“Thế nào? Đẹp không?” Lâm Hải nói, nhắm mắt lại, đưa tay vuốt ve trong không trung, gương mặt đầy vẻ say mê như thể đang thực sự chạm vào cơ thể Lục Tiêu.
Tôi bị Lâm Hải nh/ốt dưới tầng hầm, hắn không cho tôi ăn.
Nghe nói là nhịn đói vài ngày như vậy, đến lúc làm sạch n/ội tạ/ng sẽ dễ dàng hơn.
Tôi thấy hắn đúng là đang nói nhảm.
Những ngày đó, hắn luôn tìm cách làm tôi gh/ê t/ởm ngay trước mặt.
Không cho tôi ngủ, bật cho tôi xem video tôi và hắn trên giường, thậm chí là... cả buổi livestream của Lục Trầm.
Tôi cuối cùng cũng nhớ ra mình đã ch*t như thế nào.
Lục Trầm biết cách chọc vào nỗi đ/au của người khác, chỉ vài câu nói ngắn ngủi đã khiến Lâm Hải hoàn toàn sụp đổ.
“Là Kiều Anh con khốn đó nói cho mày biết? Không đúng, không đúng.”
Lâm Hải lẩm bẩm, một lúc sau bất ngờ vung nắm đ/ấm lao về phía Lục Trầm.
Nhưng bị Lục Trầm tung một cước đ/á văng xuống đất.
Lục Trầm cao lớn, xuất thân từ trường cảnh sát, lại quanh năm tập luyện, thân hình đầy cơ bắp.
Một tên Lâm Hải cỏn con trước mặt anh chẳng đáng là gì.
“Lâm Hải, con hoang của chủ tịch tập đoàn Lâm thị, năm năm trước Lâm Cảnh Hữu thật đã ch*t ở nước M, nhà họ Lâm cần một người thừa kế, nhưng người thừa kế này không thể là một đứa con hoang không thấy được ánh sáng, thế nên mày đã phẫu thuật thẩm mỹ thành Lâm Cảnh Hữu.”
“Mày... mày làm sao mà biết?”
“Bởi vì... một kẻ hạ đẳng thối nát dù có khoác lên mình lớp da sang trọng đến đâu, cũng không bao giờ thực sự trở thành người thượng đẳng được.”
Lâm Hải lại một lần nữa sụp đổ.
Hắn kh/inh thường nhất là những người như chúng tôi, những kẻ mà trong mắt hắn gọi là “hạ đẳng”.
Nhưng lại quên mất chính hắn cũng từng là một kẻ “hạ đẳng” không dám lộ mặt.
“Mày muốn nói gì thì nói, nhưng biết rồi thì sao chứ? Mày có biết tại sao Lâm Cảnh Hữu lại tên là Lâm Cảnh Hữu không?”
Tôi đột nhiên cảm thấy lạnh sống lưng, vì cha của Lâm Cảnh Hữu... tên là Lâm Cảnh Hộ.
Lục Trầm thần sắc vẫn bình thản như thường lệ.
“Biết, cho nên bây giờ... tao không còn là cảnh sát nữa.”
Dứt lời, Lục Trầm lại lao tới, một chân giẫm lên ngựk Lâm Hải.
Lực mạnh đến mức Lâm Hải nôn ra một ngụm m/áu tươi.
“Tại sao lại gi*t Kiều Anh?”
Lâm Hải giãy giụa vài lần vô ích, đành buông xuôi.
Hắn nằm trên đất, nhếch mép cười gh/ê r/ợn.
“Không vì sao cả... ai bảo nó thích lo chuyện bao đồng. Nhưng nói thật, cơ thể của nó đúng là rất tuyệt.”
“Mày chưa từng chạm vào đúng là đáng tiếc, nói thật, lúc tao rút từng cái móng tay của nó ra, dáng vẻ quật cường đó của nó thực sự khiến người ta đ/au lòng, tao suýt chút nữa đã mềm lòng rồi đấy.”
“Nhưng Lục đại cảnh quan, Kiều Anh vốn dĩ không cần phải ch*t nhanh như thế đâu.”
Lục Trầm đột ngột tăng thêm lực dưới chân, giọng nói như rít qua kẽ răng.
“Mày có ý gì?”
“Hừ.” Lâm Hải cười lạnh, “Ngày đó tao cho nó xem livestream của mày, nó thế mà lại khóc, mẹ kiếp, nó lấy tư cách gì mà khóc? Tao không cho nó ăn, không cho nó ngủ, lúc đá/nh nó, nó chẳng rơi một giọt nước mắt nào, nó lấy tư cách gì mà khóc vì mày?”
Lục Trầm hít sâu một hơi, lấy từ túi áo ra một con d/ao bấm.
Cúi người dùng sống d/ao vỗ vỗ lên mặt Lâm Hải.
“Nói nhiều như vậy, chẳng phải là muốn kéo dài thời gian sao? Xem ra bài học năm đó vẫn chưa đủ với mày nhỉ.”
“A Trầm, đừng.” Gần như theo bản năng, tôi bay tới muốn ngăn cản.
Nhưng con d/ao của Lục Trầm đã cắm ngập vào ngựk Lâm Hải.
Kỹ thuật dùng d/ao của Lục Trầm rất chuẩn, vị trí đ/âm lệch khỏi tim một chút, khiến Lâm Hải không ch*t ngay.
Giây tiếp theo, Lục Trầm rút d/ao ra, m/áu b/ắn tung tóe.
Sau đó lại lấy từ trong tay áo ra một thứ, rắc lên vết thương của Lâm Hải.
Tôi ghé sát vào xem, lập tức hít một hơi lạnh.
Đó chính là bột cầm m/áu.
Lâm Hải rõ ràng cũng nhận ra, gương mặt hung dữ của hắn lập tức trở nên trắng bệch.
“Lục Trầm, mày là đồ bi/ến th/ái à?”
Lục Trầm nhếch môi.
“Một tên bi/ến th/ái như mày mà cũng nói ra được câu này sao?”
Dứt lời, lại một nhát d/ao, lần này trực tiếp c/ắt đ/ứt hơn nửa cái tai của Lâm Hải.
Nửa canh giờ sau đó, Lục Trầm bắt đầu từng nhát, từng nhát lóc da th!t của Lâm Hải.
Con d/ao mỏng và sắc bén, mỗi nhát đều tránh các động mạch chính, khiến hắn cảm thấy đ/au đớn đến tận xươ/ng tủy, nhưng cũng không đến mức mất m/áu quá nhiều mà ch*t ngay.
Những lời trong miệng Lâm Hải cũng từ những lời ch/ửi rủa ban đầu dần chuyển sang van xin yếu ớt.
“Tao... tao sẽ nói cho mày biết Kiều Anh ch*t như thế nào, mày tha cho tao, tao... tao có thể ra đầu thú.”
Lục Trầm nhắm mắt lại, nhếch môi cười lạnh, giọng nói từng chữ một.
“Tao không muốn biết nó ch*t như thế nào, nhưng tao sẽ... đích thân tiễn mày xuống địa ngục.”
“Mày gi*t tao, mày cũng sẽ ch*t, vì một người phụ nữ, có đáng không?”
Lục Trầm chưa bao giờ là một người lương thiện.
Khi mới đến cô nhi viện, anh g/ầy gò, cô đ/ộc, đôi mắt như một con sói nhỏ.
Ánh mắt nhìn bất cứ ai cũng đầy th/ù địch.
Anh không tin tưởng bất kỳ ai.
Cô nhi viện đông trẻ em, thường là sói nhiều th!t ít.
Những đứa trẻ lớn tuổi hơn thấy Lục Trầm đ/ộc lai đ/ộc vãng, g/ầy yếu dễ b/ắt n/ạt, bắt đầu tụ tập lại để ứ/c hi*p anh.
Có một lần tôi phát hiện ra, đi mách viện trưởng, quay đầu lại liền bị một nhóm trẻ vây vào góc.
Ngày hôm sau, một cậu bé trong viện bị ngã g/ãy chân.
Ngày thứ ba, lại một cậu bé khác bất cẩn rơi xuống nước, sốt cao không dứt.