Giới thượng lưu, các chính khách quyền quý, những người từng cười nhạo tôi là mụ vợ già, giờ đây đều chen chúc muốn có được một tấm thiệp mời.
Tôi ngồi trong phòng trang điểm, ngắm nhìn bản thân trong gương với chiếc vương miện kim cương trị giá hàng chục triệu.
Lục Kiêu từ phía sau ôm lấy tôi, đặt cằm lên vai tôi.
“Vợ à, hôm nay em thật đẹp.”
Con trai mặc bộ vest nhỏ được đặt may riêng, chạy tới, giơ cao giỏ hoa trên tay.
“Mẹ là đẹp nhất! Bố là đẹp trai nhất!”
Tôi cười, véo nhẹ đôi má phúng phính của con.
Đúng lúc đó, phù dâu đẩy cửa bước vào, vẻ mặt có chút kỳ lạ.
“Chị Lan San, bên ngoài có một kiện hàng kỳ lạ, nói là gửi từ b/ệnh viện t/âm th/ần phía Bắc thành phố. Có mở không ạ?”
Ánh mắt tôi lóe lên, thản nhiên lên tiếng.
“Vứt đi.”
Nhưng Lục Kiêu lại giơ tay, ra hiệu cho vệ sĩ nhận lấy.
“Mở ra xem sao.”
Đó là một chiếc hộp giấy bẩn thỉu.
Bên trong chỉ có một đống giấy vụn vẽ vời lộn xộn bằng bút đỏ.
Trên giấy viết nguệch ngoạc mấy chữ: Vợ ơi, anh sai rồi, đón anh về nhà.
Nét chữ đã bị nhòe đi bởi vết nước, không biết là nước mưa hay nước miếng.
Còn có một tấm ảnh chụp từ thời Trần Phong mới khởi nghiệp, lúc hai chúng tôi ăn mì tôm trong căn phòng trọ tồi tàn.
Hình ảnh của tôi trong ảnh đã bị c/ắt bỏ, chỉ để lại phần của anh ta.
Lục Kiêu nhướng mày, tiện tay ném đống giấy vụn đó vào chiếc máy hủy tài liệu bên cạnh.
Tiếng máy kêu o o ngh/iền n/át đống giấy.
Lục Kiêu quay đầu, nhìn tôi, ánh mắt mang theo một chút gh/en t/uông.
“Thẩm tổng, xem ra chồng cũ của em ở trong viện t/âm th/ần n/ão bộ vẫn chưa đến nỗi hồ đồ, biết rõ ai mới là người tốt nhất với hắn cả cuộc đời này.”
Tôi vươn tay ôm lấy cổ Lục Kiêu, chủ động hôn lên môi anh.
“Anh ta biết quá muộn rồi. Hơn nữa, cả đời này em chỉ đối xử tốt với người mà em yêu.”
Hôn lễ chính thức bắt đầu.
Tôi khoác tay Lục Kiêu, bước về phía sân khấu trong tiếng hoa và tiếng vỗ tay.
Giọng nói cao vút của người dẫn chương trình vang vọng khắp đại sảnh.
“Hôm nay, chúng ta chứng kiến ông Lục Kiêu và bà Thẩm Lan San kết thành phu thê!”
Tiếng vỗ tay vang dội phía dưới khán đài.
Tôi thậm chí nhìn thấy ở một bàn cuối góc phòng, đám anh em từng dựa hơi hổ báo của Trần Phong.
Giờ đây họ chỉ có thể khúm núm ngồi ở vị trí cuối cùng.
Nhìn tôi tỏa sáng trên sân khấu, trong mắt từng kẻ đều tràn đầy sự hối h/ận và kính sợ.
Nơi b/ệnh viện t/âm th/ần xa xôi phía Bắc thành phố.
Trần Phong, kẻ đã mất một chân và một mắt, đang nằm bò trên sàn xi măng lạnh lẽo.
Anh ta cười ngây dại với một con chuột ch*t trong góc tường, gọi “Vợ ơi, ăn cơm thôi”.
Còn trong song sắt nhà tù nữ.
Lâm Nhu Nhu vì tranh giành một mẩu bánh mì mốc, đang bị vài bạn tù ấn đầu vào bồn cầu dội nước.
Tôi chỉ là kẻ đã lừa họ lên bàn c/ờ b/ạc.
Sau đó, tất tay, rút lui hoàn hảo.
(Hết)