Tôi xoay người, đóng sầm cánh cửa sắt dày nặng lại.

"Cạch" một tiếng, khóa cửa đã được cài.

Cách biệt hoàn toàn với mọi ồn ào và van nài ngoài kia.

Trở lại phòng khách ấm áp, tôi tự pha cho mình một tách trà nóng.

Ngoài cửa sổ sát đất, mưa càng lúc càng nặng hạt.

Nghe nói, Thẩm Uyển Thanh vì lười biếng trong xưởng đen nên đã bị chủ n/ợ đá/nh g/ãy nốt cái chân còn lại, cả đời này chỉ có thể làm việc khổ sai trong xưởng sản xuất tăm tối để trả n/ợ.

Còn nhà họ Cố, vài ngày sau cũng chính thức tuyên bố phá sản. Ông Cố vì nghi vấn gian lận tài chính mà bị bắt đi điều tra, còn bà Cố thì chuyển vào căn nhà thuê giá rẻ, sống qua ngày bằng nghề nhặt ve chai.

Họ đều đã nhận lấy sự trừng ph/ạt thích đáng.

Tôi nâng tách trà lên, nhấp một ngụm nhỏ.

Hương trà thoang thoảng, thấm đượm tâm h/ồn.

Tôi nhìn những đóa hoa cẩm tú cầu ngoài cửa sổ được nước mưa gột rửa trở nên xanh mướt lạ thường, khóe miệng khẽ nhếch lên một nụ cười nhẹ nhõm.

"Cánh cửa này, các người sẽ không bao giờ mở được nữa đâu. Đi thong thả, không tiễn." Tôi nâng tách trà nóng, lắng nghe tiếng gào khóc ngoài cửa dần bị tiếng mưa vùi lấn át.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Kiếp này ta không đón hoàng tử về cung

Chương 17
Giới thiệu: Hoàng hậu Thẩm Chiếu Hành bị chính con trai ruột là Tiêu Thừa Cảnh phản bội đến chết, nàng trọng sinh trở về ngày con trai hồi cung. Không còn hèn mọn lấy lòng như kiếp trước, nàng lạnh lùng từ chối đích thân đón tiếp Tiêu Thừa Cảnh, mặc kệ hắn ôm bài vị quỳ ở cổng Chu Tước, mặc kệ hắn đập nát khóa trường mệnh. Tiêu Thừa Cảnh bị nô bộc cũ của dì là Thẩm Tri Nhu xúi giục, hiểu lầm mẹ mình suốt nhiều năm, cho đến khi chân tướng phơi bày mới biết mình đã hận lầm người. Hắn quỳ dài trong tuyết, xả thân cứu anh trai, chủ động xin đi trấn thủ biên giới phía Bắc, chỉ cầu mong mẹ tha thứ. Một mối quan hệ mẹ con đầy đau khổ và dằn vặt, dần dần xoay chuyển giữa những âm mưu quyền lực và lời dối trá.
Trọng Sinh
0