Chiếc xe lướt qua khu chung cư cũ kỹ nơi tôi từng sống. Tôi liếc nhìn một cái, những ô cửa sổ lờ mờ, những con phố chật hẹp ấy đã chẳng còn đủ sức khơi dậy bất kỳ gợn sóng nào trong lòng tôi. Nơi đó phong ấn một đoạn quá khứ, nơi một người phụ nữ tên Hứa An Nhiên từng bị mắc kẹt. Nhưng Hứa An Nhiên của hiện tại, đã sớm bay đến một bầu trời rộng lớn hơn.
Điện thoại rung lên, là video cô giáo mầm non gửi cảnh con gái đang chơi đùa. Nhóc con chơi đến mức lấm lem bùn đất khắp mặt, nhưng lại cười vô cùng hạnh phúc.
Tôi lưu lại video, cài đặt làm hình nền điện thoại.
Cao Chấn Vũ, Cao Mỹ Linh, những món dưa muối đó, những toan tính đó, những lời vu khống đó... tất cả đều đã trở thành những điểm nhiễu mờ nhạt trong phông nền xa xôi.
Còn tương lai của tôi, rõ ràng, tươi sáng và nằm gọn trong chính bàn tay mình.
Phía trước ngã tư, đèn xanh bật sáng.
Chiếc xe êm ái hòa vào dòng người, tiến về phía phương xa nơi ánh đèn rực rỡ hơn.