Thẩm Thừa tướng trợn to mắt, toàn thân r/un r/ẩy. Lời của vị đạo sĩ du phương kia, lúc đó ông chỉ coi là thuật l/ừa đ/ảo giang hồ, chưa từng để tâm, nay nghĩ lại, hối h/ận không kịp. Ông tự tay h/ủy ho/ại con gái mình, cũng h/ủy ho/ại cơ nghiệp trăm năm của nhà họ Thẩm, h/ủy ho/ại tất cả.
“Phụt!”
Một ngụm m/áu tươi phun mạnh ra từ miệng ông, b/ắn lên thấm ướt đệm giường. Đôi mắt Thẩm Thừa tướng trợn ngược, đầu nghiêng sang một bên, hoàn toàn tắt thở.
Ta nhìn linh h/ồn đang tan biến của ông ta, bị q/uỷ sai dẫn xuống địa phủ. Tên ông ta trên Mệnh Cách Bộ cũng chuyển thành màu xám, bốn chữ cuối cùng hiện lên là “Ch*t không nhắm mắt”.
Thẩm Thừa tướng ch*t, phủ Thừa tướng hoàn toàn suy sụp, gia sản bị triều đình tịch thu. Tin tức này truyền đến lãnh cung, Thẩm Vân Nhu chỉ cười một cách tê dại, trong mắt không chút gợn sóng. Nàng ta đã không còn quan tâm nữa, trong tòa cung điện lạnh lẽo này, nàng ta mất đi nhan sắc, mất đi tôn nghiêm, mất đi tất cả, chẳng khác nào x/ác sống.
Mỗi ngày bầu bạn với nàng ta chỉ có cơm canh thiu thối, những bức tường lạnh lẽo cùng nỗi ân h/ận vô tận.
Nàng ta thường xuyên gặp á/c mộng vào ban đêm, mơ thấy ta.
Mơ thấy ta mặc bộ hỉ phục đỏ tươi, đứng trước mặt nàng ta, ánh mắt lạnh lẽo hỏi: “Muội muội, đồ của ta dùng có thích không? Hôn ước của ta, của hồi môn của ta, cuộc đời của ta, muội cư/ớp có vui không?”
Lần nào nàng ta cũng tỉnh dậy trong k/inh h/oàng, mồ hôi lạnh đầm đìa, y phục ướt sũng.
Nàng ta bắt đầu tin rằng h/ồn m/a của ta đã trở về, là ta đang b/áo th/ù nàng ta, khiến nàng ta nếm trải mọi nỗi khổ trên đời.
Nàng ta trở nên đi/ên đi/ên kh/ùng kh/ùng, thường xuyên khóc lóc ch/ửi rủa vào khoảng không, lúc thì kêu “Chị gái tha mạng”, lúc lại ch/ửi “Thẩm Thanh Nguyệt, đồ tiện nhân nhà ngươi”.
Cung nhân đều nói Thẩm thứ phi bị dọa cho đi/ên rồi, không còn ai quản sống ch*t của nàng ta, mặc kệ nàng ta tự sinh tự diệt trong lãnh cung.
Tiêu Cảnh Dục đã bị phế truất ngôi Thái tử, giáng làm Thụy Vương, bị giam lỏng trong phủ Thái tử cũ, mất hết mọi quyền thế. Nghe tin Thẩm Vân Nhu phát đi/ên, trong lòng hắn không chút thương xót, thậm chí còn cảm thấy hả hê vài phần.
Hắn cho rằng mọi bất hạnh của mình đều bắt đầu từ khi quen biết người đàn bà Thẩm Vân Nhu này. Nếu không phải tại nàng ta, hắn vẫn là Thái tử cao cao tại thượng, vị vua tương lai, nắm giữ giang sơn, sao có thể rơi vào kết cục như ngày hôm nay.
Hắn h/ận Thẩm Vân Nhu, h/ận Thẩm Thừa tướng, h/ận tất cả những kẻ phản bội mình, nhưng kẻ hắn h/ận nhất vẫn là Tam hoàng tử Tiêu Cảnh Thụy. Hắn cho rằng chính Tiêu Cảnh Thụy đã cư/ớp đi tất cả những gì vốn thuộc về hắn, là Tiêu Cảnh Thụy đã h/ủy ho/ại cuộc đời hắn. Nỗi h/ận này bén rễ nảy mầm trong lòng hắn, cuối cùng hóa thành chấp niệm đi/ên cuồ/ng.
Trong một đêm đen gió lớn, Tiêu Cảnh Dục dùng chút nhân mạch và tiền bạc cuối cùng còn sót lại, m/ua chuộc thị vệ canh giữ, trốn khỏi phủ đệ bị giam lỏng.
Trong lòng hắn chỉ có một ý nghĩ: Ám sát Tiêu Cảnh Thụy.
Chỉ cần Tiêu Cảnh Thụy ch*t, phụ hoàng chỉ còn mỗi mình hắn là hoàng tử trưởng thành, dù phụ hoàng có không thích hắn đến đâu cũng chỉ có thể lập hắn làm Thái tử, hắn vẫn còn cơ hội lật ngược tình thế, đoạt lại những gì thuộc về mình.
Trên Mệnh Cách Bộ, sợi mệnh cách đã đen như mực của Tiêu Cảnh Dục đang từng bước tiến về điểm kết thúc. Ta cầm bút Phán quan, viết cho hắn cái kết: “Tự tìm đường ch*t”.
Tiêu Cảnh Dục giấu lưỡi d/ao trong người, tận dụng màn đêm, lén lút lẻn vào phủ Tam hoàng tử. Nhờ vào trí nhớ trước đây, hắn tránh được thị vệ trong phủ, mò đến thư phòng của Tiêu Cảnh Thụy. Trong thư phòng vẫn còn đèn sáng, qua khe cửa sổ có thể thấy Tiêu Cảnh Thụy đang ngồi trước án, phê duyệt tấu chương, bên cạnh chỉ có một tiểu thái giám hầu hạ, đúng là cơ hội tốt để ra tay.
Tiêu Cảnh Dục hít sâu một hơi, đẩy cửa, quát lớn: “Tiêu Cảnh Thụy!”
Hắn cầm lưỡi d/ao, mắt đỏ ngầu, lao về phía Tiêu Cảnh Thụy.
Tiêu Cảnh Thụy ngẩng đầu lên, nhưng mặt không cảm xúc.
Trong mắt Tiêu Cảnh Dục chỉ có th/ù h/ận, hắn chỉ muốn cắm thật mạnh con d/ao này vào tim Tiêu Cảnh Thụy, bắt hắn phải trả giá bằng m/áu!
Tuy nhiên, ngay khi hắn sắp thành công, từ phía sau bình phong hai bên thư phòng, mười mấy thị vệ cầm đ/ao lao ra, bao vây hắn vào giữa, đ/ao ki/ếm tuốt vỏ, ánh lạnh lóe lên.
Tiêu Cảnh Thụy chậm rãi đứng dậy, bình thản chỉnh lại y bào: “Hoàng huynh, ta đợi huynh lâu lắm rồi.”
Đây là một cái bẫy, một cái bẫy được thiết kế riêng cho Tiêu Cảnh Dục!
Tiêu Cảnh Dục trừng mắt nhìn Tiêu Cảnh Thụy: “Ngươi... sao ngươi biết ta sẽ đến?”
“Tâm tư của hoàng huynh, ai ai cũng biết.” Tiêu Cảnh Thụy bước đến trước mặt hắn, nhìn xuống từ trên cao: “Huyng tưởng rằng nếu không có sự ngầm đồng ý của phụ hoàng, huynh có thể dễ dàng trốn khỏi Vương phủ sao? Huynh tưởng rằng đám thị vệ đầy phủ này thực sự không thấy huynh lẻn vào sao?”
Tâm trí Tiêu Cảnh Dục chìm xuống đáy vực, hóa ra tất cả đều nằm trong tính toán của họ, phụ hoàng ngay cả chút tình cha con cuối cùng cũng không đoái hoài.
“Tại sao?” Hắn gào lên đầy không cam tâm, trong mắt đầy tuyệt vọng: “Ta là anh ruột của ngươi, là Thái tử do phụ hoàng lập, tại sao ngươi phải dồn ta vào chỗ ch*t?”
“Bởi vì huynh đã đụng đến người không nên đụng, làm chuyện không nên làm.” Giọng Tiêu Cảnh Thụy rất nhẹ, nhưng từng chữ đều đ/âm thấu tim: “Thẩm Thanh Nguyệt, là người mà phụ hoàng đã chọn làm Hoàng tử phi cho ta từ lâu rồi.”