Cô nghiến răng chịu đ/au, cũng nhảy theo ra ngoài.
Trịnh Ngạn Thời chui tọt vào khu nhà cũ nát ở ngoại ô.
Tần Thi Nguyệt vừa bước một chân vào khu chung cư này, mới phát hiện có điều bất thường.
Tất cả mọi người trong khu này đều đang nhìn cô.
Tần Thi Nguyệt bỗng chốc hiểu ra.
Khu nhà cũ nát đã bị bỏ hoang mười mấy năm không chịu giải tỏa này chính là một trạm trung chuyển.
Cư dân ở đây đều tham gia vào việc chia chác lợi nhuận.
Trịnh Ngạn Thời thở dốc đứng ở cửa cầu thang, nhếch môi nhìn cô:
“Năm đó Trần Lâm An cũng giống như cô, không màng sống ch*t.”
Tần Thi Nguyệt siết ch/ặt nắm đ/ấm:
“Anh ta bị sao?”
“Cũng chẳng sao cả.” Trịnh Ngạn Thời khoanh tay trước ngựk:
“Chỉ là giống cô, nghi ngờ tôi không chỉ tông ch*t một mình cha hắn, nên đã truy tra đến tận đây.
“Tôi không còn cách nào khác, đành phải cư/ớp sú/ng của hắn rồi b/ắn hắn.
“Tiện tay, cũng giải quyết luôn cặp cha mẹ đáng gh/ét của cô.
“Cô nghi ngờ đúng rồi đấy, vết thương xuyên thấu trên người tôi thực ra là do tôi tự b/ắn, chỉ là tôi có đeo găng tay mà thôi.”
Nắm đ/ấm của Tần Thi Nguyệt kêu răng rắc.
“Thảo nào trên sú/ng của hắn chỉ có dấu vân tay của một mình hắn.”
Trịnh Ngạn Thời cười mà không đáp.
“Nhưng tại sao anh ta không nói cho tôi sự thật?”
“Sự thật ư?” Trịnh Ngạn Thời cười thành tiếng: “Hắn mà còn muốn sống thì đã chẳng nói ra sự thật đâu.
“Cô quên viên đạn trong tim hắn rồi sao?”
Nhịp thở của Tần Thi Nguyệt khựng lại.
“Đó là thứ có thể lấy mạng hắn bất cứ lúc nào!
“Tuy nhiên, chỉ cần hắn biết nghe lời, chỗ tôi không thiếu tim để hắn lựa chọn.”
Cổ họng Tần Thi Nguyệt thắt lại:
“Cho nên anh đã lợi dụng hắn... giả dạng làm hắn để gi*t người, còn dùng chính sú/ng của hắn!”
“Muộn rồi.” Trịnh Ngạn Thời lạnh lùng nói:
“Nếu biết mục đích của hắn là nằm vùng nội bộ, tôi đã gi*t hắn từ lâu rồi!”
“Trịnh Ngạn Thời!”
Tần Thi Nguyệt lao tới.
Một cú đ/ấm giáng mạnh xuống.
Trịnh Ngạn Thời dù sao cũng không địch lại một cảnh sát hình sự được huấn luyện bài bản.
Khó khăn lắm mới đỡ được.
Camera giám sát xung quanh đồng loạt tắt ngóm.
Tất cả mọi người đều chĩa sú/ng về phía Tần Thi Nguyệt.
Cổ cô bị kẻ nào đó siết ch/ặt từ phía sau, buộc phải giữ khoảng cách với Trịnh Ngạn Thời.
Tất cả ùa lên.
Tần Thi Nguyệt phản đò/n thoát khỏi kẻ sau lưng, tả xung hữu đột.
Cô dường như không cảm thấy đ/au đớn.
Rõ ràng là đang chảy m/áu, nhưng vẫn đi/ên cuồ/ng lao về phía Trịnh Ngạn Thời đang định bỏ chạy.
Đúng lúc hắn sắp lên xe, cô lao vào quật ngã hắn xuống đất.
“Nguyệt Nhi! Nguyệt Nhi, em bình tĩnh chút đi! Dù sao chúng ta cũng từng là vợ chồng thực sự!”
“C/âm miệng!”
Tần Thi Nguyệt đỏ ngầu đôi mắt.
Trịnh Ngạn Thời cũng hiểu rõ, chút tình xưa nghĩa cũ đó đã không còn tác dụng.
Hắn quờ quạng trên nền cát, may mắn vớ được một con d/ao.
“Nguyệt Nhi, anh biết rồi, anh đầu hàng, anh c/ầu x/in em...”
Chưa đợi Tần Thi Nguyệt phản ứng, con d/ao đã rạ/ch mạnh qua mắt cô.
Hắn đạp mạnh vào ngựk Tần Thi Nguyệt, vùng dậy chạy về phía chiếc xe.
“Khụ khụ!” Tần Thi Nguyệt ngã xuống đất.
Cả hai mắt đều đang chảy m/áu.
Cô đưa tay quờ quạng, nắm ch/ặt lấy cổ chân Trịnh Ngạn Thời.
“Buông ra! Đồ khốn nạn! Buông tao ra!”
Trịnh Ngạn Thời cuống lên, vớ lấy con d/ao đ/âm đi/ên cuồ/ng vào người cô.
Nhưng bàn tay kia vẫn nắm ch/ặt không buông.
“Tần Thi Nguyệt! Mày buông tao ra!!”
Tần Thi Nguyệt cắn răng không nói lời nào.
“Đáng ch*t! Sao lại khó dây dưa giống hệt Trần Lâm An vậy!
“Rõ ràng nếu hai người hợp tác thì đã có cuộc sống tốt hơn bây giờ từ lâu rồi!
“Đi ch*t đi! Ch*t đi! Rốt cuộc các người đang làm bộ thanh cao cái gì chứ!”
Tần Thi Nguyệt đã không còn sức để nói.
Nhưng bàn tay đó vẫn kiên quyết không buông.
“Đồ khốn!”
Ánh mắt Trịnh Ngạn Thời rơi xuống thắt lưng Tần Thi Nguyệt.
Đó là một khẩu sú/ng.
Hắn rút ra, lên đạn, chĩa thẳng vào trán Tần Thi Nguyệt:
“Buông tay!”
Tần Thi Nguyệt nhìn họng sú/ng đen ngòm, trong mắt không bi không hỉ.
“Cạch!”
Đạn không bay ra.
“Đáng ch*t, kẹt đạn à?”
Hắn lên đạn lần nữa.
“Cạch!”
Vẫn không b/ắn được.
“Đáng ch*t! Đáng ch*t!”
“Cạch!” “Cạch!” “Cạch!”
Sáu phát liên tiếp, không một phát nào n/ổ.
Toàn là đạn lép.
Cuối cùng, Tần Thi Nguyệt kiệt sức.
Trịnh Ngạn Thời cũng thoát ra được.
Hắn lảo đảo bước về phía chiếc xe, nhưng bị hàng loạt xe cảnh sát khác chặn lại.
Thầy Mạnh bước xuống xe, lạnh lùng nhìn hắn:
“Áp giải tất cả về!”
Khi Tần Thi Nguyệt mở mắt ra, trên người đâu đâu cũng là băng gạc.
Thầy Mạnh túc trực bên giường cô, khẽ thở dài:
“Không ngờ em vẫn còn sống.”
“Khẩu sú/ng của... Lâm An...” Giọng Tần Thi Nguyệt khàn đặc.
Thầy Mạnh đặt khẩu sú/ng b/ắn không ra đạn sáu lần đó lên bàn.
“Em mạng lớn lắm, cả sáu viên đều không n/ổ.
“Nhưng sau đó chúng ta đã giám định, khẩu sú/ng này không hề cũ kỹ đến mức đó.”
Tần Thi Nguyệt nhìn khẩu sú/ng, đôi mắt lập tức đỏ hoe.
Thầy Mạnh nói tiếp:
“Trịnh Ngạn Thời chính là chủ mưu vụ buôn lậu n/ội tạ/ng.
“Chúng ta đã tìm thấy vô số bằng chứng dưới sàn nhà trong phòng làm việc.
“Ba năm nay, Lâm An đã giấu tất cả tài liệu dưới đó, đủ để định tội tất cả bọn chúng.”
Tay Tần Thi Nguyệt siết ch/ặt lấy tấm chăn, không thốt nên lời.
“Còn có một bức di thư cậu ấy để lại.”
Một phong thư được đặt nhẹ nhàng lên bàn:
“Dành cho em.”