Cửa phòng bị đóng lại.
Ngay sau đó, tiếng bước chân vang lên ở phòng khách, cửa chính mở ra rồi lại đóng sầm lại.
Tôi bàng hoàng mở mắt, hất chăn, chạy chân trần ra khỏi phòng ngủ chính, đi thẳng vào phòng trẻ.
Đồng Đồng hoàn toàn không bị mang đi, con bé đang mặc đồ ngủ, ngủ say sưa trên giường.
Tôi ôm ch/ặt lấy con, vơ lấy chiếc ba lô đã giấu sẵn bên trong có giấy tờ và thẻ ngân hàng, lao ra hành lang.
Tôi không dám đi thang máy, ôm con chạy dọc theo cầu thang bộ xuống dưới.
Mười hai tầng lầu, tôi chạy đến mức phổi đ/au nhói, Đồng Đồng trong lòng vẫn không hề tỉnh giấc.
Chạy ra cửa sau của tòa nhà, tôi tránh những cột đèn đường, men theo dải cây xanh chạy ra cửa phụ của khu chung cư.
Đối diện đường vừa đúng lúc có một chiếc taxi đỗ lại, tôi mở cửa xe nhét Đồng Đồng vào hàng ghế sau, rồi chính mình cũng leo lên xe.
"Chú tài xế, đi đến khách sạn năm sao xa nhất, đi nhanh lên!"
Đến phòng suite của khách sạn, tôi đ/á cửa đóng lại, móc xích an toàn, vặn chốt khóa.
Cuối cùng, tôi khiêng một chiếc ghế gỗ đặc, dùng tựa lưng ghế chèn ch/ặt vào tay nắm cửa.
Làm xong những việc này, tôi ngồi bệt xuống thảm, lấy điện thoại ra.
Màn hình trống trơn, không có cuộc gọi nhỡ, cũng không có tin nhắn WeChat nào.
Tôi nhìn chằm chằm vào màn hình vài giây, rồi bật chế độ máy bay.
Đêm đó, tôi đặt Đồng Đồng vào giữa giường đôi, chính mình nằm xuống bên cạnh, mắt nhìn chằm chằm lên trần nhà.
Giấc ngủ này, tôi ngủ cực kỳ an ổn.
Sáng sớm hôm sau, ánh nắng xuyên qua cửa sổ sát đất hắt xuống thảm.
Đồng Đồng đang ngồi trên sofa, ăn miếng pizza khách sạn gửi đến.
"Mẹ ơi, cái này ngon lắm."
Tôi bưng tách cà phê đứng trước cửa sổ, nhìn những chiếc xe cộ dưới lầu.
Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì ở nhà?
Có lẽ thực sự chẳng có chuyện gì xảy ra cả.
Có lẽ anh ấy chỉ thực sự xuống lầu lấy bánh kem, thấy tôi không có nhà, tưởng tôi đưa con đi dạo.
Tôi nhìn đôi má lấm lem sốt cà chua của Đồng Đồng, trong đầu nảy ra một ý nghĩ.
Có phải chính tay tôi đã h/ủy ho/ại món quà bất ngờ mà chồng mình dày công chuẩn bị?
Có phải tôi đã khiến cả nhà náo lo/ạn không yên?
Có phải tôi thực sự đã phát đi/ên rồi không?
Mười hai giờ trưa.
Kim giây của chiếc đồng hồ treo tường đã nhảy qua số mười hai.
Tôi đứng trước cửa sổ phòng khách sạn.
Nhìn Đồng Đồng đang xem hoạt hình trên sofa.
Tôi hít một hơi thật sâu.
Cầm lấy chiếc điện thoại đặt trên bàn.
Ngón tay nhấn lên màn hình, tắt chế độ máy bay.
Ngay khoảnh khắc các vạch sóng xuất hiện trở lại.
Thân máy bắt đầu rung lên dữ dội.
Màn hình bị treo cứng.
Phải mất tròn mười giây, giao diện mới bắt đầu cuộn lại được.
Hàng trăm tin nhắn WeChat và hàng chục thông báo cuộc gọi nhỡ.
Tràn vào màn hình như nước vỡ đê.
Trên cùng là tin nhắn thoại mẹ chồng gửi tới.
Một tin dài tròn sáu mươi giây.
Tôi nhấn vào tin nhắn thoại, bật loa ngoài.
Tiếng khóc và tiếng ch/ửi bới chói tai lập tức lấp đầy căn phòng.
"Trần D/ao D/ao, cái đồ th/ần ki/nh này!"
Giọng mẹ chồng khàn đặc.
"Rốt cuộc mày đã trốn đi đâu! Nửa đêm nửa hôm b/ắt c/óc con bé đi, mày có biết Minh nhà tao vì tìm mày mà cầm hoa chạy khắp khu chung cư như một kẻ đi/ên suốt đêm không!"
"Nó còn chạy đến mức rơi cả một chiếc giày!"
"Đồ đàn bà đ/ộc á/c, có phải mày muốn ép ch*t con trai tao mới vừa lòng hả!"
Tin nhắn tiếp theo là của bố chồng.
Chỉ có một câu.
"Nếu trước trưa nay mày không mang Đồng Đồng về, chúng tao sẽ lập tức báo cảnh sát, để cảnh sát đưa mày vào b/ệnh viện t/âm th/ần!"
Tôi cảm thấy ngón tay hơi r/un r/ẩy.
Lướt màn hình xuống dưới.
Bên cạnh tên Lâm Na hiển thị con số đỏ chót "15".
Tôi nhấn vào khung trò chuyện.
Dưới cùng là một đoạn văn dài.
"Trần D/ao D/ao, cậu thực sự hết th/uốc chữa rồi."
"Lý Tri Minh tối qua lo lắng đến mức suýt thì nhảy lầu. Lúc anh ấy gọi điện cho mình giữa đêm, anh ấy khóc như một đứa trẻ vậy."
"Anh ấy chuẩn bị hoa và nhẫn kim cương bao lâu nay, chỉ để tạo bất ngờ cho cậu."
"Vậy mà cậu lại chạy trốn như thể phòng kẻ tr/ộm vậy?"
Tất cả những từ ngữ đó, giống như những chiếc roj có gai, quất thẳng vào võng mạc tôi.
Không một ai tin tôi.
Tất cả mọi người đều đang thương cảm cho người chồng thâm tình, nửa đêm đi tìm vợ ấy.
Còn tôi trở thành một tội nhân phá hoại gia đình, t/âm th/ần bất ổn.
Tôi thoát khỏi khung trò chuyện của Lâm Na, nhấn vào ảnh đại diện của Lý Tri Minh.
Tin nhắn cuối cùng được gửi đến mười phút trước.
"Vợ à, anh biết em bị b/ệnh rồi. Anh không trách em."
"C/ầu x/in em hãy đưa Đồng Đồng về nhà đi. Anh thực sự rất lo cho hai mẹ con."
Một giọt nước mắt rơi xuống màn hình điện thoại, làm nhòe đi dòng chữ ấy.
Tôi cảm thấy một sự c/ăm gh/ét bản thân cực độ.
Không còn đường lui nữa rồi.
Tôi nên quay về.
Đến b/ệnh viện để tiếp nhận điều trị.
Cúi đầu xin lỗi tất cả mọi người.
Tôi nhấn vào biểu tượng ứng dụng gọi xe.
Trong khung tìm ki/ếm hiện ra địa chỉ nhà tôi: Chung cư Tử Kim, tòa 12.
Ngón trỏ của tôi lơ lửng phía trên nút "X/ác nhận gọi xe" màu xanh.
Ngay trước giây phút nhấn xuống.
Nhóm cư dân chung cư Tử Kim đột nhiên hiện lên một video giám sát.
Như có m/a xui q/uỷ khiến, tôi nhấn vào tệp video đó.
Khung hình ban đầu là đen trắng.
Thời gian ở góc trên bên phải nhảy liên tục: 02:15:03 sáng.
Video đệm trong hai giây rồi bắt đầu phát.
Tôi nhìn chằm chằm vào màn hình, ngay cả chớp mắt cũng không dám, một luồng lạnh lẽo thấu xươ/ng từ lòng bàn chân xộc thẳng lên sống lưng.
Tôi nắm ch/ặt điện thoại, thở dốc.
Tất cả sự nghi ngờ bản thân, tất cả sự áy náy, sau khi xem xong đoạn video này,...