Chồng tôi, Lâm Kiến Minh, cầm theo băng ghi hình giám sát, đích thân đưa đứa con trai tám tuổi của chúng tôi vào trại giáo dưỡng.

Anh ta đứng trước mặt cảnh sát, đại nghĩa diệt thân, tố cáo con trai mình đã tr/ộm ba trăm nghìn tệ tiền mặt của người hàng xóm là anh Vương.

Tôi như phát đi/ên, quỳ rạp xuống trước xe cảnh sát, trán đ/ập xuống đất đến mức bật m/áu.

Anh ta lại bịt ch/ặt miệng tôi, gào thét bên tai tôi đầy đ/au đớn và tiếc nuối.

“Nuông chiều con chẳng khác nào gi*t con! Anh làm thế là để c/ứu nó, em có hiểu không!”

Vì quá đ/au khổ, tôi đã ngất đi mấy lần.

Trơ mắt nhìn xe cảnh sát mang đi niềm hy vọng duy nhất của mình.

Cho đến khi tôi dọn dẹp căn phòng trống huơ trống hoác của con trai.

Trong ngăn kẹp của cặp sách, tôi tìm thấy một bức tranh vẽ bằng bút sáp màu.

Trên tranh, Lâm Kiến Minh đang cười một cách nham hiểm.

Anh ta dùng một chiếc búa dính m/áu đ/ập anh Vương hàng xóm xuống cống thoát nước của khu chung cư.

Bên cạnh còn đặt một chiếc ba lô màu đen nhồi đầy tiền mặt.

Cầm bức tranh sáp màu mỏng manh đó, tay tôi run lên không thể kiểm soát.

Màu sáp đỏ được tô mạnh tay lên đầu anh Vương hàng xóm.

Những mảng đỏ lớn như thể n/ổ tung ra, trông thật k/inh h/oàng.

Tuy nét vẽ của con trai còn non nớt, nhưng các đặc điểm lại được nắm bắt vô cùng chính x/ác.

Nốt ruồi đen nổi bật trên cằm Lâm Kiến Minh được con trai khoanh lại bằng những đường kẻ đen đậm.

Chiếc áo sơ mi hoa mà anh Vương thường mặc cũng được vẽ rõ mồn một.

Hơi thở tôi bắt đầu dồn dập, đầu óc ong ong.

Rốt cuộc chuyện này là sao?

Con trai tôi bình thường ngoan ngoãn nhát gan nhất, đến một con kiến cũng chẳng dám giẫm ch*t.

Sao nó có thể vẽ ra những hình ảnh khủng khiếp và đầy m/áu me như vậy?

Đủ loại suy nghĩ đ/áng s/ợ cuộn trào trong tâm trí tôi.

Trong đầu tôi bỗng lóe lên cảnh tượng trước khi con trai bị đưa lên xe cảnh sát.

Nó níu lấy cửa sổ xe, không hề khóc lóc, mà nhìn chằm chằm vào tôi, cố gắng mấp máy môi.

“Cống thoát nước… bức tranh…”

Chẳng lẽ hôm đó nó đã nhìn thấy thứ gì không nên thấy?

Cho nên Lâm Kiến Minh mới vội vàng tống nó vào trại giáo dưỡng?

Cạch.

Tiếng khóa cửa xoay chuyển vang lên chói tai bên tai tôi.

Tôi gi/ật mình thon thót, bức tranh trong tay suýt rơi xuống đất.

Lâm Kiến Minh đẩy cửa bước vào, tay vẫn xách một túi hạt dẻ rang đường vừa mới ra lò.

Đó là loại hạt dẻ ở tiệm cũ phía nam thành phố mà tôi thích nhất.

Trước đây mỗi khi tôi gi/ận, anh ta đều chạy nửa vòng thành phố để m/ua cho tôi.

“Vợ à, xin lỗi em, anh biết em khó chịu.”

“Đúng là thiệt thòi cho thằng bé, nhưng thà đ/au ngắn còn hơn đ/au dài…”

“Nó ở trong đó một thời gian, rút kinh nghiệm, vẫn còn hơn là sau này ra ngoài gi*t người phóng hỏa.”

Dạ dày tôi cuộn lên từng đợt.

Mùi th/uốc lá quen thuộc trên người anh ta, hôm nay lại trộn lẫn với mùi tanh của sắt rỉ thoang thoảng.

Tôi cố nén sự thôi thúc muốn đẩy anh ta ra.

Tay giấu sau lưng, lặng lẽ vo bức tranh thành một cục, siết ch/ặt vào trong túi áo.

“Em vào nhà vệ sinh một lát.”

Không được hoảng.

Tuyệt đối không được để anh ta nhìn ra bất kỳ sơ hở nào.

Tôi trải phẳng bức tranh đã bị vò nát, giấu vào khe hở dưới bồn rửa mặt.

Từ nhà vệ sinh đi ra, tôi nhìn Lâm Kiến Minh đang bóc hạt dẻ.

“Anh Vương… không tới làm lo/ạn à?”

“Dù sao cũng mất nhiều tiền thế, ba trăm nghìn không phải là con số nhỏ.”

Lâm Kiến Minh thở dài, tiện tay bóc một hạt đưa đến bên miệng tôi.

“Chắc là tiền bị con mình lấy tr/ộm, không có tiền trả n/ợ.”

“Chắc bỏ trốn rồi.”

Tim tôi đ/ập đi/ên cuồ/ng trong lồng ngựk.

Anh Vương bình thường làm ăn rất ổn định, tôi chưa từng nghe nói anh ấy n/ợ nần gì cả.

Hơn nữa ba trăm nghìn tiền mặt đó là tiền c/ứu mạng anh Vương chuẩn bị cho mẹ già phẫu thuật, làm sao anh ấy có thể bỏ trốn?

Lời nói dối! Tất cả đều là lời nói dối!

Tôi đứng phắt dậy.

“Thùng rác đầy rồi, em xuống đổ đây.”

Không đợi anh ta phản ứng, tôi vơ lấy túi rác ở cửa, không ngoảnh đầu lại chạy xuống lầu.

Tôi đi thẳng đến bên nắp cống thoát nước bỏ hoang trong bức tranh.

Vị trí đó rất hẻo lánh, nằm sau bụi cây ở góc khuất nhất của khu chung cư.

Bình thường chẳng có ai đến đây cả.

Tôi r/un r/ẩy mở đèn pin điện thoại.

Luồng sáng xuyên thủng bóng đêm, chiếu vào khe hở của thành cống.

Tôi nằm rạp xuống đất, tìm ki/ếm từng chút một.

Đột nhiên, ánh mắt tôi đông cứng lại.

Ngay tại một khe hở ở mép nắp cống.

Một dấu vân tay dính m/áu in rõ ràng trên bức tường xi măng.

Chân tôi nhũn ra, ngồi bệt xuống nền xi măng lạnh lẽo.

Bức tranh của con trai, chẳng lẽ đều là sự thật?

Lâm Kiến Minh thực sự đã gi*t anh Vương?

Tôi r/un r/ẩy bàn tay, định lấy điện thoại ra chụp ảnh.

“Vợ à, muộn thế này rồi, em đang xem gì ở đây vậy?”

Phía sau đột nhiên vang lên tiếng bước chân nặng nề.

Luồng sáng đèn pin của Lâm Kiến Minh vượt qua vai tôi, găm ch/ặt vào cái nắp cống đó.

M/áu trong người tôi đông cứng lại trong tích tắc.

“Không… không có gì.”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Kiếp này ta không đón hoàng tử về cung

Chương 17
Giới thiệu: Hoàng hậu Thẩm Chiếu Hành bị chính con trai ruột là Tiêu Thừa Cảnh phản bội đến chết, nàng trọng sinh trở về ngày con trai hồi cung. Không còn hèn mọn lấy lòng như kiếp trước, nàng lạnh lùng từ chối đích thân đón tiếp Tiêu Thừa Cảnh, mặc kệ hắn ôm bài vị quỳ ở cổng Chu Tước, mặc kệ hắn đập nát khóa trường mệnh. Tiêu Thừa Cảnh bị nô bộc cũ của dì là Thẩm Tri Nhu xúi giục, hiểu lầm mẹ mình suốt nhiều năm, cho đến khi chân tướng phơi bày mới biết mình đã hận lầm người. Hắn quỳ dài trong tuyết, xả thân cứu anh trai, chủ động xin đi trấn thủ biên giới phía Bắc, chỉ cầu mong mẹ tha thứ. Một mối quan hệ mẹ con đầy đau khổ và dằn vặt, dần dần xoay chuyển giữa những âm mưu quyền lực và lời dối trá.
Trọng Sinh
0