể".

Nhìn lại mười ba năm qua, giống như một giấc mơ dài đầy ngột ngạt. Trong mơ có nỗi uất ức, có sự nhẫn nhịn, có sự tê liệt của việc hy sinh bản thân, và cả nỗi đ/au khi bị người khác coi thường, chà đạp. Nhưng may mắn thay, cô đã tỉnh dậy. Khi mẹ bị ép vào góc tường, bản thân cũng không còn đường lui, cô cuối cùng đã tích lũy đủ sức mạnh để phá kén thoát ra khỏi cái lồng hoa mỹ đó.

Ly hôn không phải là điểm kết thúc, mà là một khởi đầu mới. Cô đã mất đi một cuộc hôn nhân không lành mạnh, một người bạn đời không biết trân trọng, một "ngôi nhà" đầy ngột ngạt. Nhưng cô đã tìm lại được chính mình, bảo vệ được mẹ, và dựng lên một bầu trời thực sự trong xanh cho con trai.

Tương lai có lẽ vẫn còn những cơn mưa bão, nhưng cô không còn là cây tầm gửi cần dựa dẫm vào người khác, chỉ có thể héo hon trong thầm lặng nữa. Cô đã trưởng thành thành một cái cây, bộ rễ cắm sâu vào mảnh đất do chính mình gây dựng, cành lá vươn mình ra bầu trời của riêng mình, có thể che mưa chắn gió cho bản thân và cho những người mình yêu thương.

Trong nhà, Diệp Tú Anh gọi: "Tiểu Tình, Lạc Lạc, mau lại rửa tay, ăn cơm thôi!"

"Con đến ngay ạ!" Diệp Tình lên tiếng đáp, xoay người, đón lấy ánh nắng ấm áp tràn ngập căn phòng và hương thơm của cơm canh, bước về phía gia đình mình, bước về phía cuộc đời mới bình yên và đầy hy vọng mà cô đã tự tay giành lấy.

Cửa sổ sáng, nhà cửa sạch sẽ, năm tháng bình an.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

A cấp thấp kiểm soát A đỉnh cấp

Chương 19
Tôi là một Alpha hạng xoàng. Ấy thế mà lại làm "chó" bên cạnh một Alpha đỉnh cấp như Lí Văn Tiêu suốt ba năm trời. Ba năm sau, nhân lúc anh ta bước vào kỳ mẫn cảm, tôi đã tự tay đưa một Omega đến bên giường anh ta. Cậu Omega kia nhắn lại rằng mọi chuyện đều đi đúng hướng tôi vạch ra, cậu ta đã bị Lí Văn Tiêu đánh dấu hoàn toàn. Ngay vào khoảnh khắc tôi đang vẽ ra viễn cảnh tươi đẹp khi thoát khỏi gông cùm của Lí Văn Tiêu, thì anh ta lại đột nhiên xuất hiện. Trên người anh ta, tuyệt nhiên không có lấy một chút mùi hương của Omega kia. Chân tôi mềm nhũn, bị tin tức tố của Alpha đỉnh cấp áp chế đến mức phải quỳ rạp xuống đất cầu xin tha thứ. Vậy mà, anh ta lại thản nhiên bóp nát toàn bộ ống thuốc ức chế ngay trước mặt tôi. Anh ta một tay bịt chặt miệng tôi, đặt một nụ hôn nhẹ lên mắt tôi: "Suỵt... Giờ đã xin tha, thì sớm quá rồi đấy."
369
4 Làng Ngu Chương 11
5 Thần tôn thì sao? Chương 10
10 Kẻ Mạo Danh Chương 11
12 Sao em chỉ là Beta? Chương 15

Mới cập nhật

Xem thêm