Sau khi trọng sinh, tôi quay trở lại ngày bị cô em gái giả mạo h/ãm h/ại phải nhập viện.

Bố đưa cô ta đến phòng b/ệnh VIP, sau khi x/ác nhận ngón tay cô ta chỉ bị trầy da, ông mới chịu xuất hiện ở phòng b/ệnh bình thường của tôi.

“Uyển Ninh, bố cho con một triệu, con rời khỏi cái nhà này đi.”

“Bảo Châu nó… tâm trạng không ổn định, con ở đây, nó cứ làm ầm ĩ đòi c/ắt cổ tay.”

Trần Bảo Châu là cô con gái giả mà bố mẹ tôi mang về sau khi tôi mất tích năm xưa.

Tôi muốn từ chối, tình thân sao có thể đem ra cân đo đong đếm bằng tiền chứ?

Nhưng ngay khoảnh khắc tôi định mở lời, trước mắt tôi đột nhiên hiện lên một dòng phụ đề:

【Tuyệt đối đừng từ chối! Kiếp trước ngươi chính là ch*t vì như vậy đấy!】

Tôi sững người.

【Đừng không tin, sau khi ngươi từ chối, để gom đủ tiền học phí, ngươi bắt đầu làm ba công việc cùng lúc, bận rộn như con quay. Cuối cùng vì làm việc quá sức mà ch*t.】

【Nhưng ngươi cũng không thể tiếp tục ở lại nhà họ Trần, nếu không sẽ bị Trần Bảo Châu hànhz hạz, hơn nữa chẳng có ai đứng về phía ngươi cả.】

【Đây là chuyện thật, thế nên, lựa chọn tốt nhất cho ngươi là cầm tiền rồi chuồn lẹ, mạng sống là quan trọng nhất~!】

Tôi rùng mình một cái, đẩy ngược tấm thẻ ngân hàng lại.

Bố rõ ràng đã sững sờ, ông nhíu mày, đang định mở miệng khuyên nhủ tiếp.

Tôi lại giành nói trước, khóe miệng nở nụ cười mỉa mai:

“Bố à, gia sản nhà mình lớn thế này, bố nỡ lòng chỉ cho con gái ruột có một triệu thôi sao?”

“Không phải chứ không phải chứ, đường đường là chủ tịch tập đoàn Trần thị, ra tay keo kiệt thế à?”

“Truyền ra ngoài, cổ phiếu nhà mình sẽ rớt giá thảm hại đến mức nào đây?”

Bố tôi bị tôi chặn họng cứng đờ.

Ông trợn mắt nhìn tôi, có lẽ không ngờ rằng, đứa con gái ruột lớn lên ở vùng nông thôn Đông Bắc như tôi lại ăn nói thẳng thừng đến thế.

Đúng vậy, tôi lớn lên ở Đông Bắc.

Bố nuôi làm ruộng, mẹ nuôi bưng bê ở quán cơm.

Họ rất nghèo, nhưng chưa bao giờ để tôi phải chịu đói.

Người Đông Bắc có câu: Không ăn bánh bao thì cũng phải giành lấy một hơi thở (ý nói thà chịu khổ chứ không chịu nhục).

Nếu dòng phụ đề trước mắt đã bảo tôi là trọng sinh, hơn nữa kiếp trước lại có kết cục thê thảm như vậy.

Thì kiếp này, tôi dứt khoát vứt bỏ cái mối qu/an h/ệ huyết thống nực cười này đi.

Bố tôi im lặng hồi lâu, ông nhìn tôi với gương mặt âm trầm.

“Uyển Ninh, vậy rốt cuộc con muốn thế nào?”

Tôi giơ thẳng hai ngón tay lên.

“Bố đưa con hai mươi triệu, con lập tức cuốn gói đi ngay.”

“Hơn nữa đảm bảo, từ nay về sau không bao giờ xuất hiện trước mặt ba người nhà các người nữa.”

Tôi nhìn người đàn ông trước mặt, giọng điệu không chút gợn sóng.

“Nó thích c/ắt cổ tay thì cứ c/ắt, thích nhảy lầu thì cứ nhảy, không liên quan gì đến con cả.”

“Bố bỏ ra hai mươi triệu để m/ua sự yên tĩnh, thương vụ này hời biết bao.”

Sắc mặt bố tôi lập tức chuyển xanh, ông đứng phắt dậy.

“Hai mươi triệu? Con thật sự dám sư tử ngoạm đấy!”

“Dòng tiền của công ty hiện tại rất căng thẳng, bố không lấy đâu ra nhiều tiền nhàn rỗi thế.”

Tôi cười phá lên không chút kiêng dè.

“Bố, tháng trước bố vừa m/ua cho Trần Bảo Châu một chiếc du thuyền, tốn tận mười tám triệu.”

“Sao nào, đưa cho con gái ruột hai mươi triệu thì lại bảo dòng tiền căng thẳng?”

Tôi thu lại nụ cười, lạnh lùng nhìn chằm chằm ông.

“Hóa ra đứa con ruột là tôi đây còn không đáng giá bằng món hàng giả mang từ ngoài về kia sao?”

Bố tôi bị tôi vặn lại đến á khẩu.

Cuối cùng, ông nghiến răng nghiến lợi.

“Mười lăm triệu, không thể hơn được nữa.”

“Cầm tiền rồi thì cút ngay khỏi nhà họ Trần cho ta.”

Được thôi, đến cả từ “cút” cũng dùng rồi.

Nhưng nghe đến con số này, tôi vẫn gật đầu đồng ý một cách sảng khoái.

“Chốt.”

“Nhưng bố à, trước khi tiền vào tài khoản, con vẫn phải ở lại nhà.”

“Bố yên tâm, con không chọc vào Trần Bảo Châu đâu, con tự ở trong phòng mình là được.”

Bố tôi thở phào nhẹ nhõm.

Ông không muốn ở lại thêm một giây nào nữa, xoay người bước nhanh ra khỏi phòng b/ệnh.

Nhìn bóng lưng vội vã rời đi của ông, trong lòng tôi chỉ toàn là sự mỉa mai.

Đây chính là người cha mà tôi đã khao khát suốt bấy lâu nay.

Vì một đứa con gái giả, mà bỏ ra mười lăm triệu để đuổi con gái ruột của mình đi.

Thật đúng là hào phóng.

Sau khi bố đi không lâu, cửa phòng b/ệnh lại một lần nữa bị đẩy ra.

Trần Bảo Châu được y tá đẩy xe lăn vào.

Cô y tá vừa đẩy vừa giải thích.

“Cô Trần nói ở phòng VIP không có ai trò chuyện, nên muốn đến đây ở cùng cô một lát.”

Trần Bảo Châu ngồi trên xe lăn.

Ngón tay bị trầy da của cô ta được quấn một vòng băng gạc dày cộp một cách khoa trương.

Khóe mắt vẫn còn đọng lại những giọt nước.

Khoảnh khắc nhìn thấy tôi, nước mắt cô ta lập tức trào ra như mưa.

“Chị, em xin lỗi…”

“Đều tại em, bố mới bắt chị phải đi…”

Cô ta khóc lóc đáng thương, giọng nói nhẹ nhàng yếu ớt, đầy vẻ tủi thân.

Tôi dựa vào đầu giường, nhìn cô ta với vẻ mặt vô cảm, trong lòng không chút gợn sóng.

Nếu không phải sáng nay bị cô ta h/ãm h/ại, nhìn rõ bộ mặt thật của cô ta, có lẽ tôi đã thật sự bị vẻ yếu đuối này lừa rồi.

Đúng lúc này, dòng phụ đề quen thuộc lại hiện ra trước mắt tôi:

【Ngón tay nó chỉ bị trầy một chút da, đến cả kim kh//âu cũng không cần.】

【Nhưng lúc nãy trước mặt bố ngươi, nó khóc như thể bị đ/ứt lìa cả bàn tay vậy.】

【Kiếp trước ngươi chính là bị nó diễn kịch như thế mà phải rời đi đấy.】

Tôi nhìn dòng chữ, khẽ cười một tiếng, chẳng buồn vạch trần cô ta.

“Không sao.”

Tôi tùy tiện đáp lại một câu, rồi trực tiếp cầm điện thoại lên, cúi đầu lướt video ngắn.

Hoàn toàn coi cô ta như không khí.

Trần Bảo Châu sững sờ.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm