Miệng thì luôn miệng nói thích cái tính cách đanh đ/á, như quả ớt hiểm của tôi.

Giờ có cô nàng trẻ đẹp, cố tình giả vờ dịu dàng chiều chuộng ông ta, thì tôi lại thành bà chằn hung dữ?

Chuyện kiếp trước hại tôi thành người thực vật, sống dở ch*t dở suốt ba mươi năm, tôi còn chưa tính sổ với ông ta đâu!

Nghĩ đến đây, tôi tức đến mức nghiến răng ken két.

Lúc này Trần Kiến Quốc vẫn còn đang đứng ngoài cửa ch/ửi bới, tôi bưng một chậu phân bón nông nghiệp pha loãng ra mở cửa tạt thẳng ra ngoài.

Làm ông ta ướt sũng từ đầu đến chân, không dám ho he một tiếng nào nữa.

Nếu không phải Bạch Tú Lệ đã kể cho tôi nghe trên du thuyền rằng, việc gửi cái gọi là "thư luật sư" này là chiêu trò quen thuộc của tổ chức "bẫy ông già".

Các cô gái trong quá trình trò chuyện với mấy ông già sẽ liên tục hỏi dò, tìm hiểu xem vợ đối phương là người như thế nào.

Nếu cả hai vợ chồng đều là người có học vấn cao, làm các ngành nghề như giáo viên, luật sư, công chức, v.v.

Thì những đối tượng này không nằm trong danh sách họ muốn phát triển thêm, chỉ cần mỗi ngày "bào" vài phong bao lì xì đòi chút tiền là được.

Còn đơn vị nghỉ hưu của tôi là nhà máy dệt, làm công nhân dệt cả đời, cũng chỉ có bằng tốt nghiệp cao đẳng nghề.

Rõ ràng là không hiểu luật cho lắm.

Thế nên cái thư luật sư này mới dám gửi cho tôi.

Những người phụ nữ nghỉ hưu học vấn thấp bị lừa ly hôn, rồi đột ngột nhận được thư luật sư.

Chắc chắn sẽ hoảng lo/ạn, mà họ lại là người coi trọng thể diện.

Cả đời này họ chẳng bao giờ muốn ra tòa kiện tụng, đám người này chính là nắm thóp được tâm lý đó mới dám ngang nhiên lộng hành như vậy.

Con gái Bạch Tú Lệ là đội trưởng đội cảnh sát hình sự ở cục thành phố, họ đã theo dõi đường dây này từ năm ngoái.

Tôi đã nói chuyện với cô ấy và nắm rõ hoàn toàn các chiêu trò bên trong.

Cái thư luật sư rá/ch nát này hoàn toàn là đồ giả.

Trên phương diện pháp luật, không bao giờ có chuyện ủng hộ một bên trong hôn nhân đòi lại chi phí sinh hoạt chung trong thời kỳ hôn nhân.

Cái gọi là nuôi gia đình đều là nghĩa vụ bình đẳng, thu nhập vốn dĩ có người cao người thấp.

Bạch Tú Lệ bảo tôi, nếu lão già vô liêm sỉ Trần Kiến Quốc kia thực sự dám ra tòa kiện tôi.

Thì hãy nhân cơ hội đó, lấy lý do mỗi ngày hầu hạ cơm nước, giặt giũ dọn dẹp cho ông ta mà đòi tiền công!

Thời buổi này bảo mẫu một tháng ít nhất cũng phải năm nghìn tệ, dựa vào đâu mà tôi phải làm không công cho ông ta?

Nghĩ đến đây, trong lòng tôi tự tin hơn hẳn.

Ở phía bên kia, Trần Kiến Quốc mang theo người đầy chất bẩn lủi thủi về nhà.

Vừa vào cửa, Tô Thanh Thanh đã bị mùi hôi thối làm cho phải bịt mũi:

"Ôi chao, anh trai, chẳng phải anh đi gửi thư luật sư sao? Sao lại hôi thế này?"

"Đừng nhắc nữa! Con mụ ch*t ti/ệt đó không ăn chiêu này, đúng là đi/ên rồi!"

Trần Kiến Quốc tức đến thở hồng hộc, không hề nhận ra sắc mặt của Tô Thanh Thanh đã thay đổi.

Giây tiếp theo, Tô Thanh Thanh cười lấy điện thoại ra cho ông ta xem:

"Đừng gi/ận mà anh Trần, anh nhìn xem, quỹ này của em đã lãi được hơn trăm nghìn tệ rồi, đủ cho chúng ta tiêu một thời gian đấy."

"Quỹ gì mà lãi được hơn trăm nghìn?"

Trần Gia Hào nghe vậy lập tức xáp lại gần, Tô Thanh Thanh cố tình ra vẻ khó xử thu điện thoại về:

"Không có gì đâu... đây đều là tin nội bộ của nhà em, không thể để nhiều người biết được."

Nói rồi cô ta dùng đôi mắt trong veo nhìn Trần Gia Hào rồi lại nhìn Trần Kiến Quốc.

"Em cũng chỉ là lấy một vạn tệ tiền tiêu vặt bỏ vào chơi thử thôi mà..."

Chưa kịp nói hết câu, cô ta lại cố tình che miệng.

Như thể thực sự đang giấu giếm chiêu thức ki/ếm tiền khủng nào đó mà sợ bị người khác phát hiện.

"Một vạn mà ki/ếm được hơn trăm nghìn! Trời ơi, bố ơi, chẳng phải chúng ta sắp phát tài rồi sao?"

"Thanh Thanh, cô mau nói cho chúng tôi biết đi, cũng chẳng phải người ngoài, tôi sớm đã coi cô là mẹ kế rồi!"

Cái bộ mặt nịnh nọt của Trần Gia Hào chẳng khác gì đúc từ một khuôn với bố nó.

Trong mắt Tô Thanh Thanh lóe lên tia đắc ý, lúc này mới chịu chìa điện thoại ra cho họ xem.

"Được rồi, được rồi, đã là người nhà thì nói cho các anh biết vậy."

Cô ta lướt màn hình vài cái để giảng giải về quỹ này cho họ nghe.

Lãi suất cao đến mức đáng kinh ngạc, lợi nhuận cũng đều hiển hiện rõ ràng trước mắt.

Hai bố con nhà họ Trần tuy không hiểu lắm, nhưng lại nhìn ra được biểu đồ và các con số.

Hai mắt sáng rực nhìn vào mảng màu đỏ chót trên màn hình.

Cuối cùng, Tô Thanh Thanh lại dùng đôi mắt ngây thơ đó nũng nịu:

"Cái này không phải ai cũng m/ua được đâu, ngay cả em cũng chỉ có hạn mức mười vạn tệ thôi."

"Các anh có tiền tiết kiệm nhiều hơn em, đừng hùa vào làm gì, em sẽ lấy mười vạn từ lợi nhuận này ra rồi bỏ tiếp vào..."

Cô ta cố tình kéo dài giọng, quả nhiên Trần Kiến Quốc vội vàng ngắt lời:

"Đừng mà Thanh Thanh, hay là thế này, anh trai bỏ năm vạn, cô bỏ năm vạn, có lợi nhuận chúng ta chia đôi."

Rõ ràng Tô Thanh Thanh không mấy mặn mà.

Hai bố con nhà này lại ngon ngọt nài nỉ, cuối cùng cũng bỏ vào đó năm vạn tệ.

Sáng sớm hôm sau, Tô Thanh Thanh đã kinh ngạc hét lên khi nhìn điện thoại:

"Trời ơi, anh Trần! Anh mau xem này, mười vạn bỏ vào hôm qua nay đã thành ba mươi vạn rồi!"

"Hơn nữa quỹ này còn mở hạn mức lên tới năm triệu tệ cho em, nhưng em lấy đâu ra nhiều tiền như vậy chứ?"

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm