Lão cha như bị sét đá/nh ngang tai.
Ta nắm tay mẹ, sải bước ra khỏi hầu phủ.
Trong đống đổ nát phía sau, Sở Thanh Sương vẫn còn đang khóc.
Nhưng lần này, ta đoán chẳng còn ai có tâm trạng mà dỗ dành nàng ta nữa.
Tiếng trống Đăng Văn vừa vang lên, cả kinh thành chấn động.
Kinh Triệu Doãn thức trắng đêm thẩm lý vụ án.
Lũ sơn phỉ bị ta đá/nh cho sợ mất mật, khai sạch sành sanh như đổ đậu trong ống tre.
Thậm chí cả chi tiết nha hoàn của Sở Thanh Sương đưa tiền cũng khớp hoàn toàn.
Lão cha Hầu gia của ta dùng hết các mối qu/an h/ệ, cuối cùng đổ hết tội lỗi lên đầu con nha hoàn kia.
Nha hoàn bị phán lưu đày.
Sở Thanh Sương tuy thoát được một kiếp, nhưng danh tiếng ở kinh thành đã thối nát hoàn toàn.
Ai nấy đều biết nàng ta là một đ/ộc phụ mặt lạnh lòng đen.
Mẹ ta quyết tâm muốn hòa ly.
Cha ta vì giữ thể diện, ch*t sống không chịu.
Mẹ ta liền quăng thẳng cuốn sổ sách ghi chép việc cha ta dựa vào của hồi môn nhà họ Thẩm để phát gia lập nghiệp lên trước mặt Kinh Triệu Doãn.
Cuối cùng, lão cha cũ của ta nghiến răng ký vào đơn hòa ly.
Mẹ mang theo ta cùng của hồi môn chuyển ra khỏi hầu phủ.
Chúng ta m/ua một tòa đại trạch trên con phố phồn hoa nhất kinh thành.
Treo lên tấm biển: Hoàng Tuyền An Bảo.
Chuyên nhận các việc trừ tà, trấn trạch, bảo tiêu.
Ngày khai trương, cửa hàng vắng như chùa Bà Đanh.
Ai nấy đều cho rằng hai mẹ con ta đi/ên rồi.
Một Hầu phu nhân bị bỏ, một con nha đầu hoang dã hung hãn, thì làm được tích sự gì?
Đại ca còn cố ý phái người đến quấy rối, hắt m/áu chó trước cửa.
Ta bắt sống kẻ hắt m/áu chó trong đêm, treo ngược lên cổng Trường Ninh Hầu phủ.
Tiện tay viết lên tường hầu phủ mấy chữ lớn: 【Còn dám đụng đến ta, ta dỡ cả nhà!】
Từ đó về sau, hầu phủ yên tĩnh hẳn.
Nhưng việc làm ăn vẫn chẳng thấy đâu.
Mãi đến nửa tháng sau, quản gia của Thụy Vương phủ mặt mày ủ rũ tìm đến tận cửa.
Thụy Vương phủ bị m/a ám.
Đã ch*t ba nha hoàn, hai tiểu nhị.
Mời hết thầy cúng, hòa thượng trong kinh thành đều bị đá/nh cho chạy mất dép.
Quản gia hết cách, đành “đá/nh cược ngựa ch*t thành ngựa sống”, tìm đến ta.
“Sở nương tử, chỉ cần người giải quyết được, Vương gia nguyện xuất vạn lượng hoàng kim!”
Mắt ta sáng rực.
Vạn lượng hoàng kim!
Cái này m/ua được bao nhiêu căn nhà view biển chứ!
Ta xách nắm đ/ấm lên đường ngay.
Thụy Vương phủ âm khí ngút trời.
Ta vặn vẹo cổ.
“á/c đỏ (q/uỷ đỏ)? Đúng lúc lắm, ta đang thiếu một tiểu đệ.”
Ta bảo quản gia đóng cửa lại.
Một mình bước vào hậu viện đang cuồn cuộn âm phong.
Vừa vào sân, một nữ q/uỷ mặc đồ đỏ, tóc tai rũ rượi lao tới.
Móng tay dài nửa thước, tỏa ánh đen.
“Trả mạng đây--”
Ta vả một cái vào mặt nàng ta.
Giòn giã.
Tiếng vang lanh lảnh.
á/c đỏ bị đá/nh cho ngây người, xoay ba vòng trên không trung mới dừng lại.
“N ngươi… ngươi đá/nh trúng ta?”
Ta bước tới, túm lấy tóc nàng ta, nện mạnh vào tường.
“Đạo hạnh trăm năm mà chỉ biết làm mấy trò hù dọa vớ vẩn này thôi sao?”
“Mặt mũi âm phủ đều bị ngươi làm cho mất sạch rồi!”
Ta vừa m/ắng vừa đá/nh trái phải.
Sát khí mà á/c đỏ tự hào, trước cương khí âm phủ của ta, chẳng khác nào giấy dán.
đá/nh mười phút.
á/c đỏ khóc.
“Đừng đá/nh nữa… Cô nãi nãi đừng đá/nh nữa… ta sai rồi…”
Ta dừng tay: “Sao lại gi*t người?”
á/c đỏ tủi thân sụt sịt mũi.
“Bọn chúng… bọn chúng đổ bô phân lên m/ộ của ta…”
Ta:…
Được rồi, lý do này rất thuyết phục.
Ta gỡ nàng ta từ trên tường xuống.
“Từ nay theo ta, bao ăn bao ở.”
á/c đỏ gật đầu lia lịa.
Cửa lớn mở ra.
Ta vỗ tay bước ra, theo sau là á/c đỏ đang khúm núm.
Tuy phàm nhân không nhìn thấy nàng ta.
Nhưng Thụy Vương thấy ta bước ra nguyên vẹn, lập tức cảm động đến rơi nước mắt.
Tại chỗ sai người khiêng một rương vàng cho ta.
Còn tặng thêm một tấm thiệp mời dự tiệc thọ của Thái hậu.
“Sở nương tử thần uy! Tiệc thọ Thái hậu, mong nương tử nhất định phải nể mặt!”
Ta tung hứng thỏi vàng trong tay cười.
“Dễ thôi.”
Ta, danh tiếng của Hoàng Tuyền An Bảo, một phát nổi danh.
Trong kinh thành nhà ai trạch viện không sạch sẽ, tiểu thiếp nhà ai bị tà m/a nhập, đều tìm đến ta.
Ta bận rộn đá/nh q/uỷ mỗi ngày, đếm tiền mỏi cả tay.
Sắc mặt mẹ cũng tốt hơn nhiều, không còn ủ rũ, ngày ngày giúp ta quản lý sổ sách.
Ngày tiệc thọ Thái hậu đã đến.
Ta vẫn mặc bộ chiến bào đen đỏ đó, nghênh ngang tiến vào hoàng cung.
Tại yến tiệc, quyền quý kinh thành tụ hội.
Lão cha cũ và đại ca của ta cũng đến, mang theo Sở Thanh Sương đang trang điểm lộng lẫy.
Họ thấy ta, sắc mặt còn khó coi hơn cả ăn phải ruồi.
Sở Thanh Sương nghiến răng, ánh mắt đầy oán đ/ộc.
Nghe nói để dự tiệc thọ lần này, nàng ta đã bỏ ra số tiền lớn mời một vị cao tăng từ Tây Vực khai quang cho một pho tượng Phật ngọc.
Chuẩn bị dâng lên Thái hậu để vãn hồi danh tiếng.
Ta ngồi ở hàng ghế khách quý do Thụy Vương sắp xếp, cắn hạt dưa.
Q/uỷ sai bỗng lên tiếng trong đầu.
“Cô nãi nãi, có tà khí, tà khí rất nặng.”
Ta dừng động tác cắn hạt dưa, ngước mắt nhìn về phía trung tâm đại điện.
Sở Thanh Sương đang bưng một cái khay phủ vải đỏ, đi đến trước mặt Thái hậu.
“Thần nữ Sở Thanh Sương, cung chúc Thái hậu phúc như Đông Hải. Đặc biệt dâng lên một pho tượng Phật ngọc Tây Vực, nguyện bảo hộ giang sơn quốc thái dân an.”
Thái hậu cười tủm tỉm sai người mở vải đỏ ra.
Một pho tượng Phật ngọc xanh biếc hiện ra.
Trong suốt long lanh, quả thực là bảo vật.
Nhưng mắt ta lại nhìn thấy bên trong tượng Phật, một luồng hắc khí nồng đậm đang cuộn trào.
Ta nheo mắt.
Có tà vật bị phong ấn trong tượng Phật sao?
Sở Thanh Sương vẫn đang đắc ý giới thiệu.