Tôi biết, trước đó anh ấy vẫn ôm một tia hy vọng mong manh. Tôi thầm cười nhạo sự ngốc nghếch của anh, rõ ràng các chỉ số về chiều cao, tuổi tác đều chứng minh đó là tôi, vậy mà anh lại cứ không thấy qu/an t/ài không đổ lệ.
Lục Trầm làm đơn xin lệnh bắt giữ lên cục nhưng bị cấp trên từ chối với lý do thiếu bằng chứng, không những vậy, cả chiếc USB cũng bị tịch thu. Đến lúc này, còn gì mà anh không hiểu nữa. Quan thương cấu kết, đồng lõa với nhau, trong ngoài có lẽ đã mục ruỗng từ lâu rồi.
Chiều hôm đó, Lục Trầm nộp đơn xin từ chức. Lý Kha nghe tin, chạy ra ngăn cản với đôi mắt thâm quầng như gấu trúc, người đàn ông trung niên ngoài 40 tuổi lúc này trông thật nực cười. Tôi không nhịn được mà bật cười thành tiếng. Lục Trầm cũng cười, nhưng là cười mà không cười, trên mặt tràn đầy vẻ chế giễu. Anh không còn giữ sự kính trọng dành cho Lý Kha như trước nữa.
"Đội trưởng Lý, anh nói xem ý nghĩa việc anh để A Anh điều tra là gì? Anh sớm đã đoán được rồi đúng không? Một Lục Tiêu thôi cũng đã đủ để cấp trên ra mặt đ/è bẹp xuống, A Anh dù có tìm thấy bằng chứng thì đã sao? Hay là... anh chỉ muốn một kết quả, mà kết quả này, thực sự quan trọng hơn cả sự sống ch*t của A Anh sao?"
Từng câu chất vấn, Lý Kha thở dài một hơi, tôi biết, anh ấy cũng chẳng dễ chịu gì. Hơn một năm qua, tôi và anh ấy không liên lạc nhiều, nhưng lần nào anh cũng ám chỉ bảo tôi từ bỏ, bảo tôi đừng điều tra nữa. Thế nhưng, làm sao tôi có thể từ bỏ? Ngay từ khi dấn thân vào cuộc chơi, tôi đã định sẵn không có đường lui. Thế giới này đen tối hơn nhiều so với những gì tôi từng nghĩ, nhưng chính vì vậy, mới cần hàng vạn, hàng triệu người như chúng tôi.
"Anh muốn làm gì? Anh có thể giúp em."
"Giúp? Không cần nữa." Lục Trầm lạnh lùng từ chối, trước khi đi anh để lại một câu: "Nếu pháp luật không thể thực thi công lý, vậy thì hãy để tôi dùng cách của riêng mình."
A Anh của anh, không thể ch*t một cách vô ích.
Lục Trầm nhanh chóng điều tra ra nơi ở thường xuyên của Lâm Cảnh Hữu. Một khu biệt thự tư nhân ở ngoại ô. Khi Lục Trầm đến nơi đã là chạng vạng, cửa biệt thự mở rộng, bên trong đèn đuốc sáng trưng. Lục Trầm thản nhiên bước vào.
Lâm Cảnh Hữu đang ngồi giữa đại sảnh, tay nghịch chiếc điện thoại của tôi, nhìn Lục Trầm với ánh mắt đầy vẻ giễu cợt: "Tao biết ngay là mày sẽ đến."
"Phải, lâu rồi không gặp nhé bạn học cũ, Lâm Cảnh Hữu?" Lục Trầm cười lạnh: "À không đúng, phải gọi mày là Lâm Hải mới phải, một đứa con hoang không dám lộ mặt, sống sung sướng mấy năm mà tưởng mình là đại thiếu gia thật à?"
Nụ cười trên mặt Lâm Cảnh Hữu lập tức cứng đờ. Lần đầu tiên gặp Lâm Cảnh Hữu tại tiệc mừng công, tôi đã thấy ánh mắt anh ta rất quen. Nhưng lúc đó tôi không nghĩ nhiều. Cho đến nửa tháng trước, tôi nhìn thấy một tấm ảnh trong biệt thự của anh ta. Đó là Lâm Hải, tên nam sinh lớp bên cạnh hồi cấp ba, kẻ từng buông những lời khiếm nhã với Lục Tiêu. Tôi nhìn tấm ảnh đó đến ngẩn người, Lâm Cảnh Hữu bước lại ôm tôi: "Sao thế Kiều Kiều?"
Tôi mỉm cười với anh ta, giọng điệu nhẹ nhàng: "Nhìn quen mắt quá, giống bạn học cấp ba của em, là bạn anh à?"
Lâm Cảnh Hữu lập tức biến sắc, cánh tay ôm lấy tôi siết ch/ặt, như thể muốn ngh/iền n/át xươ/ng cốt tôi. Tôi kêu khẽ: "Anh làm gì vậy? đ/au em."
Giọng Lâm Cảnh Hữu lạnh lẽo, từng chữ một: "Kiều Anh, bao nhiêu năm trôi qua rồi, em vẫn... thiếu đò/n như thế nhỉ?"
Tôi bàng hoàng như rơi xuống hầm băng. Lâm Cảnh Hữu chính là Lâm Hải. Khoảnh khắc đó, tôi cuối cùng cũng hiểu ra, trước sức mạnh tuyệt đối, mọi kỹ xảo đều là vô ích. Cuối cùng, Lâm Hải túm tóc tôi, kéo xuống tầng hầm. Anh ta trói tôi vào ghế, lúc đầu thì vuốt ve khuôn mặt tôi đầy dịu dàng, nhưng lát sau lại bất ngờ t/át tôi một cái. Đúng là... đồ đi/ên. Tôi trừng mắt nhìn anh ta: "Anh sớm đã biết tôi cố tình tiếp cận anh rồi đúng không?"
"Phải, từ ngày em bước chân vào giới giải trí tao đã biết." Lâm Hải cười đầy thú vị: "Loại người như các người, số phận thấp hèn nhưng cứ tự cho mình thanh cao, chơi với các người... mới là thú vị nhất."
"Đồ đi/ên kh/ùng."
"Vốn định chơi với em thêm một thời gian, dù sao cơ thể của em... tao cũng thích lắm." Lâm Hải chậc lưỡi, ánh mắt liếc nhìn tôi không kiêng dè khiến tôi muốn nôn mửa: "Nhưng mà, em sắp phát hiện ra rồi."
Lâm Hải không ng/u, nhưng cũng chẳng đủ thông minh, anh ta tưởng tôi tiếp cận anh ta chỉ để tìm Lục Tiêu, nên ngoài căn hầm này ra, anh ta không hề đề phòng tôi ở những khía cạnh khác. Lúc đó bằng chứng chưa nộp lên, tôi chỉ đành giả vờ bình tĩnh chất vấn: "Rốt cuộc Lục Tiêu đang ở đâu?"
Lâm Hải nghe vậy lại t/át tôi một cái: "Kiều Anh, mày đúng là con chó trung thành của nhà họ Lục, ngày xưa vì con khốn đó mà đá/nh tao, giờ lại vì nó mà không cần cả tương lai lẫn mạng sống."
"Nhưng mà... thì sao chứ? Mày và nó, cuối cùng đều là món đồ chơi của tao."
"Dù sao mày cũng sắp ch*t rồi, mày đã ở bên tao lâu như vậy, trước khi ch*t, tao sẽ đáp ứng một tâm nguyện của mày." Lâm Hải nói xong, đi đến góc tầng hầm, gi/ật phăng tấm vải trắng che phủ. Đó là một hộp nhạc khổng lồ, khi công tắc được bật lên, tiếng nhạc du dương vang vọng khắp căn hầm. Sân khấu từ từ xoay chuyển, trên đó... là Lục Tiêu đang trong tình trạng lõa thể hoàn toàn.