Tiền cọc lên tới tận năm nghìn tệ, vậy mà Lý Thắng Nam đến cả số tiền này cũng chẳng chịu tự mình bỏ ra. Cô ta đinh ninh rằng tôi sẽ không dám làm ầm ĩ, thật là một nước cờ tính toán tinh vi, càng nghĩ tôi càng thấy tức gi/ận.
Sáng sớm hôm sau, ánh nắng xuyên qua cửa sổ rọi xuống sàn văn phòng. Tôi lê những bước chân có phần nặng nề tiến vào chỗ làm. Lúc này, Lý Thắng Nam đã ngồi đó rồi. Cô ta đang ngồi trên chiếc ghế quản lý mới thay, cơ thể hơi ngả về sau, trông vô cùng thư thái. Chiếc cốc trên bàn đã được thay bằng loại phiên bản giới hạn của Starbucks, cô ta đang vừa trò chuyện rôm rả vừa cười đùa với Triệu Bằng. Trên gương mặt cô ta tràn đầy nụ cười đắc ý, nụ cười ấy như đang tuyên bố sự thắng lợi của mình.
Thấy tôi bước vào, cô ta khẽ nhướng mắt, trong ánh nhìn thoáng qua tia kh/inh khỉnh, nụ cười nhạt đi đôi chút. Tuy nhiên, rất nhanh sau đó, gương mặt cô ta lại nở rộ nụ cười rạng rỡ trở lại. Cô ta nhiệt tình nói: “Hiểu Nam, đến sớm thật đấy.”
Tôi chỉ đáp lại một cách đơn giản: “Ừ.”
Chỉ thấy cô ta chậm rãi đứng dậy, đôi tay cẩn thận nâng chiếc cốc mới tinh kia lên. Ngay sau đó, cô ta bước những bước uyển chuyển, chậm rãi đi về phía bàn làm việc của tôi. Rồi cô ta hơi cúi người xuống, ánh mắt liếc nhìn xung quanh một lượt, khẽ hỏi tôi: “Tối qua người của khách sạn Thịnh Cảnh có gọi điện cho cậu không?”
Nghe thấy câu này, tim tôi bỗng “khựng” lại một nhịp. Tuy nhiên, trên mặt tôi vẫn duy trì vẻ bình thản, giả vờ như không chút bận tâm. Xem ra, cô ta đã sớm biết tôi sẽ nhận được cuộc gọi từ khách sạn.
“Có gọi.” Tôi thành thật đáp lại.
Khóe miệng Lý Thắng Nam hơi nhếch lên, lộ ra một nụ cười. Giọng cô ta càng thêm dịu dàng, còn pha lẫn chút ý tứ lấy lòng: “Tớ vốn định dùng tên mình để đặt, nhưng cậu cũng biết đấy, công ty có quy định, quá năm bàn là phải trình duyệt qua nhiều cấp, phiền phức lắm.”
Cô ta cười tươi rói, giọng điệu cực kỳ nhẹ nhàng nói:
“Dù sao gần đây cậu cũng chẳng có việc gì quan trọng, giúp tớ một tay đi mà.”
“Tiền tớ đã thanh toán hết rồi, cậu không cần phải lo lắng đâu.”
“Cậu lát nữa gọi lại cho khách sạn x/ác nhận một tiếng là được.”
Cái bộ dạng đó của cô ta cứ như thể chỉ đang nhờ tôi xách hộ một cốc cà phê vậy.
Tôi nhìn thẳng vào cô ta, ánh mắt không hề né tránh. Cô ta cũng chẳng chút sợ hãi, nhìn thẳng lại tôi. Tôi quan sát kỹ cô ta, phát hiện trong mắt cô ta lóe lên sự đinh ninh. Cái vẻ mặt ấy mang theo sự khẳng định rằng tôi tuyệt đối không dám trở mặt với cô ta.
Trong lòng tôi không khỏi bốc hỏa, không kìm được mà nâng cao tông giọng. Tôi nói lớn: “Lý Thắng Nam, cô lấy danh nghĩa của tôi để đặt hai mươi lăm bàn tiệc, trước đó đến một lời bàn bạc với tôi cũng không có, cô nghĩ đây gọi là “giúp một tay” sao?”
Lý Thắng Nam nghe tôi nói vậy, nụ cười trên mặt lập tức cứng đờ. Cô ta kinh ngạc, rõ ràng không hề ngờ rằng tôi lại bày tỏ một cách trực diện như vậy. Dẫu sao trước đây tôi chưa bao giờ dám cãi lại cô ta.
Cô ta sững người một lúc lâu rồi nhanh chóng lấy lại trạng thái bình thường. Cô ta đứng thẳng người dậy, trên mặt cố nặn ra một nụ cười giả tạo: “Ôi dào, đừng nghiêm trọng hóa vấn đề thế chứ. Chỉ là mượn tên cậu dùng một chút thôi mà, có phải chuyện gì to t/át đâu.”
“Hơn nữa, hôm qua cậu cũng đâu có từ chối tớ. Lúc khách sạn gọi điện tới cậu cũng đâu có nói không được, tớ còn tưởng cậu mặc định đồng ý rồi chứ.”
Được lắm, cô ta hay thật, lại còn đổ ngược trách nhiệm lên đầu tôi. Lúc này, các đồng nghiệp xung quanh nhận thấy động tĩnh bên này đều lần lượt quay đầu nhìn về phía chúng tôi. Triệu Bằng cầm cốc cà phê, mắt giả vờ tập trung nhìn vào màn hình điện thoại, nhưng đôi tai thì như loài vật nhỏ cảnh giác, dựng đứng cả lên. Rõ ràng là anh ta đang lén nghe ngóng động tĩnh xung quanh.
Vương Lệ từ nhóm bên cạnh thò đầu ra, nửa người vươn hẳn ra ngoài, vẻ mặt vô cùng sốt sắng. Ánh mắt cô ấy đảo qua đảo lại giữa tôi và Lý Thắng Nam, trong mắt đầy vẻ tò mò, như thể đang muốn khám phá bí mật gì đó.
Tôi chậm rãi hít sâu một hơi, lồng ngựk phập phồng theo nhịp thở, cố gắng để cảm xúc của mình bình ổn lại. Sau đó, tôi cẩn thận đặt túi xuống bàn, động tác vô cùng nhẹ nhàng, rồi từ từ quay người lại, đối diện trực tiếp với cô ta, ánh mắt lộ vẻ kiên định.
“Thứ nhất, tôi chưa bao giờ mặc định đồng ý chuyện này.”
Tôi nhìn chằm chằm vào mắt Lý Thắng Nam, từng chữ một, giọng điệu trang trọng.
“Lúc khách sạn gọi điện tới, tôi đã nói với họ rất rõ ràng, tôi hoàn toàn không quen biết người đặt tiệc, còn bảo họ mau chóng báo cảnh sát.”
“Thứ hai, sau này nếu cô còn muốn dùng tên tôi để làm bất cứ việc gì, hãy hỏi ý kiến tôi trước.” Tôi nhìn cô ta chằm chằm, ánh mắt mang theo chút phẫn nộ.
“Nếu không hỏi mà tự tiện sử dụng, đó gọi là ăn cắp, kẻ ăn cắp đồ của người khác thì chính là quân tr/ộm cư/ớp.”
Khi từ “tr/ộm” cuối cùng vừa dứt, văn phòng im phăng phắc, như thể thời gian đã ngừng trôi, tôi thậm chí còn nghe rõ tiếng gió thổi ra từ cửa thông gió điều hòa, âm thanh ấy vô cùng rõ rệt.
Khuôn mặt Lý Thắng Nam lập tức đỏ bừng. Cái màu đỏ ấy tựa như thủy triều cuồn cuộn, trong nháy mắt đã bao phủ lấy toàn bộ gương mặt cô ta.