Tôi, người từ nhỏ đã luyện được sức mạnh kỳ lạ tại ngôi làng võ thuật, trong ngày đầu tiên được đón về hào môn, đã bị cô thiên kim giả Lâm Kiều cùng một nhóm tiểu thư khuê các chặn lại ở lối cầu thang.
Đầu óc tôi trống rỗng, tay siết ch/ặt lấy tay vịn cầu thang.
Thanh thép đặc to bằng bắp tay trẻ con bị tôi bóp méo như một dải bánh quẩy.
Cô thiên kim giả Lâm Kiều sợ đến mức chân run cầm cập.
Còn tôi co rúm vào góc tường, hốc mắt đỏ hoe, r/un r/ẩy với giọng nghẹn ngào.
Lâm Kiều nhìn đống sắt vụn đó, n/ão bộ bỗng chốc nhảy số:
Cô ta có thể bóp ch*t mình bất cứ lúc nào, nhưng thà bóp nát thanh thép chứ không chịu trút gi/ận lên mình, chị, chị ấy thực sự có mình trong lòng!
Kể từ đó, phong cách của ngôi nhà này bắt đầu trở nên đi/ên rồ.
Cô thiên kim giả trở thành vệ sĩ xã hội cao cấp của tôi.
“Ai dám thở mạnh làm chị tao sợ, tao cho kẻ đó đi đời ngay!”
Tôi co rúm sau lưng cô ta, thở cũng không dám thở mạnh.
Ai hiểu cho nỗi lòng này, thực ra tôi chỉ muốn làm một cây nấm lặng lẽ mà thôi.
......
Ngày đầu tiên được đón về nhà họ Lâm,
Lâm Kiều dẫn theo một đám tiểu thư khuê các chặn tôi ở lối cầu thang.
Trong đầu tôi chỉ còn một ý nghĩ duy nhất: đông người quá.
Lòng bàn tay tôi bắt đầu đổ mồ hôi, đôi chân vô thức lùi lại.
Khi tấm lưng va vào tay vịn cầu thang, các ngón tay tôi theo bản năng túm lấy thanh thép đó.
"Rắc" một tiếng.
Tôi cúi đầu nhìn, thanh thép đó đã xoắn lại thành một cục trong lòng bàn tay mình.
Không gian tĩnh lặng.
Đám tiểu thư vốn đang kiêu ngạo lúc nãy, mặt đồng loạt trắng bệch.
Hai chân Lâm Kiều run bần bật, ánh mắt nhìn tôi như thể giây tiếp theo tôi sẽ dùng tay không vặn tung nắp sọ cô ta vậy.
“Xin, xin lỗi.” Tôi lùi lại phía sau, lưng dán ch/ặt vào góc tường, giọng nói r/un r/ẩy không thành tiếng.
“Cái này, tôi sẽ đền.”
Lâm Kiều ngẩn ngơ nhìn đống sắt vụn, rồi lại nhìn tôi đang co rúm trong góc với hốc mắt đỏ hoe.
Biểu cảm trên mặt cô ta rất kỳ lạ, như thể vừa giác ngộ ra điều gì đó.
Mãi về sau tôi mới biết, diễn biến tâm lý lúc đó của cô ta đại loại là:
Người này rõ ràng có thể bóp ch*t mình, nhưng lại thà làm hỏng thanh thép chứ không chạm vào mình một ngón tay.
Điều này chứng tỏ điều gì? Chứng tỏ trong lòng chị ấy thực sự có mình, có cái gia đình này.
Thú thật, đến tận bây giờ tôi vẫn không hiểu nổi logic đó.
Lâm Kiều như biến thành một người khác, ân cần kéo tôi đi về phía phòng ăn.
“Chị đừng sợ, bố và anh cả nhìn vậy thôi chứ thực ra không ăn th!t người đâu.” Lâm Kiều vừa đi vừa nói.
Vừa bước vào phòng ăn, hai ánh mắt đã phóng tới.
Người lớn tuổi hơn là bố ruột của tôi, Lâm Kiến Quốc.
Người trẻ tuổi bên cạnh là Lâm Đình, anh cả ruột của tôi.
“Con bé hoang dã ở quê, cuối cùng cũng biết đường về.”
Lâm Đình ném một cuốn sổ bìa mạ vàng lên bàn.
Cuốn sổ trượt qua mặt bàn, dừng lại trước mặt tôi.
“Sổ tay gia quy nhà họ Lâm, ba trăm sáu mươi điều. Trước ngày mai phải học thuộc lòng.”
Tôi nhìn chằm chằm vào cuốn sổ, da đầu căng lên từng hồi.
Ba trăm sáu mươi điều, làm sao mà học thuộc nổi chứ.
đ/áng s/ợ hơn là, phía sau còn có hơn mười người hầu đang nhìn tôi.
Tay tôi bắt đầu run lên không tự chủ.
Lâm Đình thấy tôi không nói gì, mặt càng đen hơn.
Định mở miệng, một người hầu bưng một chiếc nồi đất đi tới.
Trong nồi là món Phật nhảy tường vừa mới nấu sôi, sùng sục sủi bọt.
“Đại tiểu thư, cẩn thận!”
Người hầu vừa dứt lời thì chân bị vấp.
Chiếc nồi đó lao thẳng vào mặt tôi.
Đầu óc tôi hiện lên một mảng màu xanh, nhưng may mắn là cơ thể phản xạ nhanh hơn n/ão.
Đôi tay đã vươn ra, đỡ lấy chiếc nồi một cách vững vàng.
Nước canh sôi trong nồi sóng sánh, không hề bị đổ ra ngoài.
Tôi cúi đầu nhìn chiếc nồi được mình đỡ lấy, lòng bàn tay hơi nóng.
Hồi nhỏ ở quê giúp sư phụ nhóm lửa, tôi bị bỏng nhiều lần lắm rồi.
Nhưng người hầu bị ngã kia cứ nhìn chằm chằm vào tay tôi.
Theo hướng nhìn của cô ta.
Mười ngón tay của tôi cắm sâu vào đáy nồi, chiếc nồi cũng bị bóp méo hoàn toàn.
“Á! Có q/uỷ!”
Người hầu hét lên một tiếng, rồi ngã ngửa ra sau.
Hiện trường hoàn toàn bùng n/ổ.
“Hỗn xược!”
Lâm Đình đ/ập mạnh một chưởng xuống bàn, đứng phắt dậy.
Sắc mặt anh ta tái mét, trừng trừng nhìn tôi.
“Lâm An Tĩnh, cô cố ý phải không? Dùng loại th/ủ đo/ạn này để dọa người hầu trong nhà? Ở quê cô chỉ học được những thứ này thôi sao?”
Tôi ngẩn người hai giây mới phản ứng lại anh ta đang nói gì.
Anh ta cho rằng tôi đang thị uy.
“Tôi, tôi không có.”
Tôi bưng chiếc nồi sắt đã biến dạng đứng tại chỗ, bỏ xuống cũng không được, mà không bỏ cũng không xong.
“Mẹ kiếp, mắt mày m/ù rồi à!”
Một tiếng gầm thét lớn gấp mười lần giọng tôi bùng n/ổ.
Là Lâm Kiều.
Cô ta không biết vớ được cái chai rư/ợu vang ở đâu, đ/ập vỡ cái “chát” lên góc bàn.
“Lâm Đình, anh có bị b/ệnh không hả! Anh không thấy chị ấy vì không muốn canh đổ ra làm bỏng chúng ta nên tay mới bị hằn đỏ lên à!”
Cô ta chỉ vào mu bàn tay đang đỏ ửng của tôi, đi/ên cuồ/ng chỉ trích Lâm Đình.
“Nếu chị ấy thực sự muốn thị uy, thì nồi canh này đã úp thẳng lên mặt anh rồi!”