Ả ngẩng phắt đầu lên, nhìn thấy tôi mặc y phục lộng lẫy, sắc mặt hồng hào, trong đáy mắt bùng lên vẻ oán đ/ộc tột cùng. Ả lao về phía song sắt, móng tay cào cấu lên gỗ ken két:
“Thẩm Oản Ninh! Là ngươi! Chính ngươi là mụ đàn bà đ/ộc á/c này! Ngươi rõ ràng không hề đi/ên, ngươi giả đi/ên lừa chúng ta! Ngươi không được ch*t tử tế đâu!”
Tôi không quan tâm đến lời nguyền rủa của ả.
Tôi chỉ nhìn bát canh cải chua đã thiu thối trong bát ả.
【Hi hi, lúc vào đây ta còn nghe được một tin hay lắm!】
Bát canh cải chua lắc lư đầy hả hê:
【Cái tên tuyệt tự Cố Nghiễn Chi kia, vừa nãy đi ăn mày tranh ăn ngoài phố, bị chó đi/ên cắn đ/ứt chân, đang nằm chờ ch*t trong đống rác ở con hẻm sau tiệm th/uốc Thẩm Ký kìa! Hai kẻ này đúng là một đôi trời sinh!】
Tôi nhếch mép, quay người rời đi, không một lần ngoảnh lại.
Một năm sau, phố Chu Tước, Thượng Kinh.
Tiệm cũ Thẩm Ký từng vắng như chùa Bà Đanh, nay đã l/ột x/ác thành tửu lâu số một Đại Tề - Hảo Vị Lâu.
Tôi ngồi trong nhã gian sang trọng nhất ở tầng ba, ngoài cửa sổ là những chiếc xe ngựa xếp hàng chờ đợi, tắc nghẽn từ đầu phố đến cuối phố.
Ai mà ngờ được, người đàn bà đi/ên từng bị giam trong hậu trạch ngày nào, nay đã trở thành Hoàng thương do chính tay Thánh thượng ban sắc phong, nắm giữ ba phần huyết mạch lương dầu của Đại Tề.
Cái bàn tay vàng này, thật sự quá thơm.
Tôi đi chợ Tây chọn nguyên liệu, con cá vược trông có vẻ tươi sống sẽ cất giọng hét lớn:
【Đừng m/ua tôi! Tôi là đồ thừa từ hôm qua đấy, tên gian thương kia đã bôi bột tạo màu lên người tôi, bụng tôi nát bét cả rồi!】
Tôi đi chọn rư/ợu ngon ủ lâu năm, vò rư/ợu sẽ tự hào vỗ ngựk:
【Chọn ta này! Ta là rư/ợu Nữ Nhi Hồng chính gốc ủ trong hầm ba mươi năm, dưới đáy vò còn ch/ôn một chiếc nhẫn vàng mà lão sư phụ đá/nh rơi năm xưa đấy!】
Nhờ vào đôi tai thính nhạy này, độ tươi ngon của nguyên liệu tại Hảo Vị Lâu đứng nhất Thượng Kinh, công thức nấu ăn lại càng là tuyệt phẩm đ/ộc nhất vô nhị.
Lúc này, trước mặt tôi bày ra món đặc sản vừa mới ra lò.
【Chao ôi, bà chủ hôm nay mặc đồ đẹp quá đi thôi!】
Con gà ăn mày bọc trong lá sen vừa bốc hơi nghi ngút, vừa đi/ên cuồ/ng nịnh nọt:
【Chỉ có đôi bàn tay ngọc ngà của chủ nhân mới xứng với hương vị tươi ngon tuyệt đỉnh được ủ trong bùn bí truyền suốt sáu canh giờ này của ta! Mau ăn ta đi, mau ăn ta đi!】
【Tránh ra chỗ khác!】
Bát Phật nhảy tường bên cạnh bất mãn sủi bọt khí vàng óng.
【Bà chủ vừa đếm xong ba vạn lượng bạc, tay đang mỏi đây. Phải uống bát canh tươi nấu từ mười tám loại nguyên liệu quý hiếm này của ta để nhuận cổ họng trước đã, ta là loại thượng hạng mà ngay cả Hoàng hậu trong cung uống xong cũng muốn trèo tường ra ngoài để xin thêm một bát đấy!】
Tôi nghe đám "thực thần" này nịnh nọt mà tâm trạng vô cùng thoải mái, tay mân mê xấp ngân phiếu dày cộp trên bàn.
Hòa ly thì đã sao?
Thế tử phu nhân thì là cái gì?
Cái kiểu sống đếm tiền mỏi tay, nghe mỹ thực kể chuyện thế này mới là cuộc sống của con người chứ!
Tiếng "kẽo kẹt" vang lên, cửa nhã gian được đẩy ra.
Người bước vào là Duệ Vương trong bộ cẩm bào màu trắng ánh trăng.
Nhắc mới nhớ, tôi quen biết Duệ Vương cũng là nhờ công của người anh trai Kinh triệu doãn.
Ngày tôi vừa hưu phu, anh trai sợ tôi u uất sinh b/ệnh nên nhất quyết đòi đưa tôi đi gặp một người bạn chí cốt của anh ấy, còn bí mật trêu chọc rằng: “Vị Duệ Vương gia này là một người sành ăn, yêu ăn và nghiên c/ứu nghệ thuật nấu nướng, đảm bảo muội sẽ hài lòng.”
Ban đầu tôi cũng không để ý, cho đến khi vị Chiến thần Vương gia nghe đồn lạnh lùng cao ngạo này cứ ba ngày hai bận lại chạy đến tiệm của tôi, còn vì nghiên c/ứu món mới mà thảo luận với tôi đến tận đêm khuya.
Chàng có đôi mày ki/ếm mắt sáng, lúc này lại chẳng hề có chút uy nghi hoàng gia nào, tay bưng một chiếc đĩa sứ tinh xảo, ánh mắt sáng rực đầy kinh ngạc.
“Oản Ninh, đây là món Tuyết Đỉnh Hồng Mai do chính tay ta nghiên c/ứu theo công thức của nàng. Nếm thử chút không?”
Duệ Vương đưa món điểm tâm đến bên môi tôi, giọng điệu đầy mong chờ.
Chưa đợi tôi lên tiếng, đĩa điểm tâm đã phấn khích đồng thanh kêu lên:
【Ối ối ối! Vương gia si tình quá đi! Vì nấu món sốt hồng mai này mà ngón tay chàng bị bỏng đỏ cả lên, vậy mà không hề hé răng một lời!】
【Mau nhìn ánh mắt chàng kìa, h/ận không thể biến chính mình thành điểm tâm để dâng cho bà chủ ăn luôn! Bà chủ mau đồng ý với chàng đi, trái tim chàng đ/ập còn nhanh hơn cả bột mì đang lên men đấy!】
Tôi nhìn người đàn ông quyền khuynh thiên hạ nhưng lại cam tâm vào bếp này, rồi lại nhớ đến Cố Nghiễn Chi đang th/ối r/ữa dưới rãnh nước, khóe miệng không kìm được mà cong lên.
Tôi đón lấy miếng điểm tâm, cắn nhẹ một miếng, vị ngọt thanh tan chảy nơi đầu lưỡi.
【Ái chà! Bà chủ cắn ta rồi! Hạnh phúc quá đi!】
Tôi đặt xuống một xấp ngân phiếu, nhìn ra thế giới phồn hoa ngoài cửa sổ, thở phào một hơi dài.
Cái kiểu sống hạnh phúc không có tra nam, không có tính toán, chỉ có mỹ thực, mỹ nam và tiền bạc đếm không xuể này...
Thật sự, sướng đến phát đi/ên!