Định Bắc Hầu mới từ biên ải trở về kinh thành, nào đâu biết rằng người kinh thành đến cả màu sắc quần l/ót của Hoàng thượng thích dùng là gì, cũng có thể đem ra bàn tán rôm rả.

Không được buôn chuyện thì cơm cũng chẳng buồn ăn.

Ngày ta được nhận lại về Hầu phủ.

Ta phát hiện, trong phủ đâu đâu cũng là tai mắt của các nhà phái đến để hóng hớt.

Giả thiên kim Hàn Hề Hề ngày nào cũng diễn kịch khắp nơi, không vu khống ta xô ngã nàng ta, thì lại khóc lóc sợ Hầu phủ không cần nàng ta nữa.

Nàng ta đã trở thành món ăn chính trong những câu chuyện phiếm của kinh thành.

Những trò lố của Hầu phủ, đến cả Hoàng thượng và Thái hậu cũng lén lút bàn tán sau lưng.

Kinh thành chưa bao giờ có trò vui đến thế.

Ta từng là nha hoàn rửa rau ở phủ Ngô Quốc Công, cũng là một thành viên trong đội quân hóng hớt.

Phủ Ngô Quốc Công vốn quản gia khá nghiêm, nhưng cũng chẳng chống lại nổi sức mạnh của những lời đồn.

Chẳng còn cách nào khác, đây là thú vui lớn nhất của người kinh thành.

Quốc Công và phu nhân cũng thích đóng cửa lại để nói x/ấu người khác.

Đến đoạn cao trào, hai vợ chồng lại cười đùa khúc khích trong chăn.

Chuyện gì xảy ra trong phủ Quốc Công, cũng trở thành trò cười trong miệng kẻ khác.

Thế tử phủ Quốc Công nuôi một cô đào hát ở kỹ viện bên ngoài.

Bị Quốc Công gia đóng cửa đá/nh cho một bạt tai.

Tiểu tư của hắn khi đùa giỡn với nha hoàn trong thư phòng, sơ ý lỡ lời nói ra.

Nha hoàn thư phòng kể lại cho bà vú quét dọn sân ngoài, đó là biểu cô của nàng ta.

Bà vú quét dọn khi trò chuyện phiếm với nha hoàn rửa rau ở hậu trù, chính là ta, lại sơ ý nói ra.

Ta kể lại cho lão Quách chuyên đi m/ua thức ăn trong phủ.

Lão Quách kể cho người b/án rau.

Người b/án rau kể cho những người m/ua rau khác.

Những người m/ua rau khác lại kể cho người khác nữa...

Đừng nói ta lắm mồm, kẻ không lắm mồm trong cái kinh thành này chẳng được mấy người.

Trừ những đại quản sự, đại nha hoàn trong viện.

Bọn họ tiền công và bổng lộc nhiều, có nghĩa vụ phải giữ mồm giữ miệng.

Chúng ta một ngày ki/ếm được mấy đồng bạc lẻ, chẳng lẽ không được phép tìm chút niềm vui cho bản thân sao?

Có bị phát hiện, cùng lắm là bị đá/nh một trận rồi đuổi ra ngoài.

Thứ gọi là chuyện phiếm này, làm m/a cũng chẳng bỏ được.

Phủ Quốc Công cũng lười đá/nh nữa.

đá/nh ch*t rồi, lại thành chuyện phiếm lớn hơn.

Cho nên, Ngô Quốc Công cứ treo câu 【Quân tử thận đ/ộc】 bên miệng.

Ta không biết nghĩa là gì.

Có người bảo ta, đó là dù chỉ có một mình cũng phải cẩn trọng.

Nếu không, sẽ trở thành nhân vật chính của những lời đồn thổi.

Định Bắc Hầu tìm đến tận cửa, nói ta là thiên kim thật của Hầu phủ.

Loại chuyện phiếm nghìn năm có một này, khiến người kinh thành vô cùng phấn khích.

Quốc Công phu nhân rơi lệ, nói ta thật không dễ dàng gì.

Quay đầu lại, bà ta liền giao Tiểu Đào bên cạnh cho kẻ buôn người.

Bà ta dặn dò kẻ buôn người, nhất định phải đưa Tiểu Đào vào phủ Định Bắc Hầu.

Làm hạ nhân lâu ngày, cũng sẽ quen biết hạ nhân các phủ khác.

Có cơ hội lại cùng nhau bàn tán.

Tiểu Đào này, sau khi theo Quốc Công phu nhân đi làm khách, trò chuyện với hạ nhân nhà người ta xong.

Đến cả chuyện con mèo mẹ nhà đó đẻ được mấy con mèo con, nó cũng biết hết.

Rồi lại kể lại cho phu nhân nghe.

Ta vừa vào Hầu phủ, đã thấy rất nhiều gương mặt quen thuộc.

Phu xe nhà Bình An Bá.

Bà vú theo phu nhân nhà Hộ bộ Thượng thư ra ngoài.

Nha hoàn quạt mát cho chủ tử nhà Thừa Ân Hầu.

Người gác cổng nhà Cửu môn Đề đốc...

Toàn là những nhân vật lợi hại, tai nghe tám hướng.

Đạt đến trình độ thượng thừa trong việc bàn tán về người khác.

Đều là do các nhà cố tình nhét vào để nghe ngóng tin tức mới nhất!

Đúng lúc này, giả thiên kim Hàn Hề Hề chạy đến trước mặt ta, quỳ sụp xuống.

"Tỷ tỷ, đều là lỗi của muội, là muội đã cư/ớp mất cuộc đời của tỷ!"

Ta cảm nhận được sự r/un r/ẩy đầy phấn khích trong không khí.

Chẳng biết đã có bao nhiêu đôi tai đang vểnh lên nghe ngóng.

Tim ta đ/ập lo/ạn nhịp, vội vàng đi đỡ nàng ta dậy.

"Mau đứng dậy, mau đứng dậy, có chuyện gì thì đóng cửa lại mà nói!"

Hàn Hề Hề lại ngã xuống đất.

"Tỷ tỷ, muội biết tỷ h/ận muội, dù tỷ có đẩy muội ngã, muội cũng không oán tỷ!"

Ta đỡ trán.

Đừng có diễn ở giữa sân chứ!

Khi gia đình Định Bắc Hầu vào kinh, chẳng lẽ không đi dò hỏi trước sao?

Đây không phải là biên quan.

Nơi thưa thớt người.

Đây là kinh thành.

Đến cả đá/nh rắm cũng có thể mọc cánh, truyền đi xa tít tắp.

Lúc này, một nam tử trẻ tuổi chạy tới, chỉ vào mặt ta.

"Nàng quả thật thô bỉ, dám đẩy Hề Hề, ta không nhận nàng là muội muội của ta!"

Ta đứng đó, không hề nhúc nhích.

Cũng không dám lên tiếng.

Lúc này, Định Bắc Hầu và phu nhân cũng đi tới.

Hầu phu nhân vẻ mặt gh/ét bỏ.

"Haizz, dù là chúng ta có lỗi với con, con cũng không nên làm như vậy!"

Định Bắc Hầu gi/ận dữ nói: "Bữa tối hôm nay không được ăn, con tự mình kiểm điểm lại đi."

Ta bị dẫn đến một sân nhỏ hẻo lánh, vừa vào trong, đã nhìn thấy Tiểu Đào.

"Thanh Thanh tỷ, họ đối xử với tỷ thật chẳng ra sao cả."

Miệng thì nói vậy, nhưng ta nhìn trong mắt nó chẳng có chút thương cảm nào, chỉ toàn là ánh sáng của sự phấn khích.

Ta ở phủ Quốc Công, không có họ, chỉ gọi là Thanh Thanh.

Nay về nhà họ Hàn, liền gọi là Hàn Thanh Thanh.

Một lát sau,

Có người lén lút mang đồ ăn đến cho ta.

Là bà vú từng ở phủ Hộ bộ Thượng thư.

"Đại tiểu thư, người có phải rất đ/au lòng không?"

"Vừa tìm người về, lại đối xử với người như vậy."

Trong mắt bà ta cũng không có thương cảm, chỉ có ánh sáng của sự phấn khích.

Ta mặc kệ tất cả rồi.

Vừa ăn ngấu nghiến, vừa giả vờ lau nước mắt.

"Hu hu hu hu, sợ là họ căn bản chẳng muốn tìm ta về."

Bà vú và Tiểu Đào nhìn nhau.

Rồi biến mất.

Ta đoán là ở cửa ngách kia, đến đêm khuya, sẽ có từng người một chờ đợi để tiếp nhận tin tức.

Ngày hôm sau, ta ngủ đến tận ba sào.

Đã gần đến trưa rồi.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Con trai thật giả mạo, lòng mang ý đồ xấu

Chương 11
Sau một lần say rượu, tôi mang thai. Nhưng lại chẳng nhớ đứa bé là con của ai. Tôi đi hỏi thanh mai trúc mã, cậu ấy nhìn tôi với vẻ mặt đầy chán ghét. "Loại người nửa nam nửa nữ như cậu, ai mà thích cho nổi?" Tôi dò hỏi vị hôn phu, anh khẽ nhíu mày. "Lục Phàm, tôi đã nói từ lâu rồi. Dù cậu mới là cậu chủ thật của nhà họ Lục, thì người tôi công nhận cũng chỉ có Lục Dữ Bạch." Tôi siết chặt vạt áo, xấu hổ cúi gằm đầu. Ai ai cũng yêu quý cậu chủ giả Lục Dữ Bạch, còn hận tôi vì đã quay về cướp mất vị trí vốn thuộc về cậu ta. Đêm đó, cả người tôi khó chịu đến mức không sao ngủ nổi. Thế nhưng, Lục Dữ Bạch – người luôn nhằm vào tôi lại gõ cửa phòng. "Anh, có phải chân anh bị thương rồi không? Em mang thuốc đến bôi giúp anh."
109

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Sau Khi Bị Đem Tặng Cho Ông Trùm Điên Loạn, Chúng Tôi Kết Hôn

Chương 10
Để cứu vãn gia tộc, cha tôi cấu kết với mẹ kế, đem tôi tặng cho Thẩm Dục Chu – người nắm quyền của nhà họ Thẩm. Thẩm Dục Chu là kẻ điên khét tiếng khắp Giang Thành. Ai cũng biết hắn là một tên biến thái tâm lý méo mó, phàm là kẻ đắc tội với hắn đều chẳng có kết cục tốt đẹp. Còn tôi... Lại là một kẻ ốm yếu bệnh tật. Ngày tôi bị đưa vào nhà họ Thẩm, tất cả đều chờ xem trò cười. Ai nấy đều cá rằng dưới tay Thẩm Dục Chu, tôi sẽ không sống nổi quá một tháng. Thế nhưng... Không ai ngờ được rằng tôi chẳng những không chết... Mà còn sống rất tốt. Thậm chí, còn thuận lợi kết hôn với Thẩm Dục Chu.
Boys Love
Đam Mỹ
Hiện đại
380