M/áu tươi không ngừng tuôn ra, Giang Dữ Bạch cứ thế ôm ch/ặt hũ tro cốt của tôi, ngã xuống trong vũng m/áu.
Tôi nhìn cảnh ấy, lòng phức tạp vô cùng, chẳng biết nên nói gì.
Có lẽ, chỉ có cái ch*t mới có thể chấm dứt hoàn toàn mối nghiệt duyên này.
Gió nhẹ thổi tan tầng mây, ánh nắng ấm áp rải xuống nhân gian.
Đột nhiên, một luồng cảm giác ấm áp bao trùm lấy toàn thân tôi, tôi cảm nhận được ý thức của mình đang dần mờ đi, cơ thể cũng dần tan biến.
Cho đến khi đất trời trở lại tĩnh lặng.
Bụi về với bụi, đất về với đất.
Nếu có kiếp sau, chỉ nguyện chúng ta gặp nhau như những người xa lạ.
Hoàn