“Tôi thật sự rất may mắn khi gặp được vị hôn phu như anh ấy. Vốn dĩ ở đây đã có cửa hàng khác, chỉ vì một câu nói thích ngắm biển của tôi mà Dư Trầm đã bỏ ra số tiền thuê gấp mười lần để ép họ chuyển đi.”
Cô ta nói giọng dịu dàng, nhưng ánh mắt nhìn về phía Thẩm Kiều Tịch lại tràn đầy vẻ đắc ý và khiêu khích.
Thẩm Kiều Tịch không hề tức gi/ận, chỉ bình thản gật đầu: “Chúc mừng thím nhỏ làm ăn phát đạt.”
Nhưng Hứa Vãn Nguyệt không muốn nhận được phản ứng này, cô ta đảo mắt, giả vờ như vô tình mở lời:
“À phải rồi, quên nói với cô, Dư Trầm bảo căn hộ cũ của tôi không phù hợp để tĩnh dưỡng cơ thể yếu ớt sau t/ai n/ạn, vừa hay bố mẹ nuôi của tôi thời gian này cũng sẽ theo tôi đến sống ở nhà họ Hoắc. Chỉ là... mẹ nuôi tôi bị hen suyễn, tốt nhất nên ở phòng ngủ hướng Nam rộng rãi thoáng mát. Tiểu Tịch, cô có thể nhường phòng ngủ của cô lại không?”
Lời vừa dứt, khóe môi cô ta cong lên một đường cong khó thấy, đợi chờ Thẩm Kiều Tịch nổi gi/ận như mọi khi. Cô bạn thân tức gi/ận không nhịn được nhíu mày đáp trả: “Cô là cái thá gì...”
Nhưng đã bị Thẩm Kiều Tịch kéo lại, cô bình thản nhìn thẳng vào Hứa Vãn Nguyệt, mỉm cười rộng lượng: “Tất nhiên là được, cứ tự nhiên ở.”
Lời này vừa thốt ra, không chỉ sắc mặt Hứa Vãn Nguyệt cứng đờ, mà ngay cả trong đôi mắt thâm sâu của Hoắc Dư Trầm cũng hiện lên vài phần cảm xúc khác lạ. Cô bạn thân thì tức đến đỏ hoe mắt, nghiến răng nghiến lợi nói nhỏ: “Thế này là đang b/ắt n/ạt người ta mà!”
Thẩm Kiều Tịch cười cười tỏ vẻ không quan trọng, kéo cô bạn thân xoay người bỏ đi. Hoắc Dư Trầm vội vã sải bước đuổi theo, trong giọng điệu của anh có thêm vài phần áy náy:
“Chỉ là tạm thời thôi. Tôi biết cô không thích Vãn Nguyệt, vừa hay cha mẹ cô lúc sinh thời có để lại bất động sản cho cô. Tối nay cô cứ đến đó ở trước, hành lý để lại ở nhà họ Hoắc tôi sẽ sai người thu dọn gửi đến cho cô.”
Nghe đến đây, Thẩm Kiều Tịch mới chợt nhận ra, cô đã dọn ra ngoài sống gần một tuần rồi. Vậy mà anh ta vẫn tưởng cô đang sống ở nhà họ Hoắc sao?!
Cô gần như tức đến bật cười, giọng điệu cũng trở nên châm biếm: “Tôi đã thu dọn hành lý chuyển ra khỏi nhà họ Hoắc từ lâu rồi...”
Nhưng giọng nói phấn khích của Hứa Vãn Nguyệt đã át đi toàn bộ lời cô nói:
“Dư Trầm, đến lượt chúng ta nhận phỏng vấn rồi!”
Hoắc Dư Trầm lập tức sải bước đi về phía cô ta, hai người mười ngón đan xen, tư thế vô cùng thân mật. Thẩm Kiều Tịch lúc này mới để ý, trên ngón áp út thon dài của Hoắc Dư Trầm có đeo chiếc nhẫn cặp cùng kiểu với Hứa Vãn Nguyệt.
Chẳng lẽ đây cũng là một phần của việc báo ân?
Thu hồi ánh mắt, Thẩm Kiều Tịch xoay người rời đi. Mãi đến khi ngồi trên xe về nhà, Hoắc Dư Trầm mới nhớ ra nhắn tin hỏi cô: “Vừa nãy cô nói câu gì thế?”
Thẩm Kiều Tịch đưa ngón tay gõ nhẹ ba chữ: “Không có gì.”
Đối phương hiện trạng thái đang nhập tin nhắn rất lâu, cuối cùng lại chẳng trả lời gì thêm.
Ngày hôm sau, Thẩm Kiều Tịch vừa bước ra khỏi đại sứ quán đã nhận được tin nhắn dồn dập của cô bạn thân: “Tiểu Kiều, mau xem hot search!!”
Cô không hiểu chuyện gì xảy ra, mở điện thoại lên, sau khi nhìn rõ nội dung, cả người như bị sét đá/nh ngang tai.
Chỉ vì tối qua có một lượng lớn fan của Hứa Vãn Nguyệt kéo đến nhà hàng của bố mẹ nuôi cô ta ăn uống, nhưng vì hải sản biến chất gây ngộ đ/ộc thực phẩm nên tập thể nhập viện, hiện tại nhà hàng đã bị niêm phong.
Nhưng ở vị trí đáng lẽ phải là ảnh của bố mẹ nuôi Hứa Vãn Nguyệt, người ta lại dùng ảnh chụp lúc sinh thời của bố mẹ Thẩm Kiều Tịch!
Cô lập tức gọi điện cho đơn vị quản lý hot search, yêu cầu thay ảnh bố mẹ mình. Nhưng người phụ trách cứ ấp úng mãi không chịu đồng ý, cho đến khi Thẩm Kiều Tịch dọa báo cảnh sát, hắn mới nói ra sự thật:
“Hai tấm ảnh này là do đích thân Hoắc tổng cung cấp!”
Đại n/ão Thẩm Kiều Tịch trống rỗng, cô không nghe thêm lời biện minh nào của đối phương nữa, cúp điện thoại rồi lảo đảo chạy đến văn phòng của Hoắc Dư Trầm. Cô cần một lời giải thích!
Vừa đến ngoài cửa văn phòng, chưa kịp gõ cửa, cô đã nghe thấy người anh em tốt của Hoắc Dư Trầm thắc mắc hỏi:
“Cậu muốn bảo vệ bố mẹ Hứa Vãn Nguyệt, kéo đại ai ra chịu tội chẳng được, sao cứ phải chọn ảnh bố mẹ của con bé Tiểu Kiều đó. Cậu không phải không biết tính khí của nó, thấy hot search thế này không n/ổ tung lên mới lạ?”
Nhưng nhận lại chỉ là tiếng thở dài mệt mỏi bất lực của Hoắc Dư Trầm: “Vì người bỏ th/uốc vào đồ ăn của fan Vãn Nguyệt chính là Thẩm Kiều Tịch!”
Người anh em tốt của anh không tin nổi: “Thật hay giả đấy?!”
Hoắc Dư Trầm day sống mũi, giữa đôi lông mày chỉ còn lại sự bực dọc:
“Hôm qua cô ấy cố tình xuất hiện ở nhà hàng tình cờ gặp tôi, chưa đầy hai tiếng sau đám fan đó đã ngộ đ/ộc thực phẩm tập thể. Bố mẹ Vãn Nguyệt tính tình chất phác, căn bản không thể nào cố tình m/ua hải sản rẻ tiền biến chất để tráo đổi. Thủ phạm không phải Thẩm Kiều Tịch thì còn là ai?”
“Cứ tưởng cô ấy đã ngoan hơn, không ngờ vẫn chứng nào tật nấy, h/ãm h/ại Vãn Nguyệt!”
Từng chữ như kim châm, đ/âm mạnh vào lồng ngựk Thẩm Kiều Tịch, đ/au đến mức ngũ tạng lục phủ như xoắn lại vào nhau.
Thật mỉa mai làm sao.
Tình yêu nồng nhiệt chân thành mà cô từng dành cho anh, giờ đây lại trở thành bằng chứng để anh kết tội cô.
Xem ra, đạn mạc cũng sai rồi.
Hoắc Dư Trầm căn bản chưa từng yêu cô.
Những sự dịu dàng khiến cô ảo tưởng, chỉ đơn thuần là trách nhiệm của một người chú, chỉ vậy thôi.
Mười năm qua của cô, hóa ra chỉ là một trò cười hoang đường đặt nhầm chỗ!
Thẩm Kiều Tịch lảo đảo đi về nhà. Có người đã tung địa chỉ căn hộ mà Thẩm Kiều Tịch hiện đang ở lên mạng, tuyên bố rằng Hứa Vãn Nguyệt và bố mẹ cô ta đang sống ở đó. Khi Thẩm Kiều Tịch về đến nhà, cửa nhà đã bị người ta tạt sơn, khóa cửa bị cạy tung.