Phụ thân ta bảo rằng, chọn rể thì phải chọn kẻ có yêu lực mạnh.
Kẻ có yêu lực mạnh thì đá/nh đ/ấm giỏi, gánh vác được, lại giữ cho gia trạch bình an.
Quan trọng nhất là -- làm việc rất cừ.
Lời này người đã nói suốt tám năm nay.
Kể từ ngày ta mười ba tuổi cập kê, phụ thân đã luôn mang theo một viên đ/á đo yêu lực, lượn lờ khắp chợ yêu ở kinh thành.
Thấy yêu tu nào trông thuận mắt, người liền áp viên đ/á lên người ta, xem đ/á có sáng hay không.
Càng sáng chói, yêu lực càng mạnh.
Người vừa áp vừa lẩm bẩm: "Tên này yêu lực được, cơ mà g/ầy gò quá."
"Tên kia chân dài, tiếc là yêu lực quá yếu, đến con gà cũng chẳng bắt nổi."
"Ô kìa tên này được! Yêu lực mạnh, chân dài, vóc dáng cũng đẹp -- khoan đã, ngươi là giống cái à?"
Con hồ ly tinh đó lườm một cái, dùng đuôi quất phụ thân bay xa.
Nương ta mất sớm.
Phụ thân một mình nuôi ta khôn lớn, vừa làm cha vừa làm mẹ, thế mà lại biến chuyện kén rể thành cảnh đi chợ phiên của yêu tộc.
Người không phải kẻ tầm thường.
Người là Trấn Yêu Tướng Quân Tiêu Trấn Sơn, chuyên quản lý việc ra vào của yêu tộc ở vùng kinh thành.
Thế nhưng thái độ của người đối với yêu tộc lại hoàn toàn trái ngược với gia huấn nhà họ Tiêu. Gia huấn nói "phi ngã tộc loại kỳ tâm tất dị" (không phải giống nòi ta thì lòng chắc chắn khác), còn phụ thân ta lại nói "phi ngã tộc loại chính là để sai bảo làm việc".
Lý do rất thuyết phục: Nam tử nhân tộc vai không gánh nổi, tay không xách được, cưới về còn phải để con gái ta hầu hạ.
Yêu tộc thì tốt biết bao, sức khỏe dồi dào, chịu được vất vả, mùa đông còn có thể dùng làm lò sưởi.
Ta bị người tẩy n/ão suốt mười bốn năm, sâu sắc cho là phải.
Hôm nay là vạn yêu hội thường niên của kinh thành.
Các lộ yêu tộc vào thành giao dịch, chợ yêu nhộn nhịp hơn ngày thường gấp mười lần. Phụ thân ta ôm viên đ/á đo yêu lực, lòng đầy háo hức.
"Thấm D/ao, cơ hội đến rồi! Hôm nay yêu tộc cả kinh thành đều ở đây, chúng ta nhất định phải chọn được kẻ tốt nhất!"
Ta thở dài: "Phụ thân, người có thể bình thường một chút được không?"
"Ta không bình thường chỗ nào? Đây gọi là thực tế! Con chỉ còn một năm nữa là mười tám, không kén rể nhanh, nhà họ Tiêu ta tuyệt hậu mất!"
Người kéo ta đi dạo trong chợ yêu, giống như diều hâu bắt gà con.
"Tên đó không được, là xà yêu, m/áu lạnh, mùa đông không biết ủ ấm giường."
"Tên này cũng không xong, ếch yêu, nhảy cao ba thước, không chịu ở yên trong nhà."
"Ô kìa tên này được! Sói yêu! Chân dài, eo thon, mông cong!"
Ta nhìn theo ánh mắt của người.
Trong lồng sắt có nh/ốt một thiếu niên tóc bạc.
Hắn co quắp trong góc, y phục trên người rá/ch nát tả tơi, da th!t lộ ra đầy rẫy vết thương.
Mái tóc dài màu bạc xõa xuống, che khuất quá nửa khuôn mặt.
Nhưng đôi tai của hắn -- là tai nhọn.
Trên đỉnh đầu còn có một đôi tai màu xám bạc đầy lông lá, rủ xuống như thú nhỏ bị thương.
Tim ta đ/ập thình thịch.
"Phụ thân, đó là hồ ly sao?" Ta khẽ hỏi.
"Là hồ yêu." Phụ thân nheo mắt đá/nh giá, "Hồ bạc, giống hiếm. Chỉ là không biết yêu lực thế nào..."
Người lấy viên đ/á đo yêu lực ra, tiến lại gần cái lồng.
Viên đ/á không hề có phản ứng gì.
"Ơ?" Phụ thân lại áp vào lần nữa, vẫn không có phản ứng. "Yêu lực bị phong ấn? Hay vốn dĩ là phế vật?"
Kẻ buôn yêu trông coi cái lồng bên cạnh cười lấy lòng: "Vị đại nhân này, con hồ bạc này là nhặt được trên chiến trường, không rõ lai lịch thế nào. M/ua về làm vật trang trí cũng tốt, ngài xem khuôn mặt này, vóc dáng này, làm kẻ ấm giường cũng đáng giá mà."
"Ấm giường?" Phụ thân trừng mắt, "Ta đang kén rể cho con gái ta! Chứ không phải tuyển nha hoàn ấm giường!"
"Kén... kén rể?" Kẻ buôn yêu trợn tròn mắt như chuông đồng, "Ngài muốn đưa yêu tộc về nhà làm rể sao?"
"Sao? Không được à?"
"Được được được, ngài là nhất." Kẻ buôn yêu lau mồ hôi, "Vậy ngài ra giá đi?"
Phụ thân ngồi xổm xuống, tiến sát lại gần lồng sắt, cố nhìn rõ khuôn mặt thiếu niên.
Thiếu niên tóc bạc bỗng ngẩng đầu lên.
Đôi mắt đỏ thẫm, như m/áu đông lại.
Hắn nhìn ta và phụ thân, không sợ hãi, không c/ầu x/in, thậm chí không có bất kỳ cảm xúc nào.
Đôi mắt ấy trống rỗng như hai cái giếng cạn, bên trong chẳng có gì cả.
Nhưng không hiểu sao, lúc nhìn vào đôi mắt đó, lồng ngựk ta như bị thứ gì đó đ/ập mạnh vào.
"Phụ thân." Ta nói.
"Hửm?"
"Con muốn hắn."
Phụ thân sững sờ: "Con đi/ên rồi à? Đây chỉ là một tên phế vật, đ/á đo yêu lực còn chẳng sáng."
"Hắn không phải phế vật."
"Sao con biết?"
"Trực giác."
Phụ thân nhìn ta, rồi lại nhìn thiếu niên tóc bạc trong lồng, vuốt vuốt cằm:
"Con nói như vậy, tiểu tử này tuy yêu lực không ra gì, nhưng khung xươ/ng quả thực rất đẹp. Con xem vai rộng này, eo thon này, cái này..."
"Phụ thân! Đừng nói nữa!" Mặt ta đỏ bừng.
Kẻ buôn yêu đứng bên cạnh xoa xoa tay: "Tiểu thư thật tinh mắt! Hồ bạc này tuy yêu lực bị phong ấn, nhưng căn cơ tốt lắm. Ngài m/ua về chăm sóc, biết đâu lại nuôi dưỡng được. Năm mươi lượng bạc, ngài thấy sao?"
"Mười lượng." Phụ thân trả giá.