Trình Điềm trợn mắt, ấp úng mãi không nói nên lời, nhìn vẻ k/inh h/oàng trên mặt cô ta, tôi hài lòng rời đi, trước khi đi còn dặn dò quản lý của Trình Điềm: "Đừng để cô ta ch*t."

Người quản lý hớt hải chạy tới chứng kiến tất cả, giờ đây cũng r/un r/ẩy như cầy sấy. Tôi nhận ra người quản lý này, chính là một trong những trợ thủ đắc lực đã nâng đỡ Trình Điềm ở kiếp trước.

Xem ra Trình Điềm cũng dựa vào kinh nghiệm kiếp trước mà lôi kéo được không ít người từ sớm.

【A? Trình Điềm đ/âm người thật à? Trời ơi, thế này là đủ để báo cảnh sát rồi còn gì】

【Vừa nãy cô ta nói Lâm Thao bị sao cơ? Chẳng phải chúng ta vẫn đang xem show thực tế sao? Sao đột nhiên xảy ra nhiều chuyện thế này?】

"Phía trên đừng có tung tin đồn nhảm nữa! Rõ ràng là vệ sĩ của Tô Uyển đẩy chị gái tôi ngã!"

"Đúng là fan của kẻ t/âm th/ần thì cũng t/âm th/ần, không thấy vừa rồi cô ta cầm d/ao lao tới à?"

Chỉ có thể nói đội ngũ của Trình Điềm rất mạnh, chưa đầy nửa tiếng đã tạt nước bẩn lên đầu tôi.

Thông báo đưa ra không gì khác ngoài việc ngầm ý nói cô ta chạy tới chúc mừng tôi, nhưng tôi lại đẩy Trình Điềm ra và đe dọa bằng lời nói.

Đối với con d/ao, lời giải thích của họ chỉ là "dải vải phản quang".

Một lời biện hộ hoàn hảo, đáng tiếc là trợ lý của tôi đã giao con d/ao nhỏ đó cho cục cảnh sát ngay từ đầu.

Nhìn Trình Điềm khóc lóc kể lể trong các phòng livestream, tôi chỉ có thể cảm thán một câu: Diễn xuất tốt thật.

Nếu cô ta cứ dựa vào diễn xuất này, tôi nghĩ chắc cũng chẳng nổi được bao lâu đâu.

Tuy nhiên, cư dân mạng nhìn Trình Điềm khóc lóc thảm thiết lại một lần nữa tin vào lời cô ta, phần bình luận của tôi tràn ngập những lời mắ/ng ch/ửi.

Đúng lúc này, trợ lý đề nghị tôi tham gia một chương trình phỏng vấn.

Nhớ lại kiếp trước, nhờ chương trình phỏng vấn này mà Trình Điềm được cư dân mạng tôn sùng là nữ minh tinh ngàn năm có một, tôi nặc danh đề nghị ê-kíp mời cả Trình Điềm tham gia.

Vì sự việc tại lễ trao giải, dù cô ta có hot trên mạng đến đâu cũng chẳng có mấy chương trình dám mời. Trình Điềm đang thiếu cơ hội tiếp cận công chúng, đang lo sốt vó đi kết nối khắp nơi, giờ có cành ô liu đưa tới tận tay, cô ta không thèm suy nghĩ mà đồng ý ngay.

Đến ngày ghi hình, cô ta mới nhìn thấy tôi đã đợi sẵn từ lâu.

Vừa lên sóng, cô ta đã khóc lóc kể lể với người dẫn chương trình, vẻ mặt đầy tủi thân, còn nói gì mà "Tôi và Tô Uyển tình như chị em, bình thường cái gì cũng muốn tốt cho Tô Uyển, chỉ là cô ta không ngờ sau khi nổi tiếng rồi lại biến thành như vậy."

Người dẫn chương trình vừa nghe vậy, mắt sáng rực lên, dí micro vào mặt tôi hỏi: "Tô Uyển, cô có nghĩ mình và Trình Điềm là chị em không? Tại sao lại h/ãm h/ại cô ấy bằng cách nói cô ấy muốn đ/âm cô?"

"Tôi không hề nghĩ chúng tôi là chị em. Nếu là chị em, tại sao cô ta lại mạo danh tôi?"

"Mạo danh gì cơ?" Cả người dẫn chương trình và Trình Điềm đều ngẩn tò te.

Đặc biệt là Trình Điềm, cô ta nhìn tôi không thể tin nổi, thậm chí còn bật cười: "Trời đất ơi Tô Uyển, cô bị hoang tưởng bị hại à? Tôi mạo danh cô? Cô nhìn lại mình xem cô trông như thế nào? Tôi không đời nào đi đội cái mặt này để mạo danh cô, cái loại vịt con x/ấu xí."

"Cô nhìn lại cái mặt đầy công nghệ của cô đi, còn dám mở miệng nói là vẻ đẹp tự nhiên, cô đã bao lâu rồi không soi gương?" Tôi nhếch môi nhìn người đối diện sắc mặt dần tái mét, rồi trong nháy mắt lại đỏ gay như một quả trứng trà vừa luộc chín.

Đạo diễn chương trình nhìn hàng vạn khán giả đang đổ xô vào xem thì mừng rỡ ra mặt, vội vàng nhắc vào tai người dẫn chương trình hỏi về chuyện mạo danh.

"Vậy cô Tô, Trình Điềm mạo danh cô chuyện gì?"

Đối diện với ánh mắt tò mò của người dẫn, Trình Điềm hình như nhớ ra điều gì, vội vàng lao lên định bịt miệng tôi, nhưng tôi nhanh hơn, né được cái nắm tay của cô ta.

Đứng trước ống kính, tôi từng chữ một nói rõ ràng: "Tôi là chủ tịch của Lạc Thiên Giải Trí, Tô Uyển. Trước đây thông tin công ty cập nhật không kịp thời nên chưa công bố rõ thông tin của tôi."

Trình Điềm ngồi bệt xuống đất, chỉ vào tôi cười lớn: "Cô? Cô làm sao có thể? Cô có biết Lạc Thiên là công ty lớn thế nào không? Tôi thấy cô muốn đ/è đầu cưỡi cổ tôi đến đi/ên rồi."

Tôi nhún vai không quan tâm, ngồi lại vào ghế, nói với đạo diễn ngoài màn hình: "Tra thử là biết ngay thôi."

Đạo diễn rõ ràng đã tra từ trước, lập tức chiếu thông tin cá nhân của tôi cùng thông tin ban lãnh đạo của Lạc Thiên Giải Trí lên màn hình.

"Còn nữa, vụ việc đ/âm người, cái gọi là 'dải vải phản quang' mà các người nói, tôi đã cử người gửi đến cảnh sát rồi. Camera giám sát ngày hôm đó cùng camera của chương trình đều quay lại rõ mồn một, chúng ta cứ tĩnh tâm đợi tin tốt thôi."

Nói xong, tôi rời khỏi trường quay.

Kết quả là ở bãi đỗ xe, tôi lại gặp vị Phó đạo diễn Lưu đó. Tôi vẫn còn ngạc nhiên là một đạo diễn lớn như ông ta lẽ ra phải cho Trình Điềm không ít tài nguyên, sao trông có vẻ như tài nguyên của Trình Điềm chẳng tốt chút nào.

Chưa nói đến việc sau lễ trao giải ông ta không nâng đỡ nổi Trình Điềm, tại sao tại lễ trao giải Trình Điềm lại thảm hại đến thế.

Dựa vào năng lực tung hoành trong giới giải trí kiếp trước của ông ta, sao có thể không nâng nổi Trình Điềm? Hơn nữa, Trình Điềm còn có diễn xuất, dù sao ông ta cũng nên thích Trình Điềm của kiếp này hơn chứ.

Chưa kịp chào hỏi thì thấy ông ta lao về phía tôi như bay. Đến khi tôi nhìn rõ con d/ao trong tay ông ta, đầu óc tôi hoàn toàn ngừng suy nghĩ.

Vệ sĩ phía sau lập tức xông lên ngăn chặn ông ta, cùng lúc đó, đám phóng viên theo sau cũng bấm máy ảnh liên hồi.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Gen Kém Chất Lượng

Chương 15
Alpha thiếu gia thật bị mất trí nhớ. Quên mất rằng trước đây từng yêu tôi, người vốn là thiếu gia giả. Các trưởng bối nói rằng anh nên trở lại đúng quỹ đạo. Tìm một người có gen ưu tú nhất để kết hôn. "Hai đứa Alpha ở bên nhau, đúng là làm mất mặt cha mẹ đã khuất!" Tôi bị các chú bác đuổi khỏi nhà, rồi còn bị giám sát suốt ba năm. Tôi thử tìm cách tiếp cận Bùi Tự Chu, nhưng lần nào cũng bị ngăn cản. Cho đến khi tin tức Bùi Tự Chu kết hôn được công bố. Bọn họ cuối cùng cũng chịu yên ổn, tôi cũng vậy. Nhưng vài ngày sau, Bùi Tự Chu lại tình cờ đến cửa hàng tiện lợi nơi tôi làm thêm, mua một hộp bao cao su siêu mỏng. Alpha vừa thanh toán vừa nhìn tôi đầy dò xét. Những người giám sát tôi cũng biến mất. "Chúng ta… có phải đã từng gặp nhau ở đâu rồi không?"
421
9 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 445: Phong Ấn Tượng Đất

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Thái tử phi giết ta đoạt ngôi, ta chuyển kiếp thành Hoàng thái nữ

Chương 9
Ta là tiểu quỷ được Diêm Vương gia yêu chiều nhất. Người chọn cho ngô mệnh cách phú quý, đầu thai làm con gái của Thái tử phi. Nào ngờ vừa nhập vào bụng nàng, đã bị một bát thuốc phá thai đuổi ra ngoài. Trước mặt người đời, nàng tỏ vẻ thanh cao tự giữ: "Nữ tử sao có thể làm công cụ sinh đẻ?" Thế nhưng ngô lại nghe thấu tiếng lòng nàng: "Chỉ cần bản cung không sinh hoàng nữ, ngôi vị hoàng đế Đại Uyên triều này, ắt sẽ thuộc về ta!" Hóa ra, ngôi vị Đại Uyên triều truyền nữ không truyền nam, trớ trêu thay Hoàng hậu chỉ sinh được mỗi Thái tử là nam đinh. Ngô cười lạnh một tiếng, xoay người chui tọt vào bụng Hoàng hậu đã ngoài bốn mươi. Mười tháng sau, vị Hoàng thái nữ duy nhất của Đại Uyên triều giáng thế. Phụ hoàng lập tức hạ chỉ, truyền ngôi cho ngô. Giấc mộng nữ đế mười năm dày công tính toán của Thái tử phi, phút chốc tan thành mây khói. Trước mặt người đời, nàng ta giữ bộ dạng hiền tẩu tốt bụng, đút cơm, dỗ dành ngô ngủ, tỏ vẻ yêu thương ngô như cốt nhục của chính mình. Sau lưng, nàng ta lại dùng trâm vàng đâm vào lòng bàn chân ngô, bóp cổ ngô mà mắng: "Chỉ cần ngươi chết đi, ngôi vị hoàng đế vẫn sẽ trở về tay ta!"
Cổ trang
Nữ Cường
3