“Ta biết chăm sóc q/uỷ.”
“Ta giống q/uỷ sao?”
Ta cúi đầu nhìn hắn một cái.
Tái nhợt, đẹp đẽ, không chút huyết sắc.
“Giống diễm q/uỷ.”
Tai hắn dần đỏ ửng.
Tâm trạng ta bỗng chốc tốt hơn đôi chút.
Đêm khuya, trên phố đột nhiên vang lên tiếng chiêng.
Một tiếng.
Hai tiếng.
Ba tiếng.
Tất cả đèn trong khách điếm đều tắt ngấm.
Chưởng quầy dưới lầu đ/è thấp giọng hét lên: “Các vị khách quan, tuyệt đối đừng mở cửa sổ! Tuyệt đối đừng lên tiếng!”
Trên mặt sông nổi lên sương m/ù.
Trong sương vọng lại tiếng nữ tử ca hát.
“I i a a”, nghe như tiếng khóc mà cũng như tiếng cười.
Ta bước tới bên cửa sổ, vừa định nhìn ra thì Tiêu Nghiễn Hành đã ngồi dậy trên giường.
“Đừng lại gần.”
Ta quay đầu.
“Ngài nằm xuống đi.”
Hắn khoác áo xuống giường, bước chân hư phù, nhưng vẫn đi tới sau lưng ta, nắm lấy tay ta.
“Đồng mệnh khế còn đó, nàng nhìn, ta cũng nhìn.”
Tiếng hát ngoài cửa sổ càng lúc càng gần.
Đột nhiên, có người gõ cửa dưới lầu.
“Cộc.”
“Cộc.”
“Cộc.”
Chưởng quầy sợ đến mức giọng nói biến đổi hoàn toàn.
“Ai?”
Ngoài cửa truyền đến một giọng nữ ngọt ngào.
“Hà Thần nương nương tuần phố, đến đón tân lang.”
Lòng ta chùng xuống.
Tiêu Nghiễn Hành thản nhiên nói: “Đón ai?”
Giọng nói ngoài cửa cười khẽ.
“Đón vị công tử áo trắng trên lầu.”
Ta nhìn Tiêu Nghiễn Hành.
Hắn đang b/ệnh, đứng còn không vững mà vẫn có q/uỷ nhớ thương.
Tiêu Nghiễn Hành lại cúi đầu nhìn ta.
“Ta không đi.”
Ta hừ lạnh.
“Ngài dám đi sao?”
Hắn rất nghiêm túc.
“Không dám.”
Tiếng gõ cửa bên ngoài đột ngột trở nên dồn dập.
Cả khách điếm bắt đầu rung lắc.
Dưới lầu có người thét lên.
Ta đẩy cửa sổ ra.
Sương m/ù ập tới.
Giữa dòng sông, một đội kiệu giấy đang trôi trên mặt nước.
Kiệu đỏ, phướn trắng, tám người giấy ướt sũng đang khiêng kiệu.
Rèm kiệu vén lên một góc.
Bên trong ngồi một người phụ nữ mặc hỉ phục.
Ả không có mặt, chỉ có một tờ giấy trắng vẽ môi đỏ.
Ả giơ tay áo lên, chỉ về phía Tiêu Nghiễn Hành từ xa.
“Tân lang, lại đây.”
Lửa gi/ận trong ngựk ta bỗng bùng lên.
“Lại cư/ớp đàn ông của ta sao?”
Ngón tay Tiêu Nghiễn Hành siết ch/ặt.
Ta cắn rá/ch đầu ngón tay, bôi m/áu lên khung cửa sổ, thấp giọng niệm chú.
Sương m/ù trên mặt sông tan đi.
Dưới đáy kiệu đỏ lộ ra vô số sợi chỉ đen.
Những sợi chỉ đó không phải rong biển.
Là tóc.
Tóc quấn lấy từng bộ bạch cốt, đều là nam tử trẻ tuổi.
Sắc mặt ta thay đổi.
Không phải Hà Thần cưới vợ.
Mà là có kẻ nuôi thủy âm trận.
Mà trận nhãn lại đối diện thẳng với hướng cố trạch Mạnh gia ở Giang Nam mà chúng ta sắp tới.
Nữ q/uỷ mặc hỉ phục đột nhiên ngẩng đầu, gương mặt giấy nứt ra.
Giọng Huyền Vi truyền ra từ trong bụng ả.
“Tiểu phu nhân, đường đến Giang Nam không dễ đi đâu.”
“Lễ vật đầu tiên, nhận lấy đi.”
Giây tiếp theo, nước sông n/ổ tung.
Vô số bàn tay ướt sũng vươn ra từ dưới nước, chộp lấy khách điếm.
Tiêu Nghiễn Hành rút đ/ao, nhưng bị ta ấn xuống.
“Ngài trốn ra phía sau đi.”
Hắn nhíu mày.
Ta từng chữ từng chữ nói: “B/ệnh nhân thì phải giữ quy tắc.”
Hắn nhìn ta.
Một lát sau, lùi lại nửa bước.
“Ta giữ phía sau nàng.”
Ta không rảnh đôi co với hắn. Ta quấn dây đỏ lên ngân đ/ao, một đ/ao rạ/ch tan âm vụ trước cửa sổ.
“Nguyệt La A La ở đây.”
“Dám cư/ớp người của ta, đã hỏi qua ta chưa?”
Lời vừa dứt, sợi dây đỏ trên ngân đ/ao căng thẳng.
Sương m/ù ngoài cửa sổ bị ch/ém ra một lỗ hổng, những bàn tay ướt sũng trên mặt sông đồng loạt khựng lại.
Nữ q/uỷ mặc hỉ phục ngồi trong kiệu giấy, đôi môi đỏ trên mặt giấy chậm rãi kéo dài đến tận mang tai.
“Nười của ngươi?”
Trong bụng ả truyền ra giọng Huyền Vi, nhọn hoắt và âm lãnh.
“Tiểu phu nhân, mạng của hắn sớm đã bị người ta định đoạt. Ngươi giữ không nổi đâu.”
Ta cười lạnh.
“Huyền Vi đã ch*t rục xươ/ng rồi, một con thủy q/uỷ giấu tiếng trong bụng như ngươi mà cũng dám thay lão phát ngôn sao?”
Kiệu đỏ rung lên dữ dội.
Nước sông cuộn trào, hàng chục sợi tóc đen vọt lên khỏi mặt nước, như rắn quấn lấy khung cửa sổ.
Ta vung đ/ao ch/ém đ/ứt những sợi tóc đầu tiên, nước đen hôi thối b/ắn tung tóe khắp cửa sổ.
Chưởng quầy dưới lầu sợ đến mức gào khóc.
“Hà Thần nương nương nổi gi/ận rồi! Xong rồi, cả trấn tiêu đời rồi!”
Ta thò nửa người ra ngoài, hét xuống lầu: “C/âm miệng! Còn hét nữa ta ném ngươi xuống sông tế Hà Thần trước!”
Chưởng quầy lập tức im bặt.
Tiêu Nghiễn Hành đứng sau lưng ta, khẽ ho một tiếng.
Ta quay đầu lườm hắn.
“Không phải bảo ngài trốn ra sau sao?”
Hắn rủ mắt nhìn những sợi tóc đen đang quấn lấy eo ta, vung đ/ao ch/ém đ/ứt giúp ta.
“Trốn rồi.”
“Ngài gọi đây là trốn sao?”
“Ở phía sau nàng.”
Ta tức đến đ/au cả ngựk. Nhưng vì đồng mệnh khế đang nối kết, hắn vừa động khí huyết là vết đỏ trên cổ tay ta lại nóng ran. Ta chỉ đành nén cơn gi/ận, xoay người dán một lá bùa trấn thủy lên khung cửa sổ.
Đây là cách cũ của tộc Nguyệt La. Trong núi suối sông nhiều, q/uỷ ch*t đuối cũng nhiều. Người già trong tộc thường bảo, q/uỷ nước giỏi lừa người nhất, càng khóc lóc thảm thiết thì càng phải nhìn xem dưới chân nó có bóng hay không. Nhưng nữ q/uỷ mặc hỉ phục trước mắt này lại khác. Ả không phải q/uỷ nước tầm thường. Kiệu giấy dưới thân ả nối liền với bạch cốt dưới đáy sông, bạch cốt lại nối liền với cả con sông Mai Khê này. Có kẻ đã luyện con sông này thành âm lộ. Nước chảy về Giang Nam, âm khí cũng dẫn về Giang Nam. Lòng ta càng lúc càng nặng nề. Kỳ Vô Cữu không chỉ chặn đường. Hắn đang mượn con sông này để dồn chúng ta vào cái bẫy hắn đã giăng sẵn. Kiệu đỏ đột nhiên rời khỏi mặt nước, tám người giấy khiêng kiệu bay lên không trung. Rèm kiệu vén lên, nữ q/uỷ mặc hỉ phục vươn ra một bàn tay tái nhợt. Trong tay ả nắm một quả tú cầu đỏ. Tú cầu nhỏ nước, từng giọt từng giọt rơi xuống mặt sông. Mỗi giọt rơi xuống, dưới sông lại nổi lên một th* th/ể nam giới. Những th* th/ể đó mở đôi mắt trắng dã, đồng loạt nhìn về phía Tiêu Nghiễn Hành.
“Tân lang.”