Sau khi kết hôn, Trương Vĩ thích dùng đồng lương cố định của mình để tiếp tế cho người khác, thậm chí còn đem cả lương của tôi biếu không.

Khiến tôi đi khám th/ai cũng phải dày mặt đi v/ay Lưu Dương.

V/ay mượn nhiều lần, Trương Vĩ bắt đầu nghi ngờ tôi và Lưu Dương có qua lại mờ ám.

Sau khi bị liệt giường, hắn càng đem sự nghi ngờ đó ra phơi bày trước mặt, bất kể tôi chăm sóc hắn kỹ lưỡng chu toàn đến đâu, hắn cũng có thể bịa ra lý do để đá/nh tôi một trận nhừ tử.

đ/áng s/ợ hơn là, bốn đứa con trai do một tay tôi nuôi lớn lại chỉ một lòng bênh vực Trương Vĩ.

Không biết kiếp này, em gái tôi có nhẫn nhịn nổi bản chất ngang ngược ẩn sau vẻ hiền lành của Trương Vĩ hay không.

Tôi biết Lưu Dương sẽ trở thành người giàu nhất huyện,

nhưng tôi chẳng hề có chút ý định nào muốn lấy anh ta.

Trải qua kiếp trước, tôi đã nhìn thấu bản chất của hôn nhân.

Tạm thời tôi không có ý định kết hôn với ai cả.

Những bản sơ yếu lý lịch tôi đã nộp cũng lần lượt nhận được phản hồi, tuần sau tôi sẽ lên tỉnh thành phỏng vấn.

Còn những người đàn ông xem mắt mà mẹ tôi sau này giới thiệu, thường xuyên bị Trương Vĩ đột ngột xuất hiện làm cho sợ chạy mất dép.

Tôi không bận tâm, nhưng em gái tôi lại chợt nhận ra điều gì đó.

Kéo Trương Vĩ ra trước mặt mọi người mà hôn hít chùn chụt, chính thức công khai mối qu/an h/ệ yêu đương giữa hai người.

Hàng xóm mách mẹ, mẹ tôi liền dẫn theo các chú bác hùng hùng hổ hổ đến đá/nh Trương Vĩ.

Em gái tôi lập tức chạy ra bờ đ/ập định nhảy xuống, u/y hi*p mẹ phải đồng ý cho nó qua lại với Trương Vĩ.

Mẹ tôi cưng chiều nó như ngọc như báu, vừa gi/ận vừa sợ, đành phải dùng lời lẽ ngon ngọt khuyên nó trở về.

Quay đầu chạy đến trường, bất chấp tôi đang đứng lớp, mẹ kéo tôi ra cửa Sở Dân chính, lấy sổ hộ khẩu ra, mặt lạnh như tiền nói:

"Số thứ tự mẹ đã lấy rồi."

"Con gọi Trương Vĩ đến, đăng ký kết hôn ngay bây giờ, để em con ch*t hẳn cái ý nghĩ đó đi."

Tôi biết mẹ luôn chỉ thương em gái, nhưng không ngờ bà lại hoàn toàn không đoái hoài đến cảm xúc và tương lai của tôi.

Bà bắt tôi gọi điện cho Trương Vĩ ngay lập tức, bảo hắn đến làm giấy kết hôn.

Tôi đắng lòng đáp: "Mẹ,

dù con và Trương Vĩ có đăng ký kết hôn, em con cũng chưa chắc đã từ bỏ đâu."

Mẹ tôi giơ tay t/át tôi một cái, ánh mắt đ/ộc địa.

"Đừng tưởng mẹ không biết con đang toan tính cái gì."

"Nếu em con và Trương Vĩ thực sự thành đôi, con cứ chuẩn bị tinh thần thay em con sinh con đẻ cái và làm trâu làm ngựa cả đời đi."

Kiếp trước bà cũng từng như vậy.

Sợ tôi để ý đến Lưu Dương vừa giàu có vừa nhân phẩm tốt, bà đã cùng bà mối diễn trò song hoàng, thổi phồng Trương Vĩ lên tận mây xanh, khiến tôi nhắm mắt lao vào cái bẫy mang tên Trương Vĩ.

Tôi che lấy nửa mặt trái đang nóng rát, ánh mắt trầm xuống.

"Trương Vĩ người thì hiền lành thật thà, nhưng nếu nhà mình cứ chạy theo, hắn chắc chắn sẽ lên mặt làm giá."

"Hay thế này, con hẹn Trương Vĩ ra ngoài, hỏi xem hắn nghĩ sao, nếu không có vấn đề gì lớn, hai đứa con sẽ lặng lẽ đi đăng ký."

"Bây giờ em và Trương Vĩ đang quấn quýt nhau, mẹ cứ việc tìm cách đá/nh lạc hướng em đi."

Mẹ tôi liếc xéo tôi một lúc rồi đồng ý.

Tôi thuận tay nắm lấy sổ hộ khẩu, thay đổi thái độ chán nản ban đầu, nhiệt tình nói:

"Sổ mẹ cứ để con giữ trước, Trương Vĩ vừa gật đầu là chúng con qua làm giấy ngay."

Thấy vậy, mẹ tôi kh/inh bỉ nói: "Chỉ biết tranh đồ của em gái thôi."

Tôi coi như không nghe thấy.

Tôi đi photocopy một bản sổ hộ khẩu, chuẩn bị kế hoạch rời khỏi huyện.

Còn về phần Trương Vĩ và em gái, sổ hộ khẩu đang nằm trong tay tôi, nếu hai người họ muốn đăng ký kết hôn, đưa cho họ là xong.

Vì thế tôi chẳng có ý định phá đám của hai người họ.

Thế nhưng không ngờ, vì Trương Vĩ, em gái tôi bất chấp lời dặn dò của mẹ, đã ngủ với hắn trước khi cưới.

Chuyện này bị người quen ở khách sạn báo cho mẹ tôi biết.

Mẹ tôi liền dẫn tôi xông thẳng đến khách sạn.

Vừa bước vào phòng, đ/ập vào mắt là cảnh tượng nóng bỏng, táo bạo.

Mẹ tôi suýt nữa ngất xỉu, sau khi hoàn h/ồn, bất chấp em gái x/ấu hổ ngăn cản, bà lao tới vừa cào vừa đá/nh Trương Vĩ.

đá/nh đ/ấm suốt mười phút, mẹ tôi mới cưỡng ép kéo em gái đi, đồng thời cảnh cáo Trương Vĩ nếu còn dám bén mảng đến gần em gái bà, bà sẽ phế hắn.

Trương Vĩ lại lao tới, người đầy vết xước, túm lấy tôi, trong mắt tràn ngập h/ận ý.

"Chưa bước vào cửa nhà tôi đã dám dạy đời tôi rồi."

"Giang Thu Nguyệt, cô là cái thá gì?"

Huyện vốn dĩ không lớn, việc hắn và em gái tôi đi khách sạn bị người quen trông thấy là chuyện bình thường.

Thế nhưng hắn lại đem mọi lỗi lầm trút hết lên đầu tôi.

Tôi cười lạnh: "Không giữ nổi ham muốn x/ác th!t của mình, thì liên quan gì đến tôi."

"Cô và em gái tôi đã ngủ với nhau,

dựa vào đâu mà nghĩ tôi vẫn sẽ lấy anh?"

Khí thế của hắn chững lại, hắn ấp úng: "Là em cô quyến rũ tôi, tôi vốn không định đến."

Tôi hừ một tiếng: "Chân mọc trên người anh, chẳng lẽ em tôi dùng dây thừng trói anh đến đây sao?"

"Đã trót làm rồi, thì chịu trách nhiệm với em tôi đến cùng đi."

"Đừng để tôi coi thường anh."

Tôi giằng tay ra, quay đầu bỏ đi.

"Đứng lại cho tôi!"

"Giang Thu Nguyệt, cô bỏ đi bây giờ thì đừng có quay lại c/ầu x/in tôi."

Về đến nhà, em gái tôi với đôi mắt sưng đỏ, hung hăng cảnh cáo tôi:

"Trương Vĩ là của tôi, con trai làm tổng giám đốc là do tôi sinh ra, kiếp này cô đừng hòng tranh với tôi."

Tôi biết ngay là nó cũng trọng sinh.

Nhưng nó không biết, kiếp trước, tuy tôi nuôi dạy nên một đứa con trai làm tổng giám đốc, nhưng nó chỉ biết thương xót bố nó là Trương Vĩ.

Đến mức trong nhà muốn thuê người giúp việc để san sẻ việc nhà cho tôi, nó cũng cho rằng tôi đang chê bai bố nó là kẻ tàn phế.

Tôi gật đầu: "Tôi không tranh với em đâu."

"Đây là sổ hộ khẩu mẹ đưa cho tôi, em muốn đăng ký kết hôn với Trương Vĩ thì cứ việc đi."

Nó nghi hoặc nhìn tôi hai cái, gi/ật phắt lấy, "Cô lại tốt bụng thế sao?"

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm