“Cô nghe tôi nói hết đã.” Tôi hít một hơi thật sâu.
“Dì Phân là người hầu hồi môn của lão phu nhân nhà họ Cố, đã làm việc ở nhà họ Cố bốn mươi năm rồi.”
“Cố Nghiễn Chu không phải con một. Anh ta có một người em trai song sinh cùng trứng, tên là Cố Nghiễn Thâm.”
Từ Vi ngẩng phắt đầu lên.
“Năm sáu tuổi, nhà họ Cố đi du lịch nước ngoài, người em trai ngã từ ban công khách sạn xuống, chấn thương n/ão. Bác sĩ nói trí tuệ của cậu ấy vĩnh viễn dừng lại ở tuổi lên sáu, còn phần thân dưới thì liệt vĩnh viễn.”
Tôi nhìn người đàn ông trên xe lăn, anh ta đang ngẩn ngơ nhìn ra ngoài cửa sổ, chẳng có phản ứng gì với những lời chúng tôi nói.
“Nhà họ Cố coi trọng thể diện, người thừa kế không thể là kẻ ngốc. Họ tuyên bố với bên ngoài là người em đã ch*t, rồi sai dì Phân vứt bỏ cậu ấy ở nước ngoài cho tự sinh tự diệt.”
“Dì Phân một tay nuôi lớn cậu ấy, không nỡ lòng, nên lén đưa cậu ấy về nước, từ bỏ công việc ở nhà họ Cố, một mình nuôi nấng đến tận bây giờ.”
Tôi quay sang Từ Vi:
“Giám định ADN không thể phân biệt được song sinh cùng trứng,” tôi nhấn mạnh từng chữ, “Cha của những đứa trẻ không phải Cố Nghiễn Chu, mà là Cố Nghiễn Thâm, kẻ bị liệt và thiểu năng.”
Từ Vi chân mềm nhũn, ngã ngồi xuống ghế, môi r/un r/ẩy không nói nên lời.
“Cô nói dối!” Mẹ Từ lao lên túm lấy cổ áo tôi, “Con gái tôi chưa bao giờ quen biết loại người này! Làm sao có thể mang th/ai con của hắn?”
“Sao lại không thể?” Tôi hất tay bà ta ra, “Con gái bà lần nào cũng nói không biết mình mang th/ai thế nào, đã không biết, thì đối phương là ai cũng đều có khả năng cả!”
Tôi nhìn chằm chằm vào gương mặt tái nhợt của Từ Vi:
“Cố Nghiễn Chu đã ch*t từ nửa năm trước rồi, người ch*t thì không thể làm cho ai mang th/ai được.”
“Chỉ có thể là Cố Nghiễn Thâm.”
“Không thể nào!” Từ Vi lắc đầu dữ dội, “Tôi thậm chí còn chưa từng gặp anh ta.”
“Cô cũng chưa từng gặp Cố Nghiễn Chu, cũng nói là trong sạch với chồng cũ và người yêu cũ của tôi đấy thôi, thế mà chẳng phải vẫn mang th/ai con của họ sao?”
Cô ta nghẹn lời.
“Nếu cô đồng ý,” tôi hạ thấp giọng, “hãy gả cho Cố Nghiễn Thâm. Đứa trẻ sẽ có người cha hợp pháp, tôi sẽ chịu trách nhiệm mọi chi phí cho gia đình cô, nuôi các người cả đời.”
“Cô nằm mơ đi!” Mẹ Từ đ/ập một cái thật mạnh lên bàn, “Bắt con gái tôi gả cho một thằng phế nhân thiểu năng? M/ộ D/ao, cô ôm bụng dạ gì vậy!”
Mẹ Từ đỏ mắt gào lên:
“Chính là do cô dùng tà thuật! Chuyển đứa trẻ sang bụng con gái tôi! Bây giờ tìm một thằng tàn phế thiểu năng ra làm vật thế thân để đuổi cổ bọn tôi à?”
Tôi cười lạnh thành tiếng.
“Dì à, dù cảnh sát có đến, xét nghiệm ADN thì cha của đứa trẻ vẫn chỉ có thể là Cố Nghiễn Thâm.”
“Dì nghĩ thẩm phán sẽ tin vào tà thuật, hay tin vào ADN?”
Mẹ Từ mấp máy môi, nhất thời không thốt nên lời.
Nhưng bà ta nhanh chóng trấn tĩnh lại, đứng thẳng người, hất cằm lên:
“Được! Xét nghiệm thì xét nghiệm! Nhưng nếu kết quả xét nghiệm ADN không phải là thằng tàn phế này――”
Bà ta giơ năm ngón tay lên, chọc vào mặt tôi:
“Năm triệu, không thiếu một xu. Cộng thêm phí nuôi dưỡng ba đứa trẻ và hai mẹ con tôi, cô phải nuôi đến già.”
“Còn nữa,” bà ta bồi thêm một câu, “căn nhà của cô ở trung tâm thành phố phải sang tên cho tôi.”
Tôi nhìn ánh mắt tham lam của bà ta, lại nhìn Cố Nghiễn Thâm đang co ro trên xe lăn ú ớ, và dì Phân đang lặng lẽ lau nước mắt bên cạnh.
“Được.” Tôi mỉm cười, “Chốt vậy đi.”
Chương 5
Bác sĩ cầm báo cáo đi ra, mẹ Từ gi/ật lấy, ánh mắt dán ch/ặt vào dòng cuối cùng.
Giây tiếp theo, bà ta ngửa đầu cười lớn.
“Loại trừ qu/an h/ệ huyết thống! M/ộ D/ao, nhìn cho kỹ vào!”
Bà ta ném mạnh tờ báo cáo vào mặt tôi, đắc ý đến mức cả khuôn mặt méo mó:
“Không phải giống của thằng tàn phế nhà cô! Năm triệu! Sang tên nhà! Không được thiếu một xu nào!”
Từ Vi cũng thở phào nhẹ nhõm, kéo tay mẹ mình:
“Mẹ, con đã bảo không phải mà…”
“Cạch.”
Tiếng kim loại va chạm giòn tan vang lên.
Cánh tay đang cầm tờ báo cáo của mẹ Từ bất ngờ bị một chiếc c/òng số tám khóa ch/ặt.
“Á!” Bà ta kêu lên thảm thiết.
đ/au đớn hất văng tờ báo cáo trên tay, giấy tờ rơi vãi khắp sàn.
Cảnh sát Thẩm không biết đã đứng sau lưng bà ta từ lúc nào, gương mặt không chút cảm xúc.
“Ông làm gì vậy! Thả tôi ra! Cảnh sát đá/nh người!” Mẹ Từ hét lên giãy giụa.
Cảnh sát Thẩm không thèm để ý đến bà ta, trực tiếp nhấn nút bật camera hành trình gắn trên ngựk, màn hình xoay ngược lại, chĩa thẳng vào mặt bà ta.
“Tráo đổi mẫu ADN, tống tiền. Từ Xuân Hoa, bà thực sự nghĩ chúng tôi m/ù à?”
Hình ảnh phát lại trên màn hình.
Cảnh sát Thẩm là sư huynh đại học của tôi, Phó đội trưởng đội hình sự.
Trước khi đến b/ệnh viện, tôi đã bảo anh ấy trốn ở khu vực chờ lấy mẫu, dùng camera hành trình quay lại toàn bộ quá trình tráo đổi của mẹ Từ.
Từ tối qua tôi đã điều tra ra rồi.
Mẹ Từ làm nhân viên vệ sinh ở b/ệnh viện này, thẻ nhân viên có thể quẹt để ra vào phòng lấy mẫu.
Báo cáo giám định ADN của ba đứa trẻ nhà Từ Vi đều làm ở đây, bảo sao bà ta có thể chỉ định cha đứa trẻ là bất cứ ai.
Mẹ Từ nhìn video, môi r/un r/ẩy dữ dội: “Tôi không…”
“Bà dùng thẻ nhân viên quẹt vào phòng lấy mẫu để tráo đổi.” Cảnh sát Thẩm lạnh lùng vạch trần, “Bằng chứng rành rành, còn gì để nói nữa không?”
Từ Vi nhìn mẹ mình với vẻ chột dạ: “Mẹ… mẹ… mẹ tráo tóc thật à?”
Mẹ Từ đành buông xuôi, gào khóc lên:
“Thằng Cố Nghiễn Thâm đó không chỉ liệt, mà còn là một thằng ngốc! Con gái tôi gả cho nó thì đời này coi như xong!”