Tôi theo bản năng muốn chui vào trong chăn.
Nhưng đã quá muộn.
Lâm Kiều nắm ch/ặt lấy cánh tay tôi, mắt đỏ ngầu: “Chị! Bố đang gặp nguy hiểm! Không biết ả Triệu Mạn đó tìm đâu ra một đám vệ sĩ hung thần á/c sát, hiện đang chặn bố trong phòng họp rồi! Chúng ta phải qua đó ngay!”
“Đợi, đợi đã.” Tôi h/oảng s/ợ bám ch/ặt lấy khung cửa.
Tôi không muốn đi! Đến cả Cố Minh Hiên một người tôi còn không đối phó nổi, đi đến nơi đông người như tập đoàn, tôi sẽ phát b/ệnh sợ xã hội mà ch*t tại chỗ mất!
“Chị, giờ không phải lúc giấu nghề nữa đâu!”
Lâm Kiều chẳng thèm quan tâm đến việc các ngón tay tôi đã cào ra năm vết trắng trên khung cửa, cứ thế lôi tuột tôi ra chiếc xe thể thao ngoài cửa.
Hai mươi phút sau.
Tôi đứng trước cửa phòng họp tầng cao nhất của Tập đoàn Lâm thị với tâm trạng không còn thiết sống.
Bên trong vọng ra tiếng cười đắc ý đến cực điểm của Triệu Mạn:
“Chủ tịch Lâm, tôi khuyên ông nên ký đơn cho nhanh. Hôm nay cánh cửa này, đến một con ruồi cũng đừng hòng bay ra!”
Tôi nuốt nước bọt, nhìn cánh cửa gỗ óc chó dày cộp trước mặt.
Tôi không biết ruồi có bay ra được hay không.
Nhưng tôi biết, bên trong chắc chắn có rất nhiều người.
Đôi tay tôi lại bắt đầu run lên không kiểm soát được.
Chưa đợi tôi run xong, Lâm Kiều đã “bộp” một phát đạp văng cánh cửa, kéo tôi bước sải chân đi vào.
Phòng họp tầng cao nhất của tập đoàn quả nhiên đông nghịt người.
Một người phụ nữ tô son đỏ chót ngồi ở vị trí chủ tọa, phía sau là bảy tám gã đàn ông vạm vỡ mặc đồ đen.
Ả chính là Triệu Mạn.
“Chủ tịch Lâm, bản thỏa thuận thu m/ua này, ông ký cũng phải ký, mà không ký cũng phải ký!” Ả ném xấp tài liệu xuống bàn một cách hung hăng.
Bố tôi mặt đỏ bừng lên.
Cú đạp cửa của Lâm Kiều đã c/ắt ngang sự ngông cuồ/ng của Triệu Mạn.
Trong thoáng chốc, ánh mắt của tất cả mọi người trong phòng họp đều đổ dồn về phía chúng tôi.
Tôi đứng ch/ôn chân tại chỗ, theo bản năng tìm vật gì đó để bám vào.
Ngay trước mặt là một chiếc bàn gỗ đỏ rất lớn.
Tôi bấu ch/ặt tay vào mép bàn, cúi gằm mặt xuống.
“Chà, đây là con nhỏ nhà quê mà ông tìm về đấy à?” Triệu Mạn nhìn tôi từ đầu đến chân rồi cười khẩy.
“Lâm Kiến Quốc, ông trông cậy vào hai đứa nhãi ranh này để c/ứu nguy sao?”
“Cái miệng của cô sạch sẽ chút đi!” Lâm Kiều bùng n/ổ.
Triệu Mạn đ/ập bàn, đứng dậy buông lời đe dọa.
Căn b/ệnh cũ của tôi lại tái phát, mỗi khi quá căng thẳng, tay tôi sẽ dùng lực.
“Rắc... kẽo kẹt...”
Tiếng gỗ nứt chói tai vang lên từ dưới các ngón tay tôi.
Chiếc bàn gỗ đỏ dài năm mét, dày hai mươi phân nứt ra một đường.
Vết nứt như con rắn bò lan về phía trước.
“Ầm” một tiếng trầm đục.
Chiếc bàn g/ãy làm đôi, mùn c/ưa b/ắn tung tóe.
Phòng họp bỗng chốc im bặt.
Miệng Triệu Mạn há hốc đến mức có thể nhét vừa một quả trứng.
Ả nhìn miếng gỗ đỏ bị tôi bóp nát tạo thành năm lỗ ngón tay, biểu cảm trên mặt thay đổi chóng mặt.
Ả cầm bản thỏa thuận thu m/ua trên bàn lên, “xoẹt” một cái x/é nát thành từng mảnh.
“Chủ tịch Lâm! Vừa nãy tôi chỉ đùa thôi! Triệu thị chúng tôi sẵn sàng chịu thiệt mười phần trăm lợi nhuận để đạt được hợp tác chiến lược với Lâm thị! Ký ngay thôi!”
Ả lao đến trước mặt Lâm Kiến Quốc, hai tay dâng bút ký.
Lâm Kiến Quốc nhìn cái bàn đã sập, khóe miệng khẽ nhếch lên.
Triệu Mạn vừa bò vừa chạy ra khỏi phòng họp.
Nhưng ngay khoảnh khắc ả bước ra cửa, tôi nghe thấy ả r/un r/ẩy rút điện thoại ra, bấm một cuộc gọi.
“Lâm, Lâm đại tiểu thư, cái cô chị họ từ quê lên của cô không phải người đâu. Cô có cho tôi một tỷ thì vụ này tôi cũng không làm nổi nữa!”
Tôi không biết “Lâm đại tiểu thư” ở đầu dây bên kia là ai.
Tôi lúc này chỉ xót cho chiếc bàn gỗ đỏ, chắc chắn tôi không đền nổi rồi.
Kể từ ngày đó, cuộc sống làm cây nấm mà tôi hằng mong ước đã hoàn toàn tan vỡ.
Mọi chuyện bắt đầu mất kiểm soát sau đó ba ngày.
Tôi và Lâm Kiều đang đợi xe ở con đường rợp bóng cây bên ngoài khu biệt thự.
Sau đó chúng tôi bị b/ắt c/óc.
Khi tỉnh lại, tôi và Lâm Kiều đang bị trói dựa lưng vào nhau vào một cột trụ bê tông.
Năm gã đàn ông cởi trần vây quanh tôi.
Tên cầm đầu cầm một con d/ao rựa, trên người đầy hình xăm lan từ ngựk xuống tận cánh tay.
Bốn tên còn lại cũng vậy.
Da gà trên người tôi nổi lên ầm ầm.
Tôi mắc chứng sợ xã hội cực độ, nhưng ít ai biết rằng, tôi còn mắc chứng sợ những thứ dày đặc, lốm đốm.
Hồi còn ở làng võ thuật, các sư huynh thậm chí không dám nuôi chó đốm.
Có một lần không biết ai lén nuôi một con, tôi vô tình nhìn thấy, phản ứng kích động nổi lên, phá tan nửa cái phòng tập võ đầu làng.
Từ đó cả làng đặt ra quy định: Những thứ có hoa văn tuyệt đối không được xuất hiện trong tầm mắt của Lâm An Tĩnh.
Nhưng trước mắt tôi là năm người sống sờ sờ.
“Có người trả năm mươi triệu để m/ua mạng hai cô, nhưng anh em chúng tôi chỉ cần tiền thôi.”
Tên trùm cư/ớp nói gì tôi nghe không rõ.
Tôi nhắm nghiền mắt, từng sợi lông tơ trên người đều đang gào thét.
“Ch/ặt hai ngón tay nó gửi cho Lâm Kiến Quốc để làm quà ra mắt đi!”