「Trước khi tốt nghiệp, hãy giữ vững giới hạn thầy trò.」
「Vâng...」
18.
Những ngày tiếp theo trôi qua bình yên đến lạ lùng.
Giang Hoài Xuyên không còn đ/ộc miệng nữa. Dù luận văn tôi viết có tệ đến đâu, anh cũng chỉ bảo "Ừ, chỗ này cần sửa lại", sự kiên nhẫn tăng lên đáng kể.
Phía sư đệ thì lại càng quá quắt hơn.
Kể từ lần quỳ xuống tỏ tình và phát hiện chiêu này hiệu quả, cậu ta như đả thông kinh mạch, ngày ba bận chạy đi tìm Giang Hoài Xuyên để bày tỏ:
「Thầy ơi! Hôm nay nắng gắt quá, em nhớ thầy đến mức không ngủ được!」
「Thầy ơi! Cây giống của em sống rồi! Tất cả đều nhờ tình yêu của thầy!」
「Thầy ơi! Hôm nay thầy đẹp trai quá! Đẹp trai hơn cả bắp ngô của em nữa!」
Giang Hoài Xuyên chỉ ước có thể cách xa cậu ta tám trượng, ngày nào cũng tránh né như tránh dịch, ngày nào cũng cầu nguyện cho cậu ta sớm tốt nghiệp.
Sư đệ lén tìm tôi để trao đổi kinh nghiệm:
「Sư tỷ, chị đừng nói, chiêu này hiệu quả thật đấy! Thầy bây giờ đối xử với chúng ta cực kỳ từ bi! Hay là chị cũng học theo em đi?」
Tôi: 「Tha cho tôi đi.」
「À đúng rồi,」 sư đệ bỗng ghé sát lại, 「Chẳng phải chị nói thầy thầm yêu em sao? Em tỏ tình bao nhiêu lần rồi mà thầy ấy vẫn không tiếp lời.」
Tôi há miệng: 「Có khi là 'lạt mềm buộc ch/ặt' đấy...」
19.
Ngày bảo vệ tốt nghiệp.
Tôi và sư đệ bị mấy lão giáo sư vây công.
Giang Hoài Xuyên một mình đấu lại ba người, khẩu chiến quần nho, bảo vệ chúng tôi qua môn thuận lợi.
Trong lễ tốt nghiệp, nắng chiếu khiến mặt người nóng bừng.
Tôi đứng ở đầu ruộng chụp ảnh kỷ niệm.
Chụp xong, tôi đang lau nước mắt thì một bó hoa hướng dương được đưa đến trước mặt.
Tôi ngẩng đầu.
Giang Hoài Xuyên đứng trước mặt tôi, mặc lễ phục tiến sĩ.
「Tặng em.」
Tôi sững sờ trong giây lát.
Nhớ lại tôi từng nói với Giang Giang rằng tôi thích nhất hoa hướng dương-- mặt to, đẹp, vừa làm hoa được, vừa ăn được, thân cây còn đ/ốt được, là loài hoa có tinh thần nông nghiệp nhất.
Anh ấy từng nói: 「Đợi em tốt nghiệp, sẽ tặng em hoa hướng dương.」
「Cảm ơn thầy ạ.」
Giang Hoài Xuyên lại đưa tay về phía tôi: 「Của tôi đâu?」
Tôi từng nói với anh ấy là sẽ mang cà chua nhỏ mình tự trồng đến cho anh.
Tôi hái mấy quả cà chua nhỏ ở đầu ruộng, lầm bầm:
「Chẳng phải ngày nào thầy cũng giám sát nó lớn lên ba lần một ngày rồi sao...」
Sư đệ đứng bên cạnh, vô cùng khó hiểu:
「Sao thầy không tặng em? Chẳng phải thầy thích em sao?」
Đôi mắt cậu ta đảo một vòng, bỗng nhiên thông suốt:
「Trời ơi! Hóa ra kẻ ngốc lại chính là mình.」
「Chị chị chị-- hai người! Em bị cặp đôi thối tha này lừa lâu như vậy! Sư tỷ biến thành sư mẫu rồi? Đỉnh thật đấy!」
「Im miệng!」 Mặt tôi nóng như sắp ch/áy, 「Ai bảo cậu là chúng tôi...」
Tôi vô thức nhìn sang Giang Hoài Xuyên, mặt anh cũng đỏ bừng.
Sư đệ ở bên cạnh hùa theo:
「Ở bên nhau đi! Ở bên nhau đi! Sư tỷ phu!」
Lễ tốt nghiệp kết thúc.
Đám đông tan đi, trên bãi cỏ chỉ còn lại vài người lác đác chụp ảnh.
Tôi ôm bó hướng dương, bước đến trước mặt Giang Hoài Xuyên.
「Thầy ơi, cảm ơn thầy đã dìu dắt những năm qua.」
Tôi hít sâu một hơi:
「Chúng ta... thôi bỏ đi ạ.」
「Em phải về quê rồi.」
Tôi không dám nhìn vào mắt anh, cúi đầu nhìn bó hoa hướng dương trong tay.
Bốn năm trước khi phỏng vấn, Giang Hoài Xuyên từng hỏi tôi tại sao chọn học nông nghiệp.
Tôi nói: 「Nhà em ở một ngôi làng nhỏ trên bình nguyên Hoa Bắc, nơi đó có những dải đất mặn kiềm, chỉ trồng được vài loại cây chịu hạn chịu kiềm. Em học nông nghiệp là để học thành tài rồi về xây dựng quê hương.」
Trả lời xong, anh ấy đã nhận tôi.
Khoảng cách giữa chúng tôi, có lẽ chính là khoảng cách giữa ánh trăng và bùn đất.
20.
Sau khi về làng, dân làng thấy tôi thì bàn tán xôn xao:
「Ồ, Tiểu Diệp về rồi à? Nghe nói cháu học cao học cơ mà, sao còn về làm ruộng?」
「Thành phố không tốt sao?」
「Bố mẹ cháu nuôi cháu ăn học, chẳng phải để cháu không còn phải 'mặt hướng đất, lưng hướng trời' nữa sao?」
Tôi cười cười, không giải thích.
Ngày hôm sau, tôi vác cuốc xuống đồng.
Lấy mẫu đất, đo độ pH, tra c/ứu tài liệu, làm thí nghiệm.
Tôi muốn biến dải đất mặn kiềm này thành ruộng tốt.
Bận rộn chưa được mấy ngày, trong làng bỗng bùng n/ổ.
「Nghe nói gì chưa? Có ông chủ lớn bao thầu đất của làng mình với giá cao đấy!」
「Thật hay giả? Bao nhiêu tiền một mẫu?」
「Có lợi hơn mình tự trồng nhiều! Nhà tôi bao thầu hết rồi!」
Tôi cuống lên.
Đất nhà tôi thì không được bao! Tôi còn phải trồng mà!
Tôi vác cuốc chạy đến đầu ruộng nhà mình.
Từ xa thấy một người đứng trên bờ ruộng.
Áo phông trắng, quần đen, trên chân đi đôi ủng cao su, dính đầy bùn đất.
Giang Hoài Xuyên.
Tôi đứng ở đầu bờ bên này, sững sờ.
Anh quay đầu lại, dưới ánh nắng, da mặt anh đã rám nắng hơn một chút.
Thấy tôi, anh cười.
「Diệp Chiêu.」
「Thầy... thầy bao thầu đất ạ?」
「Ừ.」
「Thầy... thầy không dẫn sinh viên, không mở công ty, về làng chúng em làm gì?」
Giang Hoài Xuyên bước tới, đứng trước mặt tôi. Dáng người cao hơn mét tám, che khuất ánh mặt trời.
「Bạn học Diệp, chúng ta cùng nhau tô điểm màu sắc cho dải đất vàng này nhé.」
「Em có nguyện ý cùng tôi xây dựng nông thôn không?」
Khoảnh khắc đó, mắt tôi đẫm lệ.
Anh đưa tay, lau đi giọt nước mắt trên mặt tôi.
Lòng bàn tay anh thô ráp, có vết chai.
Đó là bàn tay quanh năm làm ruộng, không phải bàn tay của một thiếu gia được cưng chiều.
「Chẳng phải em nói,」 anh khẽ thì thầm, 「Tôi là thầy giáo đ/ộc miệng, m/áu lạnh vô tình sao?」
「Để tôi chứng minh cho em thấy, em đã sai rồi.」
21.
Năm thứ hai.