“Mẹ, nhiều người đến thế, nhà con ở sao xuể?”

“Sao lại không ở được? Ngoài phòng khách trải đệm, phòng làm việc cũng ngủ được, nếu không thì con và Cảnh Xuyên nhường phòng ngủ chính ra, hai đứa ngủ phòng phụ cũng được.” Vương Quế Phương nói một cách nhẹ tênh, “Họ hàng cả năm mới tụ họp một lần, chen chúc chút cho vui vẻ.”

“Vậy còn chuyện ăn uống? Cơm của mười sáu người, một mình con nấu?”

“Lúc đó bảo em dâu con phụ giúp, cái Lệ Lệ đó chịu khó lắm.”

Thẩm Duyệt suýt bật cười thành tiếng.

Triệu Lệ Lệ chịu khó ư?

Lần trước đến nhà cô, ngay cả tất của nó cũng là Thẩm Duyệt giặt.

“Mẹ, con nghĩ hay là năm nay ra tiệm ăn bữa cơm tất niên đi, như vậy ai cũng thoải mái.”

“Ra tiệm?” Giọng Vương Quế Phương lập tức biến đổi, “Thế thì xa cách quá! Người một nhà ăn Tết, phải ở nhà mới có không khí Tết chứ! Với lại, ngoài tiệm đắt đỏ lắm, con không phải không biết Cảnh Huy dạo này tiền nong eo hẹp sao, con làm thế chẳng phải khiến nó khó xử à?”

“Vậy tiền con trả.”

“Đây không phải là vấn đề tiền bạc!” Giọng Vương Quế Phương trở nên nghiêm khắc, “Thẩm Duyệt, có phải con không muốn chúng ta đến nhà con ăn Tết không?”

“Con không có ý đó.”

“Vậy ý con là gì? Mẹ nói cho con biết, nhà họ Lục chúng ta coi trọng nhất là sự đoàn viên, nếu con đến chuyện nhỏ này cũng không làm tốt, sau này làm sao ăn nói với họ hàng?”

Thẩm Duyệt im lặng.

Cô biết có nói tiếp cũng vô ích.

Trong mắt Vương Quế Phương, cô chỉ là một công cụ.

Một công cụ chuyên nấu nướng, dọn dẹp, hầu hạ cả gia đình.

Cúp máy, Thẩm Duyệt ngồi thẫn thờ trên sofa.

Lục Cảnh Xuyên từ phòng ngủ bước ra, thấy sắc mặt cô không tốt liền hỏi: “Lại sao nữa?”

“Mẹ anh vừa gọi, bảo con chuẩn bị đón mười sáu người.”

“Vậy thì chuẩn bị thôi, đâu phải lần đầu.” Lục Cảnh Xuyên ngáp một cái, “Vợ à, em đừng nghĩ nhiều, một năm có một lần thôi mà.”

“Một năm một lần?” Thẩm Duyệt ngước nhìn anh, “Năm ngoái mười hai người, năm kia mười người, năm nay mười sáu người, sang năm có phải là hai mươi người không?”

“Làm gì có chuyện phóng đại thế…”

“Lục Cảnh Xuyên, anh có bao giờ nghĩ đến cảm nhận của em không?” Giọng Thẩm Duyệt bắt đầu r/un r/ẩy, “Em cũng là con người, em cũng biết mệt, em cũng muốn có một cái Tết bình yên, chứ không phải làm bảo mẫu miễn phí cho nhà anh!”

Lục Cảnh Xuyên gi/ật mình trước sự bùng n/ổ đột ngột của cô.

“Em làm cái gì vậy? Anh có nói gì em đâu…”

“Anh không nói gì em, nhưng anh chẳng nói gì cả!” Thẩm Duyệt đứng dậy, “Mỗi lần người nhà anh b/ắt n/ạt em, anh đều đứng xem, không giúp em nói lấy một câu!”

“Họ b/ắt n/ạt em khi nào? Chẳng phải chỉ là bảo em nấu thêm mấy bữa cơm thôi sao?”

“Nấu thêm mấy bữa cơm? Anh biết năm ngoái mấy ngày đó em dậy lúc mấy giờ, ngủ lúc mấy giờ không? Sáu giờ sáng dậy nấu sáng, mười hai giờ đêm vẫn còn rửa bát! Em trai và em dâu anh nằm trên sofa cắn hạt dưa xem tivi, mẹ anh ở bên cạnh chỉ đạo em làm cái này cái kia, còn anh? Anh đang uống rư/ợu tán gẫu với bố!”

Sắc mặt Lục Cảnh Xuyên trở nên khó coi.

“Thôi thôi, anh biết em vất vả rồi, anh xin lỗi được chưa?”

“Em không cần anh xin lỗi, em cần anh đứng ra nói một câu.”

“Nói gì? Họ là người nhà của anh, anh nói được gì chứ?”

“Anh có thể nói năm nay đừng đến nữa, hoặc nói mọi người cùng chia sẻ việc nhà, hay đơn giản là nói năm nay chúng ta ra ngoài ăn.” Thẩm Duyệt nhìn anh, “Anh không thể vì em mà cân nhắc một lần sao?”

Lục Cảnh Xuyên im lặng.

Một hồi lâu sau, anh mới lên tiếng: “Thẩm Duyệt, em cũng biết hoàn cảnh nhà anh, bố anh là người trọng thể diện, em trai lại không hiểu chuyện, anh là anh cả mà không gánh vác thì cái nhà này tan nát mất.”

“Vậy nên phải hy sinh em?”

“Hy sinh cái gì chứ? Em là vợ anh, chúng ta là người một nhà, thấu hiểu cho nhau chẳng phải chuyện bình thường sao?”

“Thấu hiểu cho nhau?” Thẩm Duyệt cười lạnh, “Năm năm nay, toàn là em thấu hiểu cho các người, có ai trong các người từng thấu hiểu cho em chưa?”

Lục Cảnh Xuyên há miệng, cuối cùng vẫn không nói nên lời.

Thẩm Duyệt quay người vào phòng ngủ, đóng cửa lại.

Cô tựa lưng vào cửa, nước mắt cuối cùng cũng rơi xuống.

Khoảnh khắc này, cô chợt hiểu ra một điều.

Trong cuộc hôn nhân này, cô chưa bao giờ thực sự được coi là người một nhà.

Cô chỉ là người ngoài.

Một người ngoài dùng để hầu hạ nhà họ Lục.

Sau ngày hôm đó, Thẩm Duyệt không nhắc lại chuyện Tết nhất nữa.

Cô vẫn đi làm như thường lệ, vẫn m/ua thức ăn nấu nướng, vẫn nhận cuộc gọi của mẹ chồng.

Bề ngoài nhìn vào, mọi thứ vẫn rất bình thường.

Nhưng chỉ có cô biết, sợi dây trong lòng đã căng đến giới hạn.

Chiều hôm đó, Thẩm Duyệt đi làm về, phát hiện trước cửa nhà chất đầy những thùng chuyển phát nhanh.

Cô tưởng là đồ Lục Cảnh Xuyên m/ua, đang định bê vào thì thấy Triệu Lệ Lệ bước ra từ lối cầu thang.

“Chị dâu, chị về rồi à!” Triệu Lệ Lệ cười hì hì tiến lại gần, “Em m/ua mấy bộ quần áo, gửi đến chỗ chị, nhà em không tiện nhận hàng.”

Thẩm Duyệt nhìn những thùng hàng lớn dưới chân cô ta, nhíu mày.

“Nhiều thế này sao?”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

A cấp thấp kiểm soát A đỉnh cấp

Chương 19
Tôi là một Alpha hạng xoàng. Ấy thế mà lại làm "chó" bên cạnh một Alpha đỉnh cấp như Lí Văn Tiêu suốt ba năm trời. Ba năm sau, nhân lúc anh ta bước vào kỳ mẫn cảm, tôi đã tự tay đưa một Omega đến bên giường anh ta. Cậu Omega kia nhắn lại rằng mọi chuyện đều đi đúng hướng tôi vạch ra, cậu ta đã bị Lí Văn Tiêu đánh dấu hoàn toàn. Ngay vào khoảnh khắc tôi đang vẽ ra viễn cảnh tươi đẹp khi thoát khỏi gông cùm của Lí Văn Tiêu, thì anh ta lại đột nhiên xuất hiện. Trên người anh ta, tuyệt nhiên không có lấy một chút mùi hương của Omega kia. Chân tôi mềm nhũn, bị tin tức tố của Alpha đỉnh cấp áp chế đến mức phải quỳ rạp xuống đất cầu xin tha thứ. Vậy mà, anh ta lại thản nhiên bóp nát toàn bộ ống thuốc ức chế ngay trước mặt tôi. Anh ta một tay bịt chặt miệng tôi, đặt một nụ hôn nhẹ lên mắt tôi: "Suỵt... Giờ đã xin tha, thì sớm quá rồi đấy."
369
4 Làng Ngu Chương 11
5 Thần tôn thì sao? Chương 10
10 Kẻ Mạo Danh Chương 11
12 Sao em chỉ là Beta? Chương 15

Mới cập nhật

Xem thêm