“Cái đó... Hà Tình gọi điện cho tôi. Cô ấy nói cô đã đến tìm cô ấy.”
Tôi không nói gì.
“Chị Thẩm, tôi biết bây giờ chị chắc chắn đang vô cùng tức gi/ận. Chuyện này là anh Chu không đúng, anh ấy quả thực là đồ khốn. Nhưng mà... nhưng mà đứa trẻ vô tội mà...”
“Lưu Đào, cậu muốn nói gì?”
“Tôi chỉ muốn nói là... có thể đừng làm lớn chuyện không? Mọi người đều cần giữ thể diện mà.”
“Thể diện sao?”
“Anh Chu cũng không dễ dàng gì, hai năm nay áp lực công ty lớn quá--”
“Anh ta không dễ dàng? Anh ta cầm tiền của tôi đi nuôi nhân tình bên ngoài, sinh con, anh ta không dễ dàng?”
Đầu dây bên kia im bặt.
“Lưu Đào, cậu quen tôi bốn năm rồi. Cậu thấy tôi là người vô lý gây sự sao?”
“Không phải...”
“Vậy thì đừng khuyên tôi. Nếu cậu muốn nói đỡ cho anh ta, sau này đừng gọi tôi là chị dâu nữa. Vì chẳng bao lâu nữa tôi không còn là chị dâu của cậu đâu.”
Tôi cúp máy.
Mười phút sau, điện thoại của Chu Ngôn Chu gọi tới.
“Vợ ơi! Em đi tìm Hà Tình à?!”
Trong giọng nói của anh ta có sự hoảng lo/ạn, tức gi/ận và cả một chút sợ hãi mà tôi chưa từng nghe thấy.
“Sao anh biết cô ta? Sao anh tìm được chỗ đó?”
“WeChat trên máy tính của anh không đăng xuất.”
Đầu dây bên kia im lặng ba giây.
“Vợ ơi, nghe anh giải thích--”
“Không cần đâu.”
“Tri Ý! Em nghe anh nói! Người phụ nữ đó anh mới quen một năm trước thôi, chỉ là một sự cố! Anh không ngờ cô ta sẽ mang th/ai--”
“Lịch sử trò chuyện của anh tôi đều đọc hết rồi, hai năm, không phải một năm. Mỗi tin nhắn tôi đều chụp màn hình, mỗi khoản chuyển khoản tôi đều in sao kê. Chu Ngôn Chu, anh còn muốn lừa tôi đến bao giờ nữa?”
Anh ta không nói gì.
“Anh lừa tôi là con của anh họ, tôi đã gọi cho Ngôn Thành, vợ anh ấy đang ở nhà ngoại. Anh về nhà nói yêu tôi, nhớ tôi, rồi quay sang nhắn tin cho Hà Tình nói nhiều nhất hai tháng nữa sẽ ly hôn. Anh dùng tiền của tôi m/ua nhà cho cô ta, trả sinh hoạt phí, m/ua sữa bột, m/ua xe đẩy. Anh có phải tưởng tôi là kẻ ngốc không?”
“Tri Ý, em bình tĩnh một chút--”
“Tôi rất bình tĩnh. Tôi chưa bao giờ bình tĩnh như lúc này.”
“Rốt cuộc em muốn thế nào?”
“Ly hôn.”
“Không thể nào!” Giọng anh ta đột ngột cao lên, “Anh không đồng ý ly hôn! Tri Ý, em đừng kích động, chúng ta nói chuyện đàng hoàng--”
“Anh không đồng ý cũng không sao, tòa án sẽ đồng ý. Bằng chứng tôi đã chuẩn bị đầy đủ hết rồi, ngoại tình sống chung, con riêng, tẩu tán tài sản chung vợ chồng, tự ý định đoạt tiền tiết kiệm chung-- mỗi tội danh đều đủ để kết án. Anh muốn nói chuyện, được thôi. Đến văn phòng luật sư của tôi mà nói.”
“Luật sư? Em còn thuê cả luật sư?”
“Diệp Mông, nhớ không? Bạn đại học của tôi. Cô ấy bây giờ là luật sư ủy quyền của tôi.”
“Thẩm Tri Ý! Em đi/ên rồi à? Chuyện này đóng cửa bảo nhau là được, em bày đặt thuê luật sư cái gì?!”
“Anh nuôi nhân tình bên ngoài hai năm còn sinh con, đây không phải là chuyện đóng cửa bảo nhau được.”
“Đứa trẻ đó--”
“Tôi không quan tâm đến đứa trẻ đó. Tôi chỉ quan tâm đến tiền của tôi và cuộc đời của tôi. Chu Ngôn Chu, nghe cho kỹ đây-- tôi cho anh ba ngày. Trong vòng ba ngày, hoặc là anh chủ động đến ký thỏa thuận ly hôn, hoặc là tôi khởi kiện. Anh chọn đi.”
“Em--”
Tôi cúp máy.
Điện thoại lập tức reo lên, tôi ấn tắt.
Liên tục reo bảy lần, tôi đều ấn tắt.
Lần thứ tám là một tin nhắn thoại WeChat, giọng Chu Ngôn Chu:
“Tri Ý, anh c/ầu x/in em, đừng như vậy. Anh biết anh sai rồi, anh c/ắt đ/ứt với cô ta, anh sẽ c/ắt đ/ứt sạch sẽ ngay lập tức. Anh không cần đứa trẻ đó nữa, không cần gì nữa cả, chỉ cần em thôi. Em đừng ly hôn có được không?”
Tôi không trả lời.
Tin nhắn thứ chín: “Căn nhà đó anh b/án đi, tiền đưa hết cho em. Em thiếu gì anh bù cái đó. Tri Ý, tình cảm bốn năm, em nói bỏ là bỏ sao?”
Thứ mười: “Chỗ mẹ em, anh có quỳ xuống cũng được. Tri Ý, cho anh thêm một cơ hội đi.”
Tôi cài đặt chế độ không làm phiền cho tin nhắn của anh ta.
Sau đó gọi cho Diệp Mông.
“Anh ta biết rồi.”
“Phản ứng của anh ta thế nào?”
“Không đồng ý ly hôn, c/ầu x/in tôi cho cơ hội.”
“Đúng như dự đoán. Tiếp theo thì sao?”
“Tôi cho anh ta ba ngày, hoặc ký thỏa thuận, hoặc khởi kiện.”
“Được. Ba ngày này chắc chắn anh ta sẽ tìm đủ loại người đến khuyên cậu. Cậu trụ được không?”
“Cậu nghĩ sao?”
Diệp Mông bật cười.
“Vậy mình chuẩn bị sẵn đơn khởi kiện đây.”
Quả nhiên, ngay tối hôm đó, điện thoại của tôi bắt đầu reo không ngừng.
Mẹ chồng Trương Tú Lan gọi năm cuộc, tôi không nghe cuộc nào.
Bố chồng Chu Kiến Dân gọi ba cuộc, cũng không nghe.
Đám bạn của Chu Ngôn Chu lần lượt nhắn tin:
“Chị dâu, anh Chu thực sự biết sai rồi, cho anh ấy một cơ hội đi.”
“Chị Thẩm, đừng kích động, ly hôn chẳng tốt cho ai cả.”
“Tri Ý, tôi là dì Vương đồng nghiệp của mẹ anh Chu đây, nghe nói hai đứa cãi nhau à? Sống với nhau sao tránh khỏi va chạm, đừng để bụng--”
Tôi nhắn một câu trả lời chung: “Cảm ơn đã quan tâm, xin vui lòng liên hệ với luật sư Diệp Mông của tôi.”
Sau đó tôi tắt tiếng điện thoại.
Đêm đó tôi ngủ tại khách sạn.
Sáu giờ sáng hôm sau, có tiếng gõ cửa.
Tôi nhìn qua mắt mèo, là mẹ chồng.
Bà ta vậy mà lại tìm được đến khách sạn tôi ở.
Tôi mở cửa.