"Chiêu Dương, chẳng phải lúc nãy ngươi thích xem người ta bị xén tóc làm ni cô lắm sao?"
"Cẩm Y Vệ nghe lệnh."
"Có!"
Hàng chục tên Cẩm Y Vệ đồng thanh đáp, âm thanh chấn động cả tầng mây.
"Nhổ sạch tóc của vị công chúa cao quý này cho ta, từng sợi một."
"Ngươi dám! Ta là con gái được phụ hoàng yêu thương nhất!"
Chiêu Dương công chúa thét lên, mất trí giãy giụa trong vũng bùn.
"Kẻ nào dám đụng vào bản cung, bản cung tru di cửu tộc kẻ đó!"
Cẩm Y Vệ chỉ tuân lệnh Cửu Long Lệnh.
Hai tên Cẩm Y Vệ mặt không cảm xúc bước tới, một trái một phải ấn ch/ặt Chiêu Dương công chúa xuống đất.
Một tên trong đó không chút do dự đưa tay, túm lấy búi tóc của nàng ta rồi dùng sức gi/ật mạnh.
"Á!"
Kèm theo tiếng thét thê lương, một lọn tóc đen dính đầy m/áu bị nhổ sống.
Chiêu Dương công chúa đ/au đớn co gi/ật toàn thân, nước mắt nước mũi lem luốc cả mặt.
Ta không thèm nhìn nàng ta thêm một cái, quay người bước về phía Bùi Trường Thanh đang nằm liệt như bùn.
"Dựng thớt lên."
Ta thản nhiên ra lệnh.
Đám Cẩm Y Vệ lập tức bước tới, đỡ dậy tấm thớt gỗ vừa bị đ/á lật.
M/áu lợn vẫn còn chảy ròng ròng trong rãnh thớt.
"Ta đã nói rồi, bốn năm qua các người ăn m/áu mủ của chúng ta, một lượng bạc một lượng th!t, hôm nay phải trả cho sạch."
Ta chỉ vào tấm thớt.
"Lôi hắn lên."
Bùi Trường Thanh bị hai tên Cẩm Y Vệ xốc lên.
Hắn liều mạng đạp chân, dưới bụng bốc ra một mùi xú uế khó ngửi.
"Điện hạ tha mạng! Điện hạ tha mạng!"
"Ta là tân khoa Trạng nguyên, là quan lại triều đình, ngươi không được dùng tư hình!"
Hắn bị ấn mạnh xuống tấm thớt đầy dầu mỡ, má dính đầy m/áu lợn.
Lão Lý thong dong bước đến trước thớt, nhặt lên con d/ao đã mòn lưỡi.
Lão lấy từ thắt lưng ra một viên đ/á mài, mài trên lưỡi d/ao hai cái.
Tiếng mài d/ao vang vọng khắp con phố, nghe chói tai vô cùng.
"Trạng nguyên gia, ngài đừng có cử động lung tung."
Trên mặt lão Lý vẫn giữ nụ cười đôn hậu của gã đồ tể, chỉ là ánh mắt lạnh lẽo vô cùng.
"Tay nghề của lão nô tuy ba mươi năm không hề mai một, nhưng nếu ngài cứ giãy giụa, c/ắt phải động mạch thì miếng th!t này sẽ không còn tươi nữa."
Bùi Trường Thanh hoàn toàn sụp đổ.
Hắn quay đầu nhìn Chiêu Dương công chúa đang bị nhổ tóc, vội vàng cầu c/ứu.
"Điện hạ! Điện hạ c/ứu thần! Tất cả đều là do điện hạ sai khiến mà!"
"Là nàng ta nói chỉ cần ta trừ khử nhà họ Lý thì sẽ gả cho ta làm Phò mã! Tất cả đều là ta bị ép buộc!"
Chiêu Dương công chúa đang chịu hình ph/ạt nghe vậy, gi/ận dữ ch/ửi bới.
"Bùi Trường Thanh, đồ phế vật không có trứng! Dám làm không dám chịu, bản cung đúng là m/ù mắt mới nhìn trúng ngươi!"
Nhìn đôi nam nữ này cắn x/é lẫn nhau, ta chỉ thấy vô cùng chán gh/ét.
"Lý Toàn, ra tay đi."
Ta quay người, đưa lưng về phía tấm thớt.
"Đừng để hắn ch*t quá nhanh, một lượng th!t, một nhát d/ao, cứ từ từ mà lạng."
"Rõ, chủ tử cứ chờ xem."
Lão Lý đáp lời.
Ngay sau đó, phía sau vang lên tiếng d/ao rạ/ch vào da th!t.
"Á!"
Bùi Trường Thanh phát ra tiếng gào thét đ/au đớn tột cùng, âm thanh x/é tan tầng không.
"Một nhát."
Giọng lão Lý không chút cảm xúc, cứ như đang lạng một miếng th!t bình thường.
Miếng th!t mỏng dính rơi xuống thớt, m/áu tươi lập tức nhuộm đỏ tấm gỗ.
Bùi Trường Thanh co gi/ật dữ dội trên thớt, tròng mắt như sắp lồi ra ngoài.
Đám hàng xóm và sai nha xung quanh đã sợ đến mức quỳ rạp dưới đất, ngay cả thở mạnh cũng không dám.
Đặc biệt là tên sai nha Triệu Tứ vừa rồi đạp g/ãy ngón tay lão Lý, lúc này đang bò trong bùn dập đầu đi/ên cuồ/ng, trán đã be bét m/áu.
"Điện hạ, những kẻ này xử trí thế nào?"
Cao công công khom lưng, chỉ vào đám hàng xóm đang r/un r/ẩy.
Ta lướt nhìn những gương mặt quen thuộc đó.
Kẻ c/ôn đ/ồ chuyên cư/ớp th!t đang run cầm cập, người hàng xóm bên cạnh vừa nãy còn dậu đổ bìm leo, giờ đây không dám ngẩng đầu, cùng với kẻ hùa theo làm á/c là Triệu Tứ co rúm trong góc tường.
"Trong ngục Chiếu của Cẩm Y Vệ còn chỗ trống không?"
Ta thản nhiên hỏi.
"Bẩm điện hạ, chỉ cần người lên tiếng, dọn trống mấy phòng giam không thành vấn đề."
"Toàn bộ những kẻ vừa rồi ra tay, áp giải vào ngục Chiếu, luận tội đồng đảng mưu phản."
Lời vừa dứt, tiếng kêu khóc vang lên khắp nơi.
Ngục Chiếu là nơi nào? Đó là địa ngục trần gian, bước vào đó thì đừng hòng sống sót mà ra.
Ngay khi Cẩm Y Vệ chuẩn bị áp giải người, đầu phố bỗng vang lên tiếng chiêng dẹp đường.
"Hoàng thượng giá đáo."
Theo tiếng xướng danh của thái giám, một cỗ loan giá chậm rãi tiến vào phố Nam Nhai.
Chiêu Dương công chúa vốn đang tuyệt vọng, trong mắt bỗng bùng lên niềm vui sướng đi/ên cuồ/ng.
Nàng ta không màng đến mái tóc đã bị nhổ trọc một nửa, lồm cồm bò về phía cỗ loan giá.
"Phụ hoàng! Phụ hoàng c/ứu con!"
"Tiêu Trường Ninh đi/ên rồi! Nó muốn tạo phản, nó muốn gi*t con!"
Chiêu Dương công chúa ôm lấy bánh xe loan giá, khóc lóc thảm thiết.