Không khí như đông cứng lại vào khoảnh khắc này.
Sự ngạo mạn trên gương mặt Tống Tri Ý nhạt dần, thay vào đó là vẻ hoài nghi ngày một lớn. Cô ta nhìn tôi, rồi lại nhìn Cố Yến đang tái mét mặt mày bên cạnh, dường như cuối cùng cũng nhận ra điều gì đó.
Tô Tình cũng ngẩn người, cô ấy há hốc miệng, nhìn tôi rồi lại nhìn cặp đôi kia, ánh mắt tràn đầy sự bàng hoàng kiểu “ôi vãi, chuyện này cũng có thể xảy ra sao”.
Cố Yến chằm chằm nhìn tôi, đáy mắt cuộn trào những cơn sóng dữ. Chắc chắn anh ta không thể ngờ rằng, những chi tiết được anh ta bao bọc kỹ lưỡng dưới lớp vỏ “tình yêu” lại được tôi, kẻ “thế thân” mà anh ta chưa bao giờ coi trọng, ghi nhớ rõ ràng đến thế.
“Lâm Vãn,” giọng anh ta khô khốc như giấy nhám chà xát, “Rốt cuộc cô muốn nói gì?”
“Tôi đâu muốn nói gì đâu.”
Tôi nhún vai, biểu cảm vừa ngây thơ vừa chân thành, “Tôi chỉ là một ‘kẻ thế thân cũ’, có lòng tốt nhắc nhở ‘người hiện tại’ một chút thôi mà.”
Tôi quay sang Tống Tri Ý, mỉm cười dịu dàng mà tà/n nh/ẫn:
“Tống tiểu thư, cô tốt nhất nên đi kiểm tra lại đi. Những bộ phim cô thích, những bản nhạc cô hay nghe, những khu nghỉ dưỡng cô thường đến... có bao nhiêu phần trăm là cô thực sự thích, và bao nhiêu phần trăm là bị anh ta “dẫn dắt” để thích?”
“Dẫu sao, làm vật thay thế cho một người đã đủ thảm hại rồi. Nếu đến cuối cùng mới phát hiện ra, bản thân chỉ là vật thay thế của một vật thay thế khác... thì chẳng phải vô vị lắm sao? Cô nói xem, có đúng không?”
Lời nói của tôi như một lưỡi d/ao sắc bén, x/ẻ toạc lớp vỏ bọc mang tên “tình thâm”, phơi bày sự thật trần trụi, nực cười nhất bên dưới.
Tống Tri Ý hoàn toàn ch*t lặng. Cô ta lẩm bẩm: “Không... không thể nào... người anh ấy yêu là tôi...”
Cô ta đột ngột quay sang Cố Yến, túm lấy cánh tay anh ta, lắc mạnh, giọng trở nên chói tai: “Cố Yến! Anh nói cho cô ta biết đi! Anh nói cho cô ta biết là cô ta đang nói dối! Người anh yêu là tôi! Luôn luôn là tôi! Có đúng không!”
Cơ thể Cố Yến cứng đờ như một pho tượng. Anh ta không trả lời, thậm chí không nhìn cô ta. Anh ta chỉ trừng mắt nhìn tôi bằng ánh mắt mà tôi chưa từng thấy bao giờ, pha trộn giữa sự nhếch nhác, gi/ận dữ và một chút sợ hãi. Cứ như thể tôi không phải vợ cũ của anh ta, mà là con q/uỷ đã x/é toạc mọi bí mật của anh ta vậy.
“Lâm Vãn,” anh ta rít qua kẽ răng, “Cô c/âm miệng cho tôi!”
“Ồ, vậy là thẹn quá hóa gi/ận rồi sao?”
Tôi cười khẽ, lùi lại một bước, dựa vào bên cạnh Tô Tình, “Cố tổng, đừng kích động. Nhân vật chính của vở kịch này là hai người, tôi chỉ là người đưa d/ao thôi. Tiếp theo diễn thế nào, là tiếp tục tự lừa mình dối người, hay là x/é mặt nhau ngay tại chỗ, thì tùy hai người vậy.”
Nói xong, tôi khoác tay Tô Tình, xoay người đi vào trong tiệm.
“Tình Tình, cậu thấy chai ‘Tự Do’ mình mới điều chế thế nào? Hương đầu là cỏ chanh thanh mát, hương giữa là hoa hồng dại đang nở rộ, còn hương cuối là gỗ sồi trắng ấm áp.”
Phía sau, là tiếng khóc thét sụp đổ của Tống Tri Ý và tiếng gầm thét kìm nén của Cố Yến.
Tôi hít sâu một hơi, ngửi mùi hương thuộc về chính mình trong không khí. Khoảnh khắc đó, tôi thấy toàn thân sảng khoái.
Những ngày tiếp theo, “Vãn Lai Hương” của tôi hoàn toàn nổi tiếng trong giới thượng lưu Bắc Thành. Tất nhiên, thứ nổi tiếng không phải nước hoa của tôi, mà là chuyện bát quái của Cố Yến và Tống Tri Ý.
“Nghe gì chưa? Ánh trăng sáng mà Cố nhị thiếu cưng như trứng mỏng, hóa ra lại là thế thân cho chị dâu anh ta!”
“Trời đất ơi, cái này gọi là gì? Thế thân kiểu búp bê Nga à? Chơi bời quá đấy!”
“Thảo nào vợ cũ Lâm Vãn của anh ta ly hôn dứt khoát thế, hóa ra là đã nhìn thấu từ lâu. Chị gái này đúng là cao tay, ly hôn xong là mở tiệm luôn, còn vạch trần bộ mặt thật của đôi cẩu nam nữ đó trước bàn dân thiên hạ!”
Tô Tình ngày nào cũng hào hứng truyền tin tức vỉa hè này cho tôi, cười đến mức nghiêng ngả.
“Vãn Vãn, bây giờ cậu chính là ‘Nữu Hỗ Lộc·Lâm Vãn’ của giới thượng lưu chúng ta, là biểu tượng của phụ nữ đ/ộc lập! Nhiều người xếp hàng muốn đến tiệm cậu tiêu thụ, chỉ để được diện kiến dung nhan thật đấy! Chiêu marketing này của cậu, đúng là tuyệt đỉnh!”
Tôi dở khóc dở cười, vừa bận rộn tiếp đãi những vị khách nườm nượp, vừa ứng phó với đủ loại ánh mắt thăm dò.
Những ngày này, Cố Yến không xuất hiện nữa. Nhưng tôi biết, anh ta sẽ không bỏ qua như vậy. Với tính cách của anh ta, bị tôi vạch trần tâm tư thầm kín nhất trước công chúng, anh ta tuyệt đối không đời nào chịu để yên. Anh ta không đến bây giờ chỉ vì chưa nghĩ ra nên dùng thái độ gì để đối mặt với tôi. Là kẻ chất vấn đầy gi/ận dữ? Hay là người đàn ông thâm tình bị hiểu lầm? Tôi đoán, chính anh ta cũng đang rất rối bời.
Ngược lại, Tống Tri Ý lại không giữ được bình tĩnh như tôi tưởng. Chiều ngày thứ ba sau hôm đó, cô ta một mình xông vào tiệm của tôi. Không trang điểm, mắt sưng đỏ, tóc tai rối bời, hoàn toàn không còn vẻ cao cao tại thượng như trước nữa.
“Lâm Vãn!”
Cô ta lao đến trước mặt tôi, ném mạnh một hộp trang sức lên quầy. Hộp mở ra, bên trong là một sợi dây chuyền kim cương tinh xảo.
“Đây là gì?”
Tôi hỏi một cách thản nhiên.
“Đây là Cố Yến tặng tôi! Anh ấy nói, đây là do chính tay anh ấy thiết kế, cảm hứng bắt nguồn từ hai chữ ‘Tri Ý’! đ/ộc nhất vô nhị!”