Sau đó, tôi lấy ra tấm binh phòng đồ Bắc Cảnh đã được ngâm qua loại dược thủy đặc biệt!
Tôi mạnh mẽ trải nó ra!
“Lấy m/áu của kẻ b/án q/uỷ như ta, dẫn động vạn dặm oan h/ồn!”
“Lấy tội nghiệt của Trấn Quốc tướng quân, hiệu lệnh âm binh dưới trướng!”
“Hôm nay, ta, Ôn An, cung thỉnh hai vạn quân h/ồn trung liệt của Đại Yến!”
“Đạp, nát, hoàng, thành!”
Bốn chữ cuối cùng, tôi gần như gào lên!
Tôi phun toàn bộ tinh huyết của mình lên binh phòng đồ!
“Uỳnh--!”
Toàn bộ tấm bản đồ lập tức bùng ch/áy trong ngọn lửa huyết sắc hừng hực!
Bắc Cảnh.
Hắc Vân Cốc.
Lo/ạn Táng Cương.
Khô Thủy Giản.
Mười mấy nơi địa ngục ch/ôn vùi oan h/ồn, trong khoảnh khắc này, đồng loạt chấn động!
“Gầm--!”
Tiếng gầm thét kinh thiên động địa truyền đến từ dưới chín tầng địa ngục!
Đó không phải là tiếng khóc than của vài chục hay vài trăm oan h/ồn.
Đó là oán khí ngút trời, dồn nén suốt nhiều năm của hai vạn quân h/ồn sắt thép bị ch*t đói, ch*t rét và ch*t oan!
Từng làn khói sói huyết sắc, nồng đậm gấp trăm lần sát khí của Thất Sát Tỏa H/ồn Trận!
Từ mỗi cứ điểm trên bản đồ, vọt thẳng lên trời cao!
Sau đó, chúng như nhận được sự dẫn dắt nào đó, vượt qua ngàn núi vạn sông, trong chớp mắt x/é toạc không gian!
Xuất hiện trên bầu trời kinh thành!
Toàn bộ hoàng cung bị bao trùm bởi luồng huyết sát khí k/inh h/oàng này!
Bầu trời biến thành màu đỏ như m/áu!
Vô số âm binh q/uỷ tướng mặc giáp trụ rá/ch nát, tay cầm binh khí hoen gỉ, tập hợp trong đám mây m/áu!
Trong hốc mắt trống rỗng của họ, ngọn lửa phục th/ù đang ch/áy rực!
Mục tiêu của họ chỉ có một!
Chính là huyết mạch của kẻ đã đẩy họ xuống địa ngục - Trấn Quốc tướng quân!
Diêu Thư Ý!
“Không... điều này không thể nào!”
Nụ cười trên mặt Trương Thiên Sư hoàn toàn đông cứng.
Hắn kinh hãi nhìn lên bầu trời, nơi đội quân âm binh đủ sức khiến thần phật phải thoái lui đang hiện diện.
Bách Q/uỷ Phiên trong tay hắn phát ra tiếng kêu thảm thiết sợ hãi.
Những con á/c q/uỷ mà hắn tự hào trên lá cờ, lúc này đều co rúm lại, r/un r/ẩy.
Trước sát khí thực sự của quân h/ồn, chúng chẳng khác nào chuột gặp mèo!
“Gi*t!”
Tôi chỉ tay về phía lãnh cung.
Trên bầu trời,
hơn hai vạn âm binh như cơn mưa thiên thạch huyết sắc, lao thẳng vào Thất Sát Tỏa H/ồn Trận!
“Ầm--!”
Một tiếng n/ổ kinh thiên!
Đất rung núi chuyển!
Tấm lưới khổng lồ do Trương Thiên Sư dày công bố trí, thứ mà hắn tưởng rằng không một kẽ hở.
Dưới vó ngựa của hai vạn quân h/ồn, chẳng khác nào tờ giấy mỏng.
Trong chớp mắt, bị x/é tan thành từng mảnh!
Những oan h/ồn cung phi cấu thành trận pháp, ngay cả tiếng kêu thảm cũng không kịp phát ra, đã bị sát khí cuồ/ng bạo của quân h/ồn đá/nh tan tác!
“Phụt--!”
Trương Thiên Sư phun một ngụm m/áu tươi, bay ngược ra sau.
Trận pháp bị phá, hắn phải chịu sự phản phệ nghiêm trọng nhất!
Hoàng hậu cũng sợ đến mức mặt c/ắt không còn giọt m/áu, ngã quỵ xuống đất.
Còn đám âm binh kia, sau khi phá vỡ đại trận, không hề dừng lại.
Chúng hóa thành cơn lũ huyết sắc, gầm thét lao về phía Diêu Thư Ý ở trung tâm trận pháp!
“Không! Đừng lại đây!”
Diêu Thư Ý thét lên tuyệt vọng.
Ả có thể cảm nhận được lòng c/ăm th/ù khắc cốt ghi tâm từ huyết mạch của những âm binh đó đối với ả!
Đó là món n/ợ m/áu mà cha ả đã gây ra!
Ngay khoảnh khắc ả sắp bị âm binh nuốt chửng.
Tôi lên tiếng.
“Dừng lại.”
Cơn lũ huyết sắc,
tức thì dừng lại trước mặt tôi.
Những q/uỷ tướng dữ tợn đó đều đứng lại, dùng hốc mắt trống rỗng lặng lẽ nhìn tôi.
Tôi bước đến trước mặt Diêu Thư Ý.
Nhìn người đàn bà từng cao cao tại thượng, nay lại thảm hại như con chó hoang.
“Diêu Thư Ý.”
“Ta cho ngươi một lựa chọn.”
“Một là bây giờ, bị hai vạn oan h/ồn do cha ngươi hại ch*t x/é x/ác, vĩnh viễn không được siêu sinh.”
“Hai là...”
Tôi đưa tay ra, trong lòng bàn tay là chiếc đèn đồng đang ch/áy ngọn lửa huyết sắc.
“Hiến dâng linh h/ồn ngươi, trở thành dầu đèn cho ta.”
“Dùng oán h/ận của ngươi, th/iêu ch*t những kẻ đã coi ngươi là quân cờ, tùy ý vứt bỏ.”
“Ví dụ như, người đứng sau lưng ngươi kia, Hoàng hậu nương nương.”
Diêu Thư Ý sững sờ.
Ả chậm rãi quay đầu lại, nhìn về phía Hoàng hậu tôn quý đang đứng cách đó không xa, kẻ đã sợ đến đờ đẫn.
Trong mắt ả bùng lên ngọn lửa oán đ/ộc còn đi/ên cuồ/ng hơn cả âm binh.
Ả đã hiểu ra.
Từ đầu đến cuối, ả chỉ là một quân cờ.
Một quân cờ có thể bị hy sinh, bị vứt bỏ bất cứ lúc nào.
Ả cười.
Tiếng cười thê lương, đi/ên dại.
“Ta chọn... cái thứ hai!”
Ả nhìn tôi, trong mắt đầy khoái cảm trả th/ù.
“Gi*t sạch bọn chúng! B/áo th/ù cho ta!”
Lời vừa dứt.
Cơ thể ả bỗng bốc ch/áy.
Hóa thành một khối lửa oán niệm tinh thuần nhất.
Chủ động lao vào chiếc đèn đồng của tôi!
“Ầm!”
Ngọn lửa đèn đồng bùng cao ba thước!
Trong màu m/áu, điểm thêm một vệt tím đen yêu dị!
Đó là sức mạnh oán đ/ộc thuộc về Diêu Thư Ý!
Tôi có thể cảm nhận được, sức mạnh của H/ồn hỏa lúc này đã tăng lên gấp bội!
Tôi ngẩng đầu, nhìn Hoàng hậu và Trương Thiên Sư đang sợ đến mất h/ồn mất vía, định bỏ chạy.
Khóe miệng tôi nhếch lên một nụ cười như á/c q/uỷ.
“Bây giờ, đến lượt các ngươi.”
“Trò chơi, nên kết thúc rồi.”
Hoàng hậu ngã quỵ xuống đất.
Trên mặt bà ta, không còn chút đoan trang và uy nghiêm nào của ngày thường nữa.