“Sau đó, sáng nay hắn gọi mười mấy cuộc điện thoại cho lễ tân. Nói là... nói là muốn bái phỏng ngài.” Lạc Thừa dừng lại với vẻ mặt kỳ quặc. “Hắn còn nói, hắn là ‘chồng cũ’ của cô Thẩm, mọi người đều là người một nhà, có một phi vụ làm ăn chắc chắn thắng muốn bàn bạc với ngài.”
“Bốp!”
Chiếc ly thủy tinh trong tay Thẩm Tri Vũ đ/ập mạnh xuống bàn, sữa văng tung tóe khắp sàn.
Sắc mặt cô lập tức trắng bệch, môi r/un r/ẩy.
“Vô sỉ.”
Cô nghiến răng, rít ra hai chữ này.
Tôi không quan tâm đến chỗ sữa văng ra, chỉ ngước mắt nhìn Lạc Thừa, ý cười nơi khóe miệng ngày càng lạnh lẽo.
“Người một nhà?”
Tôi đẩy tách cà phê sang một bên.
“Được thôi. Bảo hắn đến đi.”
Chương 7
Hai giờ chiều, tầng cao nhất Tập đoàn Trường Hằng, văn phòng Chủ tịch.
Khi Hạ Cảnh Xuyên đẩy cửa bước vào,
nụ cười trên mặt hắn nịnh nọt đến mức gần như có thể vắt ra dầu.
Hắn thay một bộ vest cao cấp mới tinh, tóc vuốt keo bóng loáng, chỉn chu đến từng sợi, hoàn toàn khác hẳn với kẻ vô lại chó cùng rứt giậu trong hành lang b/ệnh viện ngày hôm qua.
“Ôi chao, Tổng giám đốc Kỳ! Ngưỡng m/ộ đã lâu, ngưỡng m/ộ đã lâu!”
Hắn sải bước tới, hai tay vươn dài ra, muốn bắt tay tôi.
Tôi ngồi sau bàn làm việc rộng lớn, không đứng dậy, cũng không đưa tay, chỉ lạnh lùng nhìn hắn.
Tay Hạ Cảnh Xuyên khựng lại giữa không trung, có chút ngượng ngùng xoa xoa rồi cười gượng thu về.
“Tổng giám đốc Kỳ quả là tuổi trẻ tài cao. Chuyện ở b/ệnh viện hôm qua có nhiều đắc tội, lúc đó tôi cũng là vì quá nóng lòng. Tính tình Tri Vũ ấy mà, bướng bỉnh quá.”
Vừa nói, hắn vừa tự nhiên kéo chiếc ghế đối diện tôi ngồi xuống, thân thiết như thể chúng tôi thực sự là “người một nhà” vậy.
“Tri Vũ hôm qua nghỉ ngơi chỗ ngài ổn chứ?”
Hắn cố tình hạ thấp giọng, để lộ một ánh mắt mà đàn ông ai cũng hiểu.
“Cô ấy ấy mà, chỉ được cái miệng cứng nhưng tâm mềm. Thực ra năm đó tình cảm chúng tôi rất tốt, chỉ là sau đó công ty xảy ra chút chuyện, cô ấy trách tôi không bảo vệ tốt cho cô ấy.”
Tôi nhìn gương mặt này của hắn, dạ dày cuộn lên một trận buồn nôn.
Tôi đã từng thấy kẻ mặt dày, nhưng chưa từng thấy kẻ nào lấy sự vô sỉ làm áo giáp khoác lên người như thế.
Ăn bám mà còn tỏ ra thượng đẳng, Hạ Cảnh Xuyên đúng là một nhân tài.
“Hôm nay anh đến đây, chỉ để nói chuyện về cô ấy?” Tôi tựa lưng vào ghế, những ngón tay thon dài gõ nhịp trên mặt bàn, “Nếu chỉ là những lời vô nghĩa này, cửa ở phía sau đấy.”
“Không không không, tất nhiên là không phải.” Hạ Cảnh Xuyên vội vàng ngồi thẳng người, từ trong cặp tài liệu lấy ra một xấp giấy, hai tay đưa đến trước mặt tôi.
“Tổng giám đốc Kỳ, tôi nghe nói Trường Hằng gần đây đang quy hoạch dự án cải tạo khu cũ ở khu Nam. Không giấu gì ngài, khu Nam tôi rành lắm. Đây là văn bản ý định phát triển một khu đất tôi vừa mới có được.”
Hắn nuốt nước bọt, trong mắt lóe lên tia tham lam.
“Chỉ cần Tổng giám đốc Kỳ chịu đầu tư hai mươi triệu... không, mười lăm triệu là được. Lợi nhuận chúng ta chia ba bảy! Tôi là nể mặt Tri Vũ nên mới mang miếng mồi b/éo bở này đến tận miệng ngài đấy.”
Tôi rủ mắt, ánh nhìn rơi trên tờ văn bản ý định thô kệch ấy.
Đến cả logo công ty trên bìa cũng in lệch.
“Nể mặt Thẩm Tri Vũ?”
Tôi bỗng bật cười, tiếng cười nghe vô cùng lạc lõng trong văn phòng trống trải.
“Hạ Cảnh Xuyên, anh có phải nghĩ rằng, hôm qua tôi trả thay cô ấy bốn triệu hai trăm nghìn là đang làm từ thiện không?”
Hạ Cảnh Xuyên sững người.
“Tổng giám đốc Kỳ, ý ngài là...”
Tôi đứng dậy, hai tay chống xuống mặt bàn, nhìn xuống hắn từ trên cao.
“Tiền của tôi, không dùng để ném xuống sông xuống biển.”
“Vừa rồi anh nói dự án này chắc chắn thắng không lỗ?”
“Được thôi.” Tôi đẩy tập văn bản lại trước mặt hắn, “Hai mươi triệu, tôi đầu tư. Thậm chí có thể tăng lên năm mươi triệu cho anh.”
Đôi mắt Hạ Cảnh Xuyên lập tức trợn tròn, hơi thở trở nên dồn dập.
“Tổng giám đốc Kỳ! Ngài nói thật chứ?!”
“Nhưng.”
Giọng điệu tôi thay đổi, ánh mắt sắc như d/ao.
“Tôi có một điều kiện.”
“Đã là chắc chắn thắng không lỗ, thì anh, Hạ Cảnh Xuyên, phải thể hiện chút thành ý. Tôi muốn toàn bộ tài sản đứng tên cá nhân anh và toàn bộ cổ phần công ty mới của anh làm vật thế chấp.”
“Chỉ cần dự án khởi động, tiền sẽ vào tài khoản ngay. Nếu dự án thất bại...”
Tôi nhếch mép, “Anh phải ra đi tay trắng, đến cái quần l/ót cũng không mang theo được.”
Hạ Cảnh Xuyên biến sắc, tuy hắn kiêu ngạo,
nhưng không phải kẻ ngốc.
“Tổng giám đốc Kỳ, cái này... rủi ro có lớn quá không? Làm ăn mà, làm gì có chuyện trăm phần trăm chắc thắng.”
“Không dám ký?”
Tôi cười lạnh.
“Không dám ký thì cút. Sau này đừng bao giờ mang danh Thẩm Tri Vũ đến đây xin ăn nữa.”
“Ai bảo tôi không dám!”
Hạ Cảnh Xuyên bị tôi khích tướng, cái bản tính tự luyến của gã đàn ông tự tin thái quá lập tức phát tác.
Hắn tin chắc mình là một thiên tài thương mại, chỉ là thiếu vốn.
Giờ miếng bánh năm mươi triệu rơi từ trên trời xuống, làm sao hắn có thể bỏ qua.
Huống hồ, trong thâm tâm hắn nghĩ tôi, kẻ “đổ vỏ” này, chẳng qua chỉ là một gã trọc phú bị sắc đẹp của Thẩm Tri Vũ làm mờ mắt.
“Tổng giám đốc Kỳ, hợp đồng này tôi ký!”
Hạ Cảnh Xuyên nghiến răng, trong mắt lóe lên tia tà/n nh/ẫn.