“M/ộ Chiêu Dung, trước đây vì một giấc mộng mà chàng hết hạ thấp ta lại làm hoen ố thanh danh ta, ta có từng trách chàng không? Vậy mà chàng hết lần này đến lần khác mượn cớ gây sự, suy cho cùng chàng chính là từ tận đáy lòng coi thường ta.”
“Nếu cuộc sống này không thể tiếp tục, chúng ta cứ dứt khoát chia tay, cũng đỡ phải suốt ngày nghi ngờ hết người này đến người kia!”
Lời vừa dứt, M/ộ Chiêu Dung vốn đang gào thét chất vấn ta như kẻ đi/ên, bỗng chốc như bị đổ th/uốc c/âm, chẳng thể thốt nên lời.
Chàng mím ch/ặt môi, nước mắt lã chã rơi xuống, nhìn ta như nhìn một người phụ nữ bạc tình bạc nghĩa nhất thế gian:
“Nàng sao có thể nói ra những lời như vậy, nếu ta coi thường nàng, thì giờ đây có giống như một kẻ oán phu đi/ên dại mà cãi nhau với nàng không?”
Ta quay mặt đi không nhìn chàng: “Giờ là chàng cứ sống ch*t không buông tha cho ta.”
“M/ộ Chiêu Dung, ta không đùa với chàng. Nếu chàng cảm thấy ở bên ta không vui, vậy chúng ta cứ hủy hôn đi…”
Những lời còn lại bị M/ộ Chiêu Dung lao vào lòng ta c/ắt ngang.
Chàng vùi mặt vào cổ ta, hai tay siết ch/ặt lấy eo ta, nghẹn ngào c/ầu x/in:
“Đừng nói nữa, đừng hủy hôn, ta không hỏi nữa là được chứ gì.”
Rất tốt, cuối cùng sự chú ý của chàng cũng đã dời khỏi M/ộ Chiêu Thanh.
Ta thầm thở phào nhẹ nhõm, nhưng vẫn tiếp tục làm bộ làm tịch:
“Khóc lóc không giải quyết được vấn đề gì cả, nếu chàng cứ tiếp tục không hiểu chuyện như vậy, hủy hôn chỉ là chuyện sớm muộn thôi.”
Ý định ban đầu của ta là muốn nhân cơ hội này, triệt để lật qua trang cũ.
Dù sao M/ộ Chiêu Thanh đã mất trí nhớ, chỉ cần M/ộ Chiêu Dung không truy c/ứu sâu xa, chuyện ở biệt viện chắc sẽ không bị lộ.
Nhưng M/ộ Chiêu Dung lại hiểu lầm ý ta.
Chàng ngẩng đầu nhìn ta đầy khó xử, không biết đang đấu tranh tư tưởng điều gì.
Sau một hồi đấu tranh nội tâm ngắn ngủi, chàng tự mình hạ quyết tâm.
Chàng r/un r/ẩy cởi ngoại y của mình ra.
Ta: “?”
“Ta hiểu chuyện mà… ta biết nàng thích gì, trong mơ ta đã thấy rồi.”
Chàng ngại ngùng không dám nhìn thẳng vào mắt ta, bèn cúi đầu, chủ động kéo tay ta đặt lên nơi nhô cao trước ngựk chàng mà nhào nặn:
“Nàng, nàng muốn dùng ta thế nào cũng được, cơ thể ta rất nh.ạy cả.m, nhất định sẽ khiến nàng hài lòng, nên đừng hủy hôn được không?”
Lần này ta thật sự không có ý đó.
Nhưng lợi ích tự dâng tận miệng, từ chối cũng không phải tính cách của ta.
Ta gảy nhẹ đầu ngón tay lên nụ hoa đỏ thắm, suy tư hỏi:
“Ta muốn dùng thế nào thì dùng, chàng thề là sẽ không giở chứng giữa chừng đấy nhé?”
Lông mi M/ộ Chiêu Dung r/un r/ẩy, lặng lẽ nhưng dứt khoát gật đầu.
Loài chó dữ cao ngạo nhưng bị bẻ g/ãy xươ/ng sống thì đúng là rất thú vị.
Thế nhưng, chú cún con xinh đẹp thuần khiết, cố nén sự thẹn thùng mà chủ động cầu hoan lại có một phong vị riêng biệt.
“Vậy cũng được.”
Giọng ta mang theo sự nuông chiều bất đắc dĩ:
“Nếu làm vậy có thể khiến chàng an tâm, không còn nghi ngờ ta và M/ộ Chiêu Thanh nữa, thì làm chuyện này cũng chẳng sao.”
“Nhưng Chiêu Dung này, ta đối tốt với chàng như vậy, sau này chàng phải ngoan ngoãn nghe lời đấy nhé.”
Để M/ộ Chiêu Dung không còn tâm trí gây phiền phức cho ta.
Ta quyết định tìm thêm việc cho chàng làm.
Hiện tại đang là thời điểm tốt, các tiểu thư quý tộc nhà ai cũng đang tổ chức yến tiệc ngắm hoa.
Khi ta nhận lời mời dự tiệc, ta mang theo cả M/ộ Chiêu Dung đi cùng.
Nhưng không phải với tư cách vị hôn phu của ta.
Bị yêu cầu mặc y phục tỳ nữ, M/ộ Chiêu Dung x/ấu hổ đến mức không ngẩng đầu lên nổi:
“Tại sao bắt ta mặc thế này, lỡ như người khác phát hiện, sau này mặt mũi ta biết để đâu?”
“Vì đây là yến tiệc do tiểu thư phủ Thừa tướng tổ chức,” ta tốt bụng nhắc lại giúp chàng, “Người ta là người có tấm lòng bồ t/át, đối đãi với hạ nhân vô cùng dịu dàng và khoan dung, nên ta mang chàng đến để tự mình trải nghiệm một lần.”
Nhớ lại lời này là do chính miệng mình nói ra, M/ộ Chiêu Dung: “…”
Kẻ đuối lý M/ộ Chiêu Dung đành cam chịu mặc váy.
Đến phủ Thừa tướng, vì sợ bị nhận ra, M/ộ Chiêu Dung suốt buổi cứ khép nép cúi đầu.
Chàng giả làm một tỳ nữ c/âm sợ người lạ, ai gọi cũng không chịu rời xa ta nửa bước, lại còn che kín mặt bằng mạng che.
Ngay cả khi dâng trà cho ta, chàng cũng ra vẻ chột dạ, bàn tay bưng khay trà run cầm cập vì căng thẳng.
Kết quả, không ngoài dự đoán thì chuyện ngoài ý muốn đã xảy ra.
Ta còn chưa kịp nhận lấy chén trà, chàng đã buông tay trước.
Trà đổ tràn ra, tuy không làm bỏng người nhưng đã làm ướt vạt váy ta.
“Sao mà hậu đậu thế,” ta giả vờ tức gi/ận quở trách chàng, “Chuyện nhỏ thế này cũng làm không xong, ta giữ chàng lại có ích gì, hay là cứ để chàng ở lại phủ Thừa tướng luôn đi.”
M/ộ Chiêu Dung không dám lên tiếng, chỉ biết hoảng lo/ạn lắc đầu, luống cuống quỳ xuống giúp ta lau vạt váy.
Trước khi sự việc thu hút sự chú ý của người khác, ta lấy cớ cần thay y phục, đưa M/ộ Chiêu Dung vào phòng bên.
“Chàng thực sự không muốn ở lại phủ Thừa tướng sao?” ta gi/ật mạng che của M/ộ Chiêu Dung xuống, “Ta là người lòng dạ sắt đ/á, người của ta phạm lỗi thì nhất định phải chịu ph/ạt.”
Để M/ộ Chiêu Dung mặc đồ nữ ở lại phủ Thừa tướng chẳng khác nào lấy mạng chàng.
Thế nên chàng không chút do dự mà chủ động chọn nhận sự trừng ph/ạt của ta.
Ta ngồi xuống ghế đẩu, nâng vạt váy bị ướt lên, vỗ vỗ vào đùi mình ra hiệu cho M/ộ Chiêu Dung:
“Đã chịu ph/ạt thì lại đây nằm xuống đi.”
“Khi nào li/ếm sạch vạt áo bị bẩn, khi đó chàng mới được đứng dậy.”
*
M/ộ Chiêu Dung như chú cún nhỏ nằm phục trên đùi ta, hì hục li/ếm láp đầy nỗ lực.