Hứa Tĩnh tải xong file, lướt nhanh một lượt, trong lòng càng thêm vững dạ.

Cô trả lời Tô Kỳ: "Cảm ơn, những thứ này cứ giữ lại đã.

Gần đây trong nhà có thể có chuyện, nếu không liên lạc được với tôi, hoặc tôi có lời lẽ bất thường, nhờ cậu báo cảnh sát giúp."

Cô để lại số điện thoại của mẹ mình là bà Thẩm Phương.

Tô Kỳ lập tức gửi đến một biểu tượng "đã hiểu", còn thêm một câu: "Chị em cố lên! Cần người cứ nói!"

Đặt điện thoại xuống, Hứa Tĩnh quan sát căn phòng khách tồi tàn này.

Nơi đây không thuộc về cô, cái nhà này dường như cũng ngày càng chẳng liên quan gì đến cô nữa.

Nhưng không sao, cô sẽ tự tạo cho mình và con gái một tổ ấm an toàn mới.

Những ngày tiếp theo, không khí trong nhà hạ xuống điểm đóng băng.

Cao Ngọc Mai hoàn toàn phớt lờ Hứa Tĩnh, coi như cô là không khí.

Nấu cơm chỉ làm phần của bà ta và Đàm Minh, còn cố tình làm món ăn rất thơm, bưng ra phòng khách ăn.

Đàm Minh muốn m/ua chút gì đó cho Hứa Tĩnh, hoặc gọi đồ ăn ngoài,

đều bị Cao Ngọc Mai ngăn lại với lý do "lãng phí tiền", "đồ ngoài không sạch sẽ", kèm theo đó là những lời mỉa mai châm chọc.

Hứa Tĩnh không hề lay chuyển, vẫn tự mình vào bếp, dùng những nguyên liệu hạn hẹp làm vài món đơn giản. Cao Ngọc Mai cố tình khóa kỹ những nguyên liệu ngon, cô liền dùng trứng, rau cải, mì sợi để thay đổi món.

Lượng sữa dường như bị ảnh hưởng bởi tâm trạng và dinh dưỡng, cô liên tục uống nước, định kỳ dùng máy hút sữa để làm trống bầu ngựk, cố gắng duy trì lượng sữa.

Đàm Minh cố gắng giao tiếp với cô,

nhưng mỗi lần mở miệng, không phải nói "mẹ già rồi em đừng chấp",

thì là "chuyện tiệc đầy tháng bàn lại đi, đừng cứng nhắc quá".

Hứa Tĩnh chỉ nhàn nhạt nghe, không phản bác cũng không tiếp lời,

để Đàm Minh như đ/ấm vào bông, ngày càng nôn nóng.

Anh cảm thấy mình kẹt ở giữa sắp ngạt thở đến nơi,

một bên là người mẹ ngang ngược nhưng đã sinh thành ra mình,

một bên là người vợ lạnh lùng nhưng đã sinh con đẻ cái cho mình.

Anh không muốn làm tổn thương ai, nhưng dường như cả hai bên đều đã bị tổn thương.

Anh cố gắng giảng đạo lý, nhưng mẹ và vợ đều không nghe,

anh cảm thấy mình vừa uất ức vừa bất lực.

Còn Cao Ngọc Mai, sau cơn thịnh nộ ban đầu,

dường như đã thay đổi chiến thuật.

Bà ta không còn trực tiếp m/ắng nhiếc Hứa Tĩnh nữa, mà chuyển sang giở trò x/ấu trong những việc nhỏ nhặt.

Như quần áo của con Hứa Tĩnh phơi ở ban công, bà ta giả vờ "không cẩn thận" làm rơi xuống đất;

bình đun nước giữ nhiệt cô dùng để hâm sữa, bà ta canh nửa đêm lén rút điện;

những cuốn sách nuôi dạy con Hứa Tĩnh để ở phòng khách, sau khi bà ta "dọn dẹp" thì chẳng còn tìm thấy dấu vết đâu.

Hứa Tĩnh đều lặng lẽ chịu đựng, hành sự ngày càng cẩn trọng, đồ quan trọng tuyệt đối không rời mắt.

Cô còn lén lút bật ghi âm điện thoại ở vị trí khuất trong phòng khách, bắt trọn những lời lẩm bẩm mà Cao Ngọc Mai tưởng không ai nghe thấy.

"Hừ, xem mày cứng được bao lâu."

"Sinh con gái thì có gì mà vênh váo?"

"Nếu không chịu xuống nước, thì đừng hòng có ngày lành."

"Đợi đến tiệc đầy tháng, xem tao chỉnh mày thế nào."

Những lời thì thầm đầy á/c ý này, đều được ghi lại rõ ràng.

Ngày tiệc đầy tháng ngày càng gần, Cao Ngọc Mai không còn nhắc lại chuyện "cô bế cháu gái" với Hứa Tĩnh nữa.

Nhưng các cuộc gọi giữa bà ta với Đàm Lợi, Đàm Hiểu lại thường xuyên hơn, giọng nói hạ thấp, lộ vẻ phấn khích kỳ lạ.

Đàm Minh cũng bị kéo đi bàn bạc thực đơn khách sạn, danh sách khách mời,

lần nào anh cũng mày chau mặt ủ, ánh mắt nhìn về phía phòng khách đầy lo âu.

Hứa Tĩnh lạnh lùng quan sát, đến giờ cho bú thì cho bú, đến giờ nghỉ thì nghỉ,

đồng thời lặng lẽ đẩy nhanh công tác chuẩn bị của bản thân.

Cô đã thu dọn một số vật dụng cần thiết và giấy tờ quan trọng,

lén lút cho vào một chiếc ba lô không mấy nổi bật, giấu sâu trong tủ quần áo phòng khách.

Việc trao đổi với công ty làm thêm rất thuận lợi,

đối phương xem qua các tác phẩm cũ của cô rất hài lòng, đã gửi đợt bản thảo hiệu đính thử nghiệm đầu tiên, th/ù lao được thanh toán ngay lập tức.

Tuy tiền không nhiều, nhưng nó có nghĩa là cô đã có nguồn thu nhập ngoài Đàm Minh.

Đúng ba ngày trước tiệc đầy tháng, có hai chuyện xảy ra.

Chuyện thứ nhất, khi Hứa Tĩnh rửa bình sữa cho con,

phát hiện chiếc cọ bình sữa thường dùng không cánh mà bay, sau một hồi tìm ki/ếm, cô thấy nó nằm dưới đáy thùng rác, đầy những vết dầu mỡ bẩn thỉu, rõ ràng đã bị sử dụng một cách á/c ý.

Cô không làm ầm lên, lặng lẽ dùng nước sôi tiệt trùng chiếc cọ mới dự phòng trong nhà.

Chuyện thứ hai, đêm cô dậy đi vệ sinh, đi ngang qua cửa phòng ngủ chính, nghe thấy Cao Ngọc Mai đang gọi điện thoại.

Giọng nói vì phấn khích mà hơi chói tai: "...Yên tâm đi đại sư,

bùa nước con đã làm theo lời thầy, lén pha vài lần vào nước nó uống rồi..."

"Đúng, chính là bùa cầu con... Ôi chao,

tiệc đầy tháng lần này là cơ hội tốt, 'Kim ngọc mãn đường thôi đinh cục' thầy dạy con đều nhớ kỹ rồi, đến lúc đó bày ra tại hiện trường, đảm bảo khiến nó lần sau sẽ sinh được con trai!"

"Tiền không thành vấn đề, chỉ cần linh nghiệm, tốn bao nhiêu con cũng sẵn lòng! Đợi con bế được cháu đích tôn, chắc chắn sẽ gói cho thầy một phong bao đỏ thật lớn!"

Hứa Tĩnh đứng lặng trong hành lang mờ tối, toàn thân lạnh ngắt, m/áu như đông cứng lại. Bùa nước pha vào nước uống?

Cô nhớ lại những lần uống nước mấy ngày nay thỉnh thoảng nếm được vị lạ nhẹ, cứ ngỡ là cặn nước hoặc vị giác mình có vấn đề, không ngờ rằng...

Một cơn buồn nôn dữ dội trào lên, cô bịt ch/ặt miệng, mới không nôn ra.

Cô rón rén lùi về phòng khách, khóa trái cửa, dựa lưng vào cánh cửa thở dốc, dạ dày cuộn trào như bão tố.

Cô lao vào nhà vệ sinh, móc họng, nhưng chỉ nôn ra nước chua, chẳng có gì khác.

Sự sợ hãi và k/inh h/oàng như con rắn đ/ộc lạnh lẽo, siết ch/ặt lấy trái tim cô. Thêm muối ít nhất còn nhìn thấy được, còn thứ bùa nước này...

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

A cấp thấp kiểm soát A đỉnh cấp

Chương 19
Tôi là một Alpha hạng xoàng. Ấy thế mà lại làm "chó" bên cạnh một Alpha đỉnh cấp như Lí Văn Tiêu suốt ba năm trời. Ba năm sau, nhân lúc anh ta bước vào kỳ mẫn cảm, tôi đã tự tay đưa một Omega đến bên giường anh ta. Cậu Omega kia nhắn lại rằng mọi chuyện đều đi đúng hướng tôi vạch ra, cậu ta đã bị Lí Văn Tiêu đánh dấu hoàn toàn. Ngay vào khoảnh khắc tôi đang vẽ ra viễn cảnh tươi đẹp khi thoát khỏi gông cùm của Lí Văn Tiêu, thì anh ta lại đột nhiên xuất hiện. Trên người anh ta, tuyệt nhiên không có lấy một chút mùi hương của Omega kia. Chân tôi mềm nhũn, bị tin tức tố của Alpha đỉnh cấp áp chế đến mức phải quỳ rạp xuống đất cầu xin tha thứ. Vậy mà, anh ta lại thản nhiên bóp nát toàn bộ ống thuốc ức chế ngay trước mặt tôi. Anh ta một tay bịt chặt miệng tôi, đặt một nụ hôn nhẹ lên mắt tôi: "Suỵt... Giờ đã xin tha, thì sớm quá rồi đấy."
369
4 Làng Ngu Chương 11
5 Thần tôn thì sao? Chương 10
10 Kẻ Mạo Danh Chương 11
12 Sao em chỉ là Beta? Chương 15

Mới cập nhật

Xem thêm