Đến lượt trao nhẫn, tôi nghe thấy Chu Duật dưới sân khấu hạ thấp giọng, vẫn không nhịn được mà hỏi.
"Không phải cậu nói muốn làm cô ấy bẽ mặt sao?"
Lục Trầm Chu cầm lấy micro, trên mặt không chút biểu cảm, đáp lại một cách dứt khoát.
"Tất nhiên rồi."
Cả hội trường im bặt trong chốc lát, giây tiếp theo, anh nhìn tôi và nói nốt vế sau.
"Trở thành bà Lục, cả đời này cô ấy đừng hòng rời xa tôi, như vậy còn chưa đủ bẽ mặt sao?"
Dưới sân khấu ngẩn người ra một chút, ngay sau đó tiếng cười đùa và tiếng hò reo bùng n/ổ.
Có người huýt sáo, có người vỗ tay, ngay cả người dẫn chương trình cũng suýt chút nữa không giữ nổi vẻ nghiêm túc.
Tai tôi nóng bừng lên, thật muốn giẫm cho anh một cái ngay tại chỗ.
Người ngoài đều tưởng anh đang đùa, tưởng anh chiếm hữu cao nên cố tình nói lời cay nghiệt để khuấy động không khí.
Nhưng chỉ có tôi hiểu, người đàn ông này đã dồn hết bao nhiêu năm không cam tâm, bao nhiêu tủi thân, yêu thương và chấp niệm vào trong câu nói đó.
Anh nói một cách gượng gạo, nói nghe chẳng lọt tai chút nào, nhưng suy cho cùng, cũng chỉ có một ý nghĩa duy nhất.
Anh muốn tôi ở lại.
Và tôi cũng vậy.
Chiếc nhẫn mà năm xưa chính tay tôi tháo xuống, sau bao nhiêu vòng vèo, cuối cùng vẫn trở về trên tay tôi.
Lần này, tôi sẽ không bao giờ tháo nó ra nữa.
(Hoàn)