Tôi bận rộn từ sáng đến giờ, lớp trang điểm dự tiệc đính hôn vẫn chưa tẩy, kính áp tròng làm mắt tôi đ/au rát.
Trên tà váy lễ phục có một vết ố do rư/ợu sâm panh, đã khô cứng, dính ch/ặt lấy chân tôi.
Ngoài hành lang thỉnh thoảng vang lên tiếng bước chân và tiếng chuông điện thoại.
Không biết bao lâu sau, cửa phòng được đẩy ra.
Cảnh sát dẫn ba người vào.
Tần Tuyên Lễ đi đầu.
Áo khoác vest vắt trên tay, cà vạt nới lỏng treo hờ hững, anh ta vội vàng từ tiệc đính hôn chạy tới đây.
Nhìn thấy tôi, biểu cảm của anh ta không hề có sự lo lắng, mà là phiền phức và bực bội.
Biểu cảm đó tôi rất quen.
Năm mười lăm tuổi, cả nhà chúng tôi đi du lịch. Lũ quét ập đến không báo trước.
Để kéo tôi lại, mẹ bị dòng nước cuốn trôi và ch*t đuối.
Từ đó trở đi, ánh mắt Tần Tuyên Lễ nhìn tôi đã thay đổi.
Khi còn nhỏ, anh ấy sẽ tết tóc cho tôi, giúp tôi kiểm tra bài tập, và vào năm đầu tiên Tô Nhu đến nhà chúng tôi, anh ấy còn nói với tôi: "Người anh thương nhất đương nhiên là em gái mình rồi".
Nhưng sau khi mẹ mất, tất cả sự ấm áp của một người anh trong mắt anh ấy đều biến mất, chỉ còn coi tôi là một gánh nặng.
Anh ta thiên vị Tô Nhu, không phải vì cô ta ngoan hơn, mà vì cô ta không phải là tôi.
"Tần Hướng Vãn, cô có bị b/ệnh không?"
Giọng anh ta đầy gi/ận dữ, vang lên rõ mồn một trong sảnh tiếp đón yên tĩnh.
Lục Triều Ngôn đứng phía sau anh ta hai bước.
Anh mặc lễ phục đính hôn, trong túi áo vest vẫn còn cài bông hoa ngựk mà sáng nay chính tay tôi đã đeo cho anh.
Anh nhìn tôi với biểu cảm phức tạp.
Năm mẹ mất, cả thế giới của tôi đều là màu xám.
Không nói chuyện, không ăn cơm, không ngủ. Bố bận rộn kinh doanh, Tần Tuyên Lễ nhất quyết không chịu bước vào phòng tôi.
Chính Lục Triều Ngôn mỗi ngày đều đến nhà, ngồi bên giường, bầu bạn cùng tôi, dỗ dành tôi ăn uống suốt mấy tháng liền.
Khi đó, anh là thứ duy nhất tôi có thể bám víu.
Tôi từng tưởng đó là tình yêu.
Nhưng trong lòng thực ra dần hiểu ra, đó là lòng biết ơn.
Biết ơn vì anh đã không bỏ đi khi tôi ở trạng thái tồi tệ nhất. Biết ơn và tình yêu là hai chuyện khác nhau.
Cho nên khoảnh khắc Tô Nhu xuất hiện ở cửa tiệc đính hôn hôm nay, tôi thực ra không hề đ/au lòng.
Tôi chỉ cảm thấy, đã đến lúc kết thúc rồi.
Tô Nhu đứng cạnh Lục Triều Ngôn, một tay khẽ nắm lấy gấu áo anh. Cô ta hơi đỏ mắt, nhỏ giọng nói: "Chị, chúng em đều rất lo cho chị."
【Giọng điệu này của Nhu Bảo làm tôi khóc nức nở】
【Cô ấy thực sự lo cho nữ phụ đấy, tuy ngốc nhưng không phải người x/ấu】
【Đứa trẻ từ nhỏ đã ở nhờ nhà người khác, không có cảm giác an toàn, phải lấy lòng tất cả mọi người, việc cư/ớp nam chính cũng là điều dũng cảm nhất mà cô ấy làm rồi】
【Nhu Bảo đáng thương quá】
Tần Tuyên Lễ kéo cà vạt, bước đến trước mặt tôi: "Bố đang ở nước ngoài, ông ấy gọi điện bảo anh đến giải quyết. Tiệc đính hôn làm ra nông nỗi này, giờ lại chạy đến đồn cảnh sát nói nhảm, cô còn thấy nhà này chưa đủ mất mặt sao?"
Tôi ngước nhìn anh ta.
"Cô có nghe thấy không?" Anh ta gầm lên.
"Nghe thấy rồi." Tôi thản nhiên đáp.
Lục Triều Ngôn cuối cùng cũng lên tiếng.
Giọng anh vẫn như vậy, ôn hòa, kiềm chế, mãi mãi không vội vã.
Đối với ai cũng dịu dàng. Dịu dàng đến mức không phân biệt được ai mới là quan trọng.
"Hướng Vãn, chuyện hôm nay em làm không đúng. Nhiều khách khứa như vậy, em vứt bỏ tất cả mà chạy đi. Có suy nghĩ gì có thể nói trước với bọn anh."
Anh dừng lại một chút: "Anh biết trong lòng em không thoải mái. Anh và Tô Nhu--"
"Không cần giải thích." Tôi ngắt lời anh.
Anh sững sờ.
Lục Triều Ngôn là đứa trẻ từng được mẹ tôi tài trợ, là người đã ở bên tôi sau khi mẹ qu/a đ/ời, ai cũng nói Triều Ngôn đối xử tốt với em, em nên ở bên cậu ấy.
Tôi chưa từng nói không, vì anh thực sự rất tốt.
Nhưng anh đối với tôi và Tô Nhu từ trước đến nay đều dịu dàng như nhau, trước đây tôi không nhận ra, hóa ra anh đối với Tô Nhu vẫn có điểm khác biệt.
Đính hôn với tôi có lẽ anh cũng chỉ vì nể tình mẹ nên không từ chối.
Tô Nhu khẽ kéo tay áo anh: "Triều Ngôn, thôi đừng nói nữa, đưa chị về nhà đi. Hôm nay chị mệt quá rồi."
Cô ta nhìn tôi, giọng điệu dịu dàng, trong mắt vẫn còn vệt nước mắt chưa khô: "Chị, em biết chị thích Triều Ngôn, hôm nay là em không đúng. Em không nên đến tiệc đính hôn. Chị đừng gi/ận anh ấy, muốn trách thì cứ trách em."
Tôi nhìn cô ta, bất lực thở dài, Tô Nhu lúc nào cũng vậy, nói chuyện đầy mùi trà xanh.
Tôi từng gh/ét cô ta, cũng từng làm lo/ạn, mọi người đều cho rằng tôi là người chị không hiểu chuyện.
Khi cô ta đến nhà chúng tôi, tôi bảy tuổi, cô ta năm tuổi.
Bố nói bố mẹ của Nhu Nhu đã lên thiên đường rồi, từ nay nó là em gái con. Mẹ ngày nào cũng ôm ấp vỗ về nó, m/ua váy mới cho nó, chải đầu cho nó.
Tôi đứng bên cạnh nhìn, miệng không nói nhưng trong lòng vẫn có chút bất công.
Sau này mẹ không còn nữa, anh trai cũng không thèm để ý đến tôi.
Tô Nhu đôi khi sẽ đến đứng trước cửa phòng tôi, rụt rè hỏi, chị có muốn ăn trái cây không?
Tôi chưa từng mở cửa.
Giờ nghĩ lại, có lẽ cô ta cũng rất sợ hãi, nên mới cố gắng lấy lòng tất cả mọi người.
Sợ mình không có chỗ đứng trong nhà này, nên muốn nắm ch/ặt lấy những gì có thể, bao gồm cả Lục Triều Ngôn.
Tôi hiểu cô ta, nhưng không có nghĩa là tôi phải nhường nhịn cô ta.
"Không cần giải thích, tôi mệt rồi." Tôi đứng dậy, "Về nhà thôi."
Tần Tuyên Lễ sững sờ, có lẽ không ngờ tôi lại dễ nói chuyện đến vậy.
Bốn người cùng bước ra khỏi sảnh tiếp đón.
Gió đêm thổi qua, những bậc thang đ/á trước cửa đồn cảnh sát hơi lạnh.