"Sinh viên của tôi rất biết giữ vệ sinh," Giang Hoài Xuyên nói với giọng bình thản, "luôn khiến tôi mất hết thể diện."

Anh ấy ngồi xuống cạnh tôi, hạ thấp giọng:

"Chẳng phải đã dặn các em là buffet thì ưu tiên để các giáo sư cao niên lấy trước sao?"

Tôi: "Thầy ơi, thật sự không phải một mình em làm đâu!"

Tôi đẩy hai chiếc bánh ngọt nhỏ mà mình đã giấu kỹ về phía thầy:

"Thầy ăn đi, em để dành riêng cho thầy đấy."

Giang Hoài Xuyên day day thái dương, lấy th/uốc hạ áp từ trong túi ra.

Tôi lấy điện thoại ra, thấy sóng đã đầy vạch.

Liền vội vàng nhắn tin cho đối tượng yêu qua mạng.

【Bảo bối, em ra ngoài rồi!】

【Bảo bối, em thật sự không cố ý không trả lời anh đâu!】

【Thật ra em là dân làm ruộng, anh sẽ không chê em chứ?】

【Chúng ta gặp nhau một lần được không?】

Không ai trả lời.

Chỉ nghe điện thoại của Giang Hoài Xuyên rung lên liên hồi.

3.

Giang Hoài Xuyên là phó giáo sư trẻ nhất trường Nông nghiệp, lúc mới nhận tôi, anh ấy vẫn là một chàng trai đầy nhiệt huyết.

Vậy mà chỉ vài năm, đã bị tôi hànhz hạz thành một ông chú xuề xòa.

Năm thứ nhất, tôi lái máy cày húc thẳng anh ấy xuống mương. Anh nằm dưới mương mười phút, tôi đứng trên bờ khóc mười phút.

Năm thứ hai, con ngỗng tôi nuôi ngày nào cũng đuổi theo mổ vào mông anh ấy, từ phòng thí nghiệm mổ đến tận nhà ăn.

Năm thứ ba, con bò của tôi cưỡi lên con lừa của thầy giáo bên cạnh, bị người ta tìm đến tận nơi đòi giải quyết.

Từ đó, mối qu/an h/ệ thầy trò đã trở thành một bộ phim truyền hình dài tập với đủ mọi cung bậc cảm xúc.

Ngày nào tôi cũng bị thầy m/ắng đến mức tự kỷ.

Anh vừa uống th/uốc hạ áp vừa lên mạng tra:

【Sinh viên húc thầy vào mương có được tính là t/ai n/ạn lao động không?】

【Bị ngỗng đuổi thì phải phản công thế nào?】

【Chậm tốt nghiệp quá nhiều có ảnh hưởng đến đá/nh giá của giảng viên không?】

【Làm sao để chấm dứt mối qu/an h/ệ hướng dẫn với sinh viên một cách lịch sự?】

【Người ngốc có thể thi đỗ cao học không?】

Quân thư mười hai quyển, quyển nào cũng có tên tôi.

Năm nay mà còn chậm tốt nghiệp nữa, e là thầy phải vào ICU mất.

Uống th/uốc xong, Giang Hoài Xuyên cầm điện thoại lên, mắt sáng rực.

Tôi thận trọng lên tiếng.

"Thầy ơi, thầy có thể đi cùng em đến gặp đối tượng yêu qua mạng không?"

Giang Hoài Xuyên: "???"

"Anh ấy đòi chia tay với em, tưởng em cố ý thả thính anh ấy! Thật ra mấy hôm đó em chỉ là ở ngoài ruộng không có sóng thôi!"

"Thầy đi cùng em, làm chứng cho em!"

Biểu cảm của Giang Hoài Xuyên vô cùng khó tả:

"Diệp Chiêu, cái đầu chứa đầy th/uốc trừ sâu của em mà cũng yêu qua mạng sao?"

"Em không sợ bị người ta b/án rồi còn giúp người ta đếm tiền à?"

"Thầy ơi, anh ấy không giống người khác!" Tôi giải thích.

"Không giống chỗ nào? Ngày nào cũng chúc em ngủ ngon? Bảo bối đang làm gì đó, rất nhớ em?"

Tôi gi/ật mình: "Sao thầy biết?"

Anh vô cảm: "Combo ba món của l/ừa đ/ảo qua mạng đấy, mau tải app phòng chống l/ừa đ/ảo về đi."

"Không phải, anh ấy thật sự là tổng tài! Cao, phú, soái!"

Tôi và Giang Giang quen nhau trên một diễn đàn. Khi đó có người trên mạng ch/ửi mặt "tinh bột", nói bánh bao cơm trắng là loại tinh bột kém chất lượng, đồ ăn của người nghèo.

Tôi lập tức bật mic: "Có phải lương thực do nông dân trồng ra khiến bạn ăn no quá rồi không?"

Đối phương quay sang ch/ửi tôi là dân nhà quê nên bị chạm tự ái.

Chính anh ấy đã tranh luận với đám đông trong phần bình luận, m/ắng đối phương đến mức phải tự kỷ rồi xóa tài khoản.

Cuối cùng còn nhắn tin riêng cho tôi một câu: "Đừng để ý đến lũ ng/u, lúa mì và lúa nước là những loài thực vật vĩ đại nhất."

Từ đó về sau, chúng tôi bắt đầu trò chuyện.

Mỗi ngày làm việc ngoài đồng mệt như cún, chỉ cần nhìn thấy tin nhắn của anh là cảm thấy mọi vất vả đều xứng đáng.

Ít ngày trước, anh gửi địa chỉ cho tôi, bảo muốn gặp mặt.

Nhưng lại đúng lúc tôi phải xuống ruộng ba ngày, khiến anh hiểu lầm.

"Thầy ơi, thầy đi cùng em quỳ xuống c/ầu x/in anh ấy tha thứ đi."

Giang Hoài Xuyên tức nghẹn: "Cả tôi cũng phải quỳ sao?"

"Vâng. Đông người anh ấy sẽ ngại từ chối."

Tôi tung chiêu cuối,

"Nếu không thì năm nay em vẫn không tốt nghiệp được đâu."

Giang Hoài Xuyên nhìn chằm chằm vào tôi suốt năm giây.

Biểu cảm trải qua các giai đoạn: Gi/ận dữ -> Bất lực -> Chấp nhận số phận -> Siêu thoát.

Cuối cùng quay về trạng thái bình tĩnh.

"Được."

"Tôi muốn xem xem đối tượng yêu qua mạng của em là yêu m/a phương nào, mà khiến em mê mẩn đến mức này!"

4.

Xe chạy được hai mươi phút thì dừng trước cổng khu chung cư đắt đỏ nhất thành phố.

"Chính là đây!"

Tôi hào hứng chỉ cho thầy xem.

Nhưng biểu cảm của Giang Hoài Xuyên không đúng lắm.

Anh nhìn chằm chằm vào cổng chung cư, lông mày càng nhíu ch/ặt.

"Đối tượng yêu qua mạng của em sống ở đây à?"

"Đúng thế, em đã bảo là anh ấy là tổng tài mà."

Giang Hoài Xuyên không nói gì.

Anh lấy điện thoại ra, lướt xem WeChat, chậm rãi ngẩng đầu nhìn tôi.

Sau một hồi ngẩn ngơ, đột nhiên xuống xe.

"Tôi đi vệ sinh cái."

Chạy lúc này, không lẽ là "độn thổ bằng đường tiểu" đấy chứ?

Tôi đợi mãi, đợi mãi, không thấy Giang Hoài Xuyên đâu.

Nhưng lại nhận được tin nhắn trả lời của đối tượng yêu qua mạng.

【Bảo bối, anh đang đi công tác nước ngoài."

【Đợi anh về rồi tính nhé, được không?"

Tôi sững người.

Nước ngoài? Không ở nhà?

Tôi c/ầu x/in thầy giáo suốt cả quãng đường, đến cả tư thế quỳ cũng đã tập dượt trong lòng ba lần, kết quả là anh không có ở đây?

Tôi lại không nhịn được mà bật khóc.

Sau khi Giang Hoài Xuyên quay lại, anh không nhịn được nhíu mày.

"Lại sao nữa?"

"Anh ấy không chịu quay lại với em!" Tôi ngẩng đầu lên, khóc như m/a làm, "Anh ấy bảo đang ở nước ngoài! Chính là cố ý không muốn gặp em! Anh ấy coi thường em là dân làm ruộng!"

Giang Hoài Xuyên rút hai tờ khăn giấy đưa cho tôi.

Tôi tiếp tục gào khóc: "Em là dân làm ruộng, không xứng với tổng tài! Anh ấy chê trên người em có mùi th/uốc trừ sâu! Chê tay em dính đất! Chê cải thảo của em không đáng giá bằng báo cáo tài chính của công ty anh ấy!"

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm