Mẹ chồng được chuyển sang phòng b/ệnh thường, vẫn đang trong tình trạng hôn mê.

Giang Lỗi túc trực bên giường bà, còn tôi ngồi cạnh đó.

Một lát sau, Giang Lâm đến. Vừa vào cửa, cô ta đã hỏi ngay: “Tiền phẫu thuật đóng chưa?”

Giang Lỗi nhìn cô ta, lạnh lùng đáp: “Đóng rồi.”

“Ai đóng? Anh lấy đâu ra tiền?”

“Đó không phải chuyện của cô.”

Giang Lâm cuống lên: “Sao lại không phải chuyện của em? Mẹ ốm, em cũng phải góp sức chứ.”

“Góp sức?” Giang Lỗi cười khẩy, “Chẳng phải cô nói cô không có tiền sao?”

“Em...”

“Được rồi, đừng diễn nữa. Mấy ngày mẹ nằm viện, cô chưa một lần đến thăm, giờ phẫu thuật xong rồi cô mới mò đến.”

“Nếu cô thực sự có lòng hiếu thảo thì đón mẹ về nhà cô mà chăm sóc.”

Sắc mặt Giang Lâm biến đổi: “Nhà em chật, không ở chung được.”

“Vậy thì đừng có đứng đây giả vờ giả vịt nữa.”

Giang Lâm bị chồng tôi vặn lại đến cứng họng, dậm chân bỏ đi.

Nhìn theo bóng lưng cô ta, lòng tôi thấy hả hê vô cùng.

Những ngày tiếp theo, tôi và Giang Lỗi thay phiên nhau chăm sóc mẹ chồng tại b/ệnh viện.

Khi tỉnh lại, thấy chúng tôi túc trực bên giường, biểu cảm của mẹ chồng rất phức tạp.

“Hai đứa... sao lại là hai đứa?”

Giang Lỗi rót cho bà cốc nước: “Mẹ, mẹ ốm, đương nhiên chúng con phải chăm sóc mẹ.”

Hốc mắt mẹ chồng đỏ lên: “Mẹ đối xử với các con tệ như vậy, mà các con vẫn...”

“Chuyện quá khứ đừng nhắc lại nữa,” Giang Lỗi ngắt lời, “Bây giờ điều quan trọng nhất là mẹ phải tĩnh dưỡng cho khỏe.”

Mẹ chồng gật đầu, không nói gì thêm, nhưng tôi thấy bà lén lau nước mắt.

Một tuần sau, mẹ chồng xuất viện. Chúng tôi đón bà về căn nhà mới thuê. Dù không lớn nhưng được dọn dẹp rất ấm cúng.

Mẹ chồng nhìn căn nhà nhỏ, thở dài: “Là mẹ có lỗi với các con.”

Giang Lỗi im lặng. Tôi biết trong lòng anh vẫn còn khúc mắc, nhưng ít nhất trên bề mặt, mối qu/an h/ệ mẹ con đã hòa hoãn hơn.

Ngày tháng trôi qua, cuộc sống của chúng tôi dần đi vào quỹ đạo. Giang Lỗi tiếp tục đi giao đồ ăn, tôi cũng tìm được công việc mới. Tuy vất vả, nhưng hai người ở bên nhau, dù khổ cũng thấy ngọt ngào.

Tối hôm đó, khi tôi đang nấu cơm thì điện thoại reo. Là một số lạ. Tôi nghe máy, nghe thấy một giọng nói quen thuộc:

“Lâm Duyệt, là tớ, Triệu Tuyết đây.”

Tôi cau mày: “Có chuyện gì không?”

“Tớ nghe nói mẹ chồng cậu xuất viện rồi? Chúc mừng nhé.”

“Cảm ơn.”

“Chuyện là... chuyện lần trước, là tớ không đúng. Tớ không nên thừa nước đục thả câu, tớ xin lỗi cậu.”

Tôi sững sờ. Triệu Tuyết vậy mà lại xin lỗi tôi sao?

“Không sao, chuyện qua rồi.”

“Vậy... chúng ta gặp nhau được không? Tớ muốn gặp trực tiếp để trò chuyện.”

Tôi do dự một chút: “Được thôi, ba giờ chiều mai, gặp ở quán cà phê dưới tòa nhà nhà tớ nhé.”

Cúp máy, lòng tôi thấp thỏm. Triệu Tuyết đột nhiên tìm tôi, rốt cuộc là muốn làm gì?

Chiều hôm sau, tôi đến quán cà phê đúng giờ. Triệu Tuyết đã đến, trông cô ta tiều tụy hơn nhiều. Không còn vẻ kiêu ngạo như trước, cả người như già đi mười tuổi.

“Cậu đến rồi.” Cô ta gượng cười.

Tôi ngồi xuống, gọi một ly cà phê: “Tìm tớ có chuyện gì?”

Triệu Tuyết cúi đầu, im lặng hồi lâu: “Chồng tớ phá sản rồi.”

Tôi ngẩn người: “Cái gì?”

“Anh ấy làm ăn thất bại, n/ợ nần chồng chất. Nhà cửa, xe cộ đều bị niêm phong, giờ tớ không còn gì cả.”

Cô ta vừa nói vừa rơi nước mắt: “Trước đây tớ đối xử với cậu như vậy là tớ sai. Giờ tớ mới biết câu “phong thủy luân chuyển” là có thật. Hôm nay tớ tìm cậu là muốn c/ầu x/in cậu giúp tớ.”

Tôi nhìn người phụ nữ từng coi mình là nhất này, lòng đầy cảm xúc hỗn độn. Giúp hay không giúp?

Đúng lúc đó, điện thoại tôi rung lên. Một tin nhắn từ số lạ gửi đến. Chỉ vỏn vẹn một dòng:

“Cẩn thận Triệu Tuyết, cô ta đang giả vờ đấy.”

Tôi gi/ật mình ngẩng đầu nhìn Triệu Tuyết. Cô ta đang cúi đầu lau nước mắt, nhưng tôi kịp bắt được một tia cười thoáng qua nơi khóe miệng cô ta.

Lòng tôi chùng xuống. Chẳng lẽ đây là một cái bẫy?

Đang nghĩ ngợi thì cửa quán cà phê bất ngờ mở ra. Một người đàn ông trung niên mặc vest bước vào. Ông ta đi thẳng đến bàn chúng tôi và nói với Triệu Tuyết:

“Cô Triệu, cô bị nghi ngờ l/ừa đ/ảo chiếm đoạt tài sản, mời cô đi theo chúng tôi một chuyến.”

Sắc mặt Triệu Tuyết trắng bệch ngay lập tức: “Ông... ông là ai?”

“Tôi là cán bộ chi đội điều tra kinh tế, đây là thẻ ngành của tôi.”

Người đàn ông giơ thẻ ra. Triệu Tuyết đổ gục xuống ghế. Tôi ngơ ngác nhìn mọi chuyện.

Người đàn ông quay sang tôi: “Cô là Lâm Duyệt phải không?”

Tôi gật đầu.

“Xin cô yên tâm, chúng tôi đã theo dõi cô ta từ lâu. Cô ta và chồng lợi dụng đầu tư ảo để l/ừa đ/ảo tiền của nhiều người, số tiền lên tới hai mươi triệu tệ. Hôm nay cô ta hẹn cô ra đây là muốn giở lại th/ủ đo/ạn cũ.”

Tôi hít một hơi lạnh. Nếu không có tin nhắn kia, có lẽ tôi đã mắc bẫy rồi.

“Tin nhắn đó là do anh gửi sao?” tôi hỏi.

Người đàn ông lắc đầu: “Không phải chúng tôi gửi.”

Tôi sững sờ. Không phải cảnh sát gửi, vậy thì là ai?

Tôi cúi đầu nhìn điện thoại, muốn xem lại số máy kia.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

A cấp thấp kiểm soát A đỉnh cấp

Chương 19
Tôi là một Alpha hạng xoàng. Ấy thế mà lại làm "chó" bên cạnh một Alpha đỉnh cấp như Lí Văn Tiêu suốt ba năm trời. Ba năm sau, nhân lúc anh ta bước vào kỳ mẫn cảm, tôi đã tự tay đưa một Omega đến bên giường anh ta. Cậu Omega kia nhắn lại rằng mọi chuyện đều đi đúng hướng tôi vạch ra, cậu ta đã bị Lí Văn Tiêu đánh dấu hoàn toàn. Ngay vào khoảnh khắc tôi đang vẽ ra viễn cảnh tươi đẹp khi thoát khỏi gông cùm của Lí Văn Tiêu, thì anh ta lại đột nhiên xuất hiện. Trên người anh ta, tuyệt nhiên không có lấy một chút mùi hương của Omega kia. Chân tôi mềm nhũn, bị tin tức tố của Alpha đỉnh cấp áp chế đến mức phải quỳ rạp xuống đất cầu xin tha thứ. Vậy mà, anh ta lại thản nhiên bóp nát toàn bộ ống thuốc ức chế ngay trước mặt tôi. Anh ta một tay bịt chặt miệng tôi, đặt một nụ hôn nhẹ lên mắt tôi: "Suỵt... Giờ đã xin tha, thì sớm quá rồi đấy."
369
4 Làng Ngu Chương 11
5 Thần tôn thì sao? Chương 10
10 Kẻ Mạo Danh Chương 11
12 Sao em chỉ là Beta? Chương 15

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Tôi lén để dành 1 tỷ dưỡng già cho bố mẹ, ngày lễ về nhà thấy trước cửa đỗ 3 chiếc xe mới, mẹ cười khà khà: Anh trai con vừa nhận công trình 10 tỷ, bố mẹ mua xe cho nó nở mày nở mặt

Chương 18
Tống Vũ nhìn quanh trái phải, xác nhận không có ai, mới lại gần nói: "Em cũng không rõ lắm, chỉ biết thời gian trước anh cả đột nhiên về nhà nói là nhận được một dự án lớn, muốn bố mẹ đưa tiền mua xe."
0