“Hà Đình, vào cái lúc mà đầu gối tôi ở Thụy Sĩ gần như đã lở loét vì bỏng lạnh, anh lại đang hỏi tôi về quà sinh nhật.”

Tôi nhìn thẳng vào mắt anh ta, từng chữ từng chữ nói.

“Kể từ giây phút đó, giữa chúng ta đã không còn tương lai nữa rồi.”

Tuyết rơi càng lúc càng dày.

Tôi không nhìn anh ta thêm một cái nào nữa, xoay người bước vào lối cầu thang tối om.

Trở về phòng, tôi không bật đèn.

Nhờ ánh đèn đường hắt qua cửa sổ, tôi nhìn xuống dưới một cái.

Chiếc Maybach vẫn đậu trong tuyết, Hà Đình dựa vào cửa xe, rít th/uốc liên hồi.

Chẳng mấy chốc, dưới chân anh ta đã rơi đầy tàn th/uốc.

Tôi kéo rèm lại, dùng nước nóng ngâm đôi đầu gối vẫn còn tím tái rồi lên giường đi ngủ.

Những ngày tiếp theo, tôi coi Hà Đình như một người không tồn tại.

Tôi ngày ngày rời nhà từ sớm, về nhà từ muộn, nỗ lực hết mình ở công ty để hoàn thành dự án dở dang mà không ai muốn nhận kia.

Buổi trưa để tiết kiệm thời gian, tôi chỉ ăn hộp cơm bình dân năm tệ.

Khi đang nuốt cơm, trưởng phòng đi tới, nhìn tôi với ánh mắt đầy phức tạp.

“Khương Lê, thực ra bạn trai em điều kiện tốt như vậy, việc gì phải khiến bản thân mệt mỏi thế này?”

Cả công ty đều biết tôi có một người bạn trai thiếu gia, vì Hà Đình từng lái xe thể thao đến đón tôi một lần.

Nhưng họ đâu biết, khi tôi và Hà Đình mới bên nhau, ngay cả hộp cơm mười tệ anh ta cũng không m/ua nổi.

Năm đại học thứ hai, để chứng minh bản thân, Hà Đình đã cãi nhau một trận lớn với người cha có tính kiểm soát cực cao ở nhà rồi dọn ra ngoài với hai bàn tay trắng.

Những ngày khốn cùng nhất, ngay cả tiền thuê căn hầm anh ta cũng không đóng nổi.

Là tôi đã làm ba công việc cùng lúc, mỗi tối đều rửa bát ở hàng đồ nướng đến tận rạng sáng, từng chút từng chút nuôi anh ta lớn lên.

Khi đó, tôi dồn hết sức lực vào cuộc sống của hai đứa.

Anh ta vừa khóc vừa thề rằng sau này có tiền, tuyệt đối sẽ không để tôi phải chịu khổ thêm một chút nào nữa.

Sau này, dự án khởi nghiệp của anh ta vô tình gặp thời, cha anh ta thấy anh ta làm nên chuyện nên cũng thuận nước đẩy thuyền, rót cho anh ta mấy chục triệu đầu tư rồi đón anh ta trở về cái tầng lớp vốn thuộc về anh ta.

Hà Đình một bước lên mây, trở thành vị Hà tổng cao cao tại thượng.

Anh ta đúng là có tiền thật, nhưng cách anh ta tiêu tiền cho tôi lại thay đổi.

Anh ta không còn giao tiền cho tôi nữa, mà thỉnh thoảng lại chuyển một khoản tiền như thể đang bố thí cho cấp dưới, hoặc tiện tay ném cho tôi một chiếc túi hàng hiệu.

Anh ta ngày càng gh/ét cái vẻ tính toán chi li của tôi.

Vì những thói quen như so sánh giá trong siêu thị để tiết kiệm, hay gom đơn m/ua hàng để được giảm giá của tôi, luôn nhắc nhở anh ta về quá khứ nghèo hèn, nhếch nhác mà anh ta từng trải qua.

Anh ta muốn một cô bạn gái sang chảnh, thể diện để mang ra ngoài khoe.

Nhưng anh ta quên mất, những điều đó chính là hệ quả mà tôi phải gánh chịu để nuôi sống anh ta ngày trước.

Thu hồi dòng suy nghĩ, tôi nuốt miếng cơm cuối cùng.

Đã không còn phù hợp, vậy thì nhường chỗ lại cho loại tiểu thư đài các sinh ra đã có sẵn vẻ sang trọng như Mạnh Uyển là được rồi.

Ba giờ chiều, bên ngoài văn phòng đột nhiên vang lên tiếng ồn ào.

Vài nhân viên phục vụ mặc đồng phục cao cấp đẩy ba chiếc xe chứa đầy bánh ngọt tinh xảo và trà chiều đi vào.

Ngay sau đó, Hà Đình được một nhóm người tháp tùng, sải bước tiến vào văn phòng của chúng tôi.

Anh ta lạnh mặt, khí thế của anh ta khiến cả công ty không ai dám thở mạnh.

Ông chủ vốn dĩ hay m/ắng nhiếc nhân viên của chúng tôi, giờ đây đang khúm núm cúi đầu đi bên cạnh anh ta.

“Hà tổng, ngài cứ yên tâm, dự án này giao cho chúng tôi tuyệt đối sẽ không xảy ra sơ suất gì.”

Hà Đình không thèm để ý đến ông ta, đi thẳng đến bàn làm việc của tôi.

Anh ta cong ngón tay gõ lên bàn tôi hai cái: “Thu dọn đồ đạc, đi theo tôi.”

Tôi nhìn anh ta, không hề động đậy.

“Tôi đang làm việc.”

Ông chủ vội vàng đi tới, nháy mắt với tôi nói: “Khương Lê! Sao lại nói chuyện với Hà tổng như thế! Hà tổng vừa mới ký cho công ty chúng ta đơn hàng năm triệu, đích danh chỉ định em phụ trách đấy!”

“Làm xong đơn này, tiền hoa hồng ít nhất cũng được hai mươi vạn! Còn không mau cảm ơn Hà tổng, rồi đi ăn cùng ngài ấy!”

Ánh mắt của tất cả mọi người trong văn phòng nhìn tôi đều đầy sự ngưỡng m/ộ và gh/en tị.

Hai mươi vạn.

Hà Đình đứng bên cạnh nhìn tôi với ánh mắt đầy chắc chắn.

Anh ta biết tôi thiếu tiền, biết tôi vì hai vạn tiền hoa hồng mà có thể thức trắng mấy đêm liền.

Vì thế anh ta trực tiếp ném hai mươi vạn tiền hoa hồng trước mặt tôi.

Anh ta tưởng thế này gọi là có mặt mũi, gọi là cho tôi bậc thang để xuống.

“Đi thôi.” Hà Đình đưa tay ra định kéo tôi, “Đừng làm mình làm mẩy nữa, mấy ngày nay chắc cũng đủ bình tĩnh rồi.”

Tôi đứng dậy tránh bàn tay anh ta, rồi lạnh mặt lôi Hà Đình ra khỏi văn phòng.

“Hà Đình, anh có bị b/ệnh không?”

Hà Đình không những không gi/ận mà còn cười.

Anh ta dựa vào tường, lấy bao th/uốc lá ra, rút một điếu ngậm vào miệng.

“Chê hai mươi vạn ít?” Anh ta châm th/uốc rồi rít một hơi, “Khương Lê, cô đủ rồi đấy.”

“Hôm nay tôi đã cho cô đủ mặt mũi rồi, chẳng phải cô chê tôi không dẫn cô đi ăn ở nhà hàng hai vạn tệ sao?”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Ta có con dao thiến lợn, ai không nghe lời ta thiến kẻ đó

Chương 13
Giới thiệu: Trần Kiều Kiều xuyên không thành con gái của một đồ tể, năm tuổi học nghề thiến heo, tám tuổi dùng một dao khiến ông nội phải ghi lòng tạc dạ, mười tuổi khiến cha phải tu tâm dưỡng tính, mười sáu tuổi lại trừng trị gã hôn phu lừa hôn. Từ đó, nàng mở tiệm "thiến heo", giúp Lai Đệ thoát khỏi bạo hành gia đình, hỗ trợ tiểu thư họ Lý dạy dỗ gã chồng ở rể, vạch trần chiêu trò thao túng tâm lý cho phu nhân Thừa tướng, thậm chí thâm nhập vào cung đình, phò tá công chúa lên ngôi hoàng đế. Từ chốn thôn quê đến kinh thành, nàng dùng một con dao chém sạch những bất công trên đời, cuối cùng được ban tặng kim bài "Phụng chỉ thiến heo", trở thành một nữ quan huyền thoại. Truyện sảng văn, nữ cường, báo thù lật ngược thế cờ, tình tiết liền mạch, lôi cuốn.
Nữ Cường
19