Đầu ngón tay tôi bấm ch/ặt vào lòng bàn tay, cảm giác đ/au đớn chậm chạp lan tỏa.
Họ không phải không biết, trường đại học tốt nhất cả nước nằm ở Bắc Kinh.
Nhưng chỉ vì chút khó chịu có thể xảy ra của Thẩm Niệm Thần.
Họ đã dễ dàng từ bỏ tương lai của tôi như thế.
Tôi không cam lòng nhìn bố.
Ông tỏ vẻ tán đồng:
“Cứ nghe lời mẹ con đi.”
“Gia đình giờ mới ổn định lại, đừng làm lo/ạn thêm nữa.”
Tôi lại nhìn sang chị gái.
Chị nhíu mày, giọng điệu đương nhiên:
“Thượng Hải cũng có trường tốt mà, em cứ đến Thượng Hải đi, cũng gần nhà.”
Cuối cùng, tôi nhìn về phía Cố Vãn Đường.
Thiếu nữ rũ mắt, không dám nhìn tôi.
Một lúc lâu sau, cô mới thấp giọng lên tiếng:
“Thẩm Nghiên, cậu luôn thông minh mà, học trường nào cũng đều có thể sống tốt thôi.”
“Nhưng Niệm Thần thì khác, cậu ấy không có cảm giác an toàn, cần người chăm sóc.”
Thông minh.
Đó là đá/nh giá tôi nghe được nhiều nhất kể từ khi được tìm về nhà họ Thẩm.
Thẩm Niệm Thần là đứa trẻ được bố mẹ nhận nuôi sau khi tôi bị lạc, đã bầu bạn với họ qua những ngày đ/au khổ nhất.
Vì vậy, dù tôi mới là con ruột, cũng không thể sánh bằng vị trí của Thẩm Niệm Thần trong lòng họ.
Thứ duy nhất tôi có thể đem ra khoe, chỉ là sự thông minh.
Sách giáo khoa đọc một lần là thuộc, đề bài liếc mắt là hiểu.
Nhưng bố mẹ chưa bao giờ vì thế mà yêu thương tôi thêm chút nào, họ chỉ thở dài bất lực:
“Thông minh tất nhiên là chuyện tốt.”
“Nhưng người một nhà, không cần thiết phải tranh cao thấp làm gì.”
“Niệm Thần đã rất cố gắng rồi, sao con không thể nhường nhịn em ấy một chút?”
Thế là, tôi đứng nhất là lỗi của tôi, thi được điểm tối đa cũng là lỗi của tôi.
Ưu tú hơn Thẩm Niệm Thần, lại càng là lỗi của tôi.
Để bù đắp cho “lỗi lầm” của tôi, họ càng gấp đôi sự bù đắp cho Thẩm Niệm Thần.
Đồ ngon phải dành cho Thẩm Niệm Thần trước.
Quần áo mới phải dành cho Thẩm Niệm Thần trước.
Ngay cả tình yêu của bố mẹ, cũng phải dành cho Thẩm Niệm Thần trước.
Nhưng Cố Vãn Đường, lẽ ra phải khác biệt.
Trước năm năm tuổi, cô ấy là người bạn tốt nhất của tôi.
Hai nhà ở rất gần nhau, cô ấy luôn thích lẽo đẽo theo sau tôi, miệng gọi “Anh Nghiên” không dứt.
Năm đó, chúng tôi cùng đi công viên giải trí.
Cô ấy suýt bị xe đ/âm, tôi theo bản năng đã đẩy cô ấy ra.
Cũng chính ngày hôm đó, tôi bị kẻ buôn người nhân lúc hỗn lo/ạn bắt đi.
Những năm sau đó, tôi không còn gặp lại cô ấy nữa.
Cho đến một năm trước, tôi được nhà họ Thẩm tìm về.
Khi gặp lại Cố Vãn Đường, mắt cô ấy đỏ hoe.
Cô ấy ôm ch/ặt lấy tôi, lặp đi lặp lại:
“Thẩm Nghiên, xin lỗi cậu.”
“Nếu không phải vì c/ứu tớ, cậu đã không bị lạc.”
“Sau này, tớ sẽ đối xử thật tốt với cậu.”
Lúc đó, cô ấy thực sự rất tốt với tôi.
Sẽ cùng tôi làm quen với ngôi nhà xa lạ mà cũng quen thuộc này.
Sẽ giúp tôi bổ túc những bài học đã bỏ lỡ suốt những năm qua.
Cũng sẽ nhíu mày bênh vực tôi khi người khác bàn tán tôi là người ngoài.
“Thẩm Nghiên mới là con ruột của nhà họ Thẩm.”
“Cậu ấy trở về, chưa bao giờ là sai.”
Tôi từng nghĩ, dù tất cả mọi người đều thay đổi, Cố Vãn Đường cũng sẽ không.
Nhưng sau đó, Thẩm Niệm Thần vì sự trở về của tôi mà ngày càng không có cảm giác an toàn.
Cậu ta luôn đỏ hoe mắt nói rằng sợ tôi về rồi, bố mẹ, chị gái và Vãn Đường sẽ không cần cậu ta nữa.
Cố Vãn Đường bắt đầu dành ngày càng nhiều thời gian để ở bên, an ủi cậu ta.
Dần dần, cô ấy bắt đầu hết lần này đến lần khác đứng về phía Thẩm Niệm Thần.
Sau đó nữa, không ít lần cô ấy đứng trước mặt tôi mà nghiêm nghị nói giúp cậu ta:
“Niệm Thần vô tội, đã về nhà rồi thì cậu đừng nghĩ đến chuyện đuổi cậu ấy đi nữa.”
Nhưng tôi vẫn thích Cố Vãn Đường.
Bởi vì cô ấy từng là người đầu tiên, từng kiên định đứng về phía tôi.
Nhưng giờ đây, ngay cả cô ấy cũng nói như vậy.
Phòng khách im lặng một lúc.
Chị gái là người đầu tiên nhíu mày, mất kiên nhẫn gõ gõ lên bàn trà.
“Thẩm Nghiên, em nói gì đi chứ.”
“Bố mẹ cũng vì tốt cho gia đình thôi, chứ có hại gì em đâu.”
Tôi rũ mắt, cổ họng như bị thứ gì đó chặn lại.
Một lúc lâu sau, mới khẽ “ừ” một tiếng.
Mọi người cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm, đồng loạt lấy từ phía sau ra mỗi người một cái túi.
“Được rồi, đừng có xị mặt ra nữa.”
“Đây là quà tốt nghiệp chuẩn bị cho em.”
“Niệm Thần có cái gì, em cũng có cái đó. Sau này đừng nói chúng ta thiên vị nhé.”
Tôi nhìn bốn món quà trước mặt, hốc mắt bỗng dưng càng thêm cay xè.
Thế này là sao chứ?
Cho tôi một cái t/át, rồi lại nhét vào một viên kẹo sao?
Huống hồ, vừa rồi tôi nhìn rất rõ.
Trước mặt Thẩm Niệm Thần là điện thoại đời mới nhất, laptop, giày thể thao phiên bản giới hạn, và cả tấm vé concert cậu ta mong chờ từ lâu.
Còn thứ đưa đến trước mặt tôi, chỉ là một cây bút máy, một cuốn sách, một chiếc ba lô bình thường và một chiếc sơ mi đã bị c/ắt cả mác.
Tôi nhận lấy quà, đứng dậy định rời đi.
“Tiểu Nghiên.”
Mẹ gọi tôi lại, ngập ngừng một lúc mới hỏi:
“Có muốn ở lại ăn cơm không?”
Tôi không kìm được cúi đầu cười khổ.