Hóa ra từ rất lâu rồi, cô bạn thân này đã lăn giường với Chu Trầm.
Nhưng người chồng này của tôi lại là một gã cặn bã không quản nổi nửa thân dưới.
Hắn thề non hẹn biển với cô, rồi ngay khi vừa kéo quần lên lại đi ngủ với người khác.
Vì thế, Lâm Vy không chịu nổi.
Cô ta muốn mượn tay tôi để loại bỏ những cô bồ nhí, bồ nhì, bồ ba.
Còn kẻ ng/u ngốc như tôi, quả thực đã làm theo.
Đến mức vừa sinh con được ba ngày đã phải ăn một cái t/át.
Tôi lặng lẽ nhìn cô ta:
"Tất nhiên rồi, người phụ nữ tốt như cậu, sao có thể đi làm người thứ ba cho một gã cặn bã chứ? Người khó có khả năng này nhất chính là cậu đấy."
Vai cô ta thả lỏng rõ rệt, ánh mắt vô thức nhìn xuống xấp ảnh trong tay tôi.
Nụ cười đông cứng lại.
Trong ảnh, tay Chu Trầm đặt sau gáy cô ta, cả hai đang hôn nhau say đắm trong xe.
Mà chiếc vòng vàng trên cổ tay trái của cô ta, chính là chiếc vòng vàng đặc mẫu 'Bàn triền' của Chu Đại Sinh.
"Cái này..."
Lâm Vy bắt đầu run môi:
"Đây đều là do cư dân mạng chỉnh sửa thôi, cậu đừng tin... D/ao D/ao, mình đã chuẩn bị khởi kiện những kẻ tung tin đồn thất thiệt này rồi, cậu không thể tin họ mà không tin mình được..."
Tôi gật đầu:
"Tất nhiên, nhưng trước đó, cậu nên trả lại chiếc vòng cầm nhầm này đi chứ?"
Mặt cô ta trắng bệch:
"D/ao D/ao... không phải như vậy... chiếc vòng này... là, là mình tự m/ua, chỉ là trùng mẫu thôi..."
"Trùng mẫu?"
Tôi nghiêng đầu nhìn cô ta:
"Vậy cậu đưa hóa đơn cho mình xem nào."
Cô ta há miệng, chẳng nặn ra được một chữ.
Cô ta không dám.
Bởi vì bản scan của tờ hóa đơn đó, lúc này đang nằm trong ngăn kéo của tôi.
Nếu cô ta dám đưa ra bản gốc, chẳng khác nào tự tay dâng bằng chứng cô ta làm người thứ ba.
Tôi nhét xấp ảnh vào lòng cô ta:
"Ba ngày. Vòng, túi xách, tiền chuyển khoản, cùng tất cả chi phí hai người ở bên nhau, không thiếu một món nào phải gửi trả lại cho tôi. thiếu một đồng, chúng ta ra tòa."
Nói xong tôi quay người rời đi.
Người đ/âm bạn những nhát sâu nhất trong đời, thường lại là người ở gần bạn nhất.
Cuộc đời mà.
Chỗ nào cũng là bất ngờ.
Chẳng bao lâu sau, những cô gái từng lộ mặt trong ảnh lần lượt tìm đến cửa.
Vòng tay, túi xách, lịch sử chuyển khoản, chi phí chung, tất cả đều được trả lại không thiếu một xu, chỉ cầu tôi rút đơn kiện.
Chẳng ai muốn đùa với một kẻ đi/ên cả.
"Phụ nữ sao cứ phải làm khó nhau."
Câu nói này lại bị họ lôi ra.
Nhưng lúc đầu, khi mẹ con tôi tay trắng, không một xu dính túi, ai đã tha cho tôi?
Cho nên mỗi cô gái ngoài việc trả lại đồ, còn phải trả thêm năm vạn tệ tiền bồi thường.
Cũng không phải tống tiền.
Chủ yếu là các cô ấy thấy mẹ con tôi sống không dễ dàng gì.
Cho đứa nhỏ chút tiền m/ua sữa bột.
Kết quả là cuối cùng, trên đơn kiện chỉ còn lại hai người:
Chu Trầm và mẹ chồng.
Còn trong tay tôi đã nắm trọn chuỗi bằng chứng hoàn chỉnh về những sai phạm nghiêm trọng của Chu Trầm.
Trại tạm giam cuối cùng cũng gọi điện đến.
Chu Trầm muốn gặp tôi.
Dù sao thì viện phí của mẹ chồng cũng đã n/ợ quá nửa tháng rồi.
Hôm đó, tôi cùng luật sư đến trại tạm giam.
Gặp lại hắn, qua lớp kính đó, trông hắn như biến thành người khác.
Tóc húi cua, hốc mắt sâu hoắm, khóe miệng bong tróc, cả người như bị rút cạn sức sống.
"D/ao D/ao, anh đồng ý sang tên căn nhà cho con gái, em mau đi đóng tiền cho mẹ anh đi."
Tôi không đáp, mà rút xấp tài liệu từ trong túi đẩy qua:
"Đó là điều kiện trước đây. Bây giờ, ngoài việc sang tên nhà cho con gái, 70% tất cả tài sản trong tay anh, bao gồm cả những khoản đã tẩu tán, tôi đều muốn. Đồng ý, tôi ký đơn rút kiện. Không đồng ý, thì ra tòa, đến lúc đó tòa phán bao nhiêu thì là bấy nhiêu, anh tự chọn."
Chu Trầm cúi đầu nhìn xấp giấy đó rất lâu.
Người đàn bà nào, lúc nào, trả lại cái gì, đều rõ ràng rành mạch.
Cuối cùng, hắn thở hắt ra một hơi dài, cả người đổ ập xuống ghế:
"...Anh ký."
Hôm sau, nhân viên tòa án đến tận nơi lấy lời khai, hắn điểm chỉ vào thỏa thuận hòa giải.
Căn nhà thuộc về con gái, tôi với tư cách người giám hộ hợp pháp sẽ giữ thay.
Tôi cầm tất cả thẻ ngân hàng của Chu Trầm và mẹ chồng, đến b/ệnh viện thanh toán hết các khoản n/ợ.
Sau đó ra cây ATM, từng thẻ một kiểm tra số dư.
Tổng cộng hơn tám triệu tệ.
Phân tán trong hơn chục cái thẻ, tất cả đều đứng tên mẹ hắn.
Chu Trầm lúc đầu để giấu số tiền này đã tốn không ít tâm tư.
Công ty m/a, hóa đơn khống, chuyển khoản lòng vòng, chỉ riêng phí thủ tục đã tốn không ít.
Tôi nhìn dãy số 0 trên màn hình, nhớ lại cái t/át hắn dành cho tôi lúc ở cữ và tiếng khóc của con gái bên cạnh.
Nhớ lại những chiếc vòng vàng bọc bạc xếp chồng trong két sắt, mỗi chiếc đều tương ứng với một đêm hắn lăn lộn trên giường với người đàn bà khác.
Còn con gái tôi, từ lúc chào đời đến giờ, sữa bột uống loại rẻ nhất, tã giấy dùng loại không tên tuổi.
Tôi nhắm mắt, hít một hơi thật sâu.
Rút chiếc thẻ cuối cùng ra, không ngoảnh đầu lại mà bước ra khỏi ngân hàng.
Sinh ra làm người, bọn họ không xứng.
Ba tháng sau, Chu Trầm bị kết án ba năm sáu tháng tù giam vì tội tụ tập d/âm lo/ạn.
Còn về phần mẹ chồng, vì điều trị bị trì hoãn quá lâu, chứng nhồi m/áu n/ão đã bỏ lỡ thời điểm vàng để làm tan huyết khối.
Dù c/ứu được tính mạng, nhưng bà ta bị liệt nửa người bên trái, nói năng ú ớ không rõ, quãng đời còn lại đều cần người chăm sóc chuyên biệt.