Ngày lễ tốt nghiệp, nắng đẹp đến lạ thường.
Tôi mặc bộ lễ phục cử nhân, chụp ảnh lưu niệm cùng những người bạn thân thiết trước đây.
Trước ống kính, ai nấy đều cười rất tươi.
“Tiêu Tiêu, lại đây, mấy đứa mình chụp thêm tấm nữa!”
Tôi bị bạn kéo lại, chen vào giữa.
Khoảnh khắc màn trập máy ảnh bấm xuống, tầm mắt tôi thoáng thấy một người bước vào từ phía bên hông hội trường.
Ánh nắng từ khung cửa sổ sát đất chiếu xiên vào, kéo dài cái bóng trên chiếc xe lăn ấy.
Chu Duật Niên trông g/ầy hơn trước rất nhiều, trên mặt không chút biểu cảm.
Xung quanh vang lên những tiếng xì xào của các bạn học:
“Đó chẳng phải Chu Duật Niên sao? Thành phế nhân thật rồi à?”
“Chậc chậc, vậy mà vẫn đến dự lễ tốt nghiệp được ư? Tâm lý cũng vững thật đấy!”
“Đừng nói nữa, đừng nói nữa, anh ta qua đây kìa...”
Những kẻ châm chọc anh ta, không ít người từng lẽo đẽo theo sau, miệng gọi không ngớt “Thiếu gia Chu”.
Nhưng xã hội vốn dĩ là như vậy.
Tà/n nh/ẫn, vô tình.
Chu Duật Niên như không nghe thấy gì, cứ thế đẩy xe lăn tiến thẳng về phía tôi.
“Tiêu Tiêu.”
Trên đầu gối anh ta cầm một đóa hồng trắng, ánh mắt nhìn tôi mang theo chút dè dặt.
“Chúc mừng tốt nghiệp.”
Đóa hồng anh ta đưa tới, tôi không nhận.
Chỉ nhíu mày nhìn anh ta.
Tay Chu Duật Niên khựng lại giữa không trung.
Giây tiếp theo, anh ta nở một nụ cười tự giễu:
“Chúng ta có thể nói chuyện một chút không?”
“Nói chuyện gì?”
Các bạn học lặng lẽ lùi lại vài bước, chỉ ném về phía chúng tôi những ánh nhìn kỳ lạ.
Chu Duật Niên mím môi, nhận ra tôi không muốn cho anh ta cơ hội tiếp xúc riêng.
Anh ta hít sâu một hơi, hốc mắt dần đỏ lên:
“Thời gian qua, anh đã nghĩ rất nhiều.”
“Anh biết mình thực sự đã sai rồi.”
“Anh cũng biết với tính cách của em, e là sẽ không tha thứ cho anh.”
“Hơn nữa, xảy ra nhiều chuyện như vậy, chúng ta cũng không thể quay về như trước được nữa, đúng không?”
Tôi không nói gì, coi như là ngầm thừa nhận.
Anh ta nói đúng.
Đã xảy ra quá nhiều chuyện, giữa chúng tôi không còn đơn thuần là vấn đề yêu hay không yêu nữa.
Anh ta bây giờ có thể bình tâm đến tìm tôi nói chuyện, là vì sự hối lỗi dành cho tôi đang chiếm ưu thế.
Nhưng đợi đến khi anh ta tỉnh táo lại trong tương lai.
Biết đâu lại quay sang h/ận tôi.
Một nụ cười thê lương thoáng hiện trên môi Chu Duật Niên.
Bàn tay anh ta đặt trên đầu gối khẽ r/un r/ẩy.
“Vì thế, anh chỉ muốn nói với em một tiếng, xin lỗi.”
“Anh nghĩ mình n/ợ em một lời xin lỗi.”
Tôi nhìn xuống, thấy anh ta ngồi trên xe lăn.
Những mảnh ký ức cũ kỹ như đèn kéo quân lướt qua trước mắt.
Một lúc lâu sau, tôi mỉm cười:
“Tôi không chấp nhận.”
Sau đó xoay người, bước về hướng ngược lại với anh ta.
Tôi nghe thấy có người sau lưng thì thầm:
“Chu Duật Niên có phải đang khóc không nhỉ?”
Nhưng tôi vẫn không hề ngoảnh đầu lại.
Điều ước thứ ba của đèn thần chính là, thu hồi hai điều ước trước đó.
Nói cách khác.
Là tôi sẽ không còn yêu anh ta nữa.
Tương lai thuộc về tôi, vừa mới bắt đầu.
(Hết)