“Hôm nay con quay về, chỉ là muốn nói cho rõ ràng.”

“Con không phải đến để tranh giành sự sủng ái.”

“Con cũng không phải cái đệm giảm xóc.”

“Con càng không phải công cụ để mọi người chứng minh mình vẫn còn chút tình thân.”

“Từ hôm nay, con quay về nhà họ Mạnh.”

“Mọi người đừng ai đến bắt con nữa.”

Nói xong, tôi quay người bước đi.

Lần này không ai cản.

Khi tôi bước ra khỏi cổng nhà họ Tần, nước mắt mới bắt đầu rơi.

Không phải vì buồn.

Mà là vì sướng.

Sướng thật sự.

Giống như hơi thở bị kìm nén suốt mười tám năm, cuối cùng cũng được giải tỏa.

Bên ngoài cổng, bố Mạnh đang đợi tôi trên chiếc xe đạp điện.

Trong giỏ xe còn đặt một túi bánh bao nóng hổi.

Thấy tôi khóc, ông hoảng đến mức suýt làm đổ xe.

“Con gái, ai b/ắt n/ạt con?”

Tôi lau nước mắt, ngồi lên yên sau.

“Không có ạ.”

“Con cãi thắng rồi.”

Bố Mạnh ngẩn người, rồi lập tức ưỡn thẳng lưng.

“Được!”

“Con gái bố giỏi quá!”

Tôi ôm lấy eo ông, nước mắt lại rơi xuống.

Lần này là vì có người khen tôi.

Chiếc xe đạp điện lăn bánh.

Gió đêm rất lạnh.

Bố Mạnh lớn tiếng hỏi:

“Muốn ăn gì nào?”

Tôi nghẹn ngào hét lên:

“Th!t kho tàu!”

“Chốt đơn!”

“Còn muốn ăn gà rán nữa!”

“M/ua!”

“Còn muốn uống trà sữa full đường!”

Bố Mạnh do dự một giây.

“Mẹ con bảo ngọt quá không tốt đâu.”

Tim tôi thắt lại.

Chẳng lẽ bố mẹ thiên hạ đều giống nhau sao?

Giây tiếp theo, bố Mạnh hạ thấp giọng:

“Hai bố con mình lén uống.”

Tôi bật cười trong nước mắt.

Đây chính là khoảnh khắc thỏa mãn đầu tiên trong cuộc đời tôi.

Không phải là vả mặt tiểu thư thật.

Cũng chẳng phải khiến nhà họ Tần hối h/ận.

Mà là tôi cuối cùng cũng được ngồi trên yên sau xe điện của bố ruột, có thể hét lớn xem mình muốn ăn gì.

Tôi cứ ngỡ sau đêm đó, nhà họ Tần sẽ hoàn toàn yên ổn.

Sự thật chứng minh, tôi quá ngây thơ.

Đặc điểm lớn nhất của hào môn chính là không chấp nhận việc mọi thứ mất kiểm soát.

Sáng ngày thứ ba, tôi đang đóng gói sữa đậu nành cho khách tại tiệm.

Một chiếc Maybach màu đen đỗ trước cửa.

Tống Tri Tuyết bước xuống xe.

Bà mặc chiếc áo khoác màu trắng kem, lạc quẻ hoàn toàn giữa những ông cụ bà cụ đang m/ua quẩy xung quanh.

Các ông cụ ngoài miệng không nói, nhưng ánh mắt gần như dán ch/ặt vào chiếc xe của bà.

“Chi Chi.”

Đây là lần đầu tiên bà gọi tôi như vậy.

Tay tôi run lên, sữa đậu nành suýt chút nữa đổ ra ngoài.

“Bà Tống, bà uống gì ạ?”

Bà nhíu mày.

“Tôi không đến để m/ua bữa sáng.”

Ông cụ đang xếp hàng không vui.

“Không m/ua thì đừng chen hàng chứ.”

Tống Tri Tuyết: “…”

Tôi suýt chút nữa bật cười.

Ở nhà họ Tần, không ai dám bắt Tống Tri Tuyết xếp hàng.

Nhưng ông cụ ở phố cũ thì dám.

Hơn nữa còn rất lý lẽ.

Tống Tri Tuyết im lặng hai giây, rồi đi ra cuối hàng.

Bà xếp hàng mười phút, cuối cùng cũng đến lượt tôi.

“Chi Chi, nói chuyện với mẹ chút đi.”

Tôi hỏi: “Sữa đậu nành ngọt hay mặn?”

“Mẹ bảo là nói chuyện.”

“Tiệm chúng con mức tiêu thụ tối thiểu là hai tệ.”

Khóe mắt Tống Tri Tuyết gi/ật gi/ật.

“Sữa đậu nành ngọt.”

Tôi thu tiền.

“Mang đi hay dùng tại chỗ?”

“Tần Phù Chi.”

“Trước khi đổi chứng minh thư thì cứ gọi thế cũng được, nhưng sữa đậu nành phải uống lúc nóng.”

Bà nhắm mắt lại.

“Dùng tại chỗ.”

Tôi múc cho bà một bát sữa đậu nành ngọt.

Bà ngồi trước bàn nhỏ, lưng thẳng tắp như đang tham dự hội nghị quốc tế.

Bà cụ bên cạnh bưng bát tào phớ mặn ngồi đối diện bà, nhiệt tình hỏi:

“Cô em, lần đầu đến đây à?”

Tống Tri Tuyết nhìn bát đồ ăn đầy tép khô, rong biển và dầu ớt, biểu cảm hiếm khi lộ vẻ hoang mang.

Bà cụ nói:

“Sữa đậu nành ngọt có gì ngon đâu, lần sau uống mặn đi, cho thêm hai thìa ớt, cực đã.”

Tống Tri Tuyết lịch sự gật đầu.

“Cảm ơn bà.”

Tôi đứng sau quầy xem mà thấy thú vị vô cùng.

Mười phút sau, giờ cao điểm bữa sáng qua đi.

Tống Tri Tuyết cuối cùng cũng bước đến trước mặt tôi.

“Chi Chi, trước đây là mẹ đã lờ đi cảm nhận của con.”

Tôi sững người.

Bà nói câu này còn phi lý hơn cả việc Tần Quan Lan ra phố b/án nghệ.

Tôi không tiếp lời.

Bà nói tiếp:

“Mẹ và bố con đã bàn bạc, có thể để con tiếp tục sống ở nhà họ Mạnh.”

“Nhưng nhà họ Tần vẫn sẽ giữ lại phòng của con.”

“Con vẫn là con gái do chúng ta nuôi lớn.”

Tôi cúi đầu lau bàn.

“Còn Mạnh Kinh Xuân thì sao?”

Biểu cảm của Tống Tri Tuyết nhạt đi đôi chút.

“Con bé cần thời gian để thích nghi.”

“Nó rất giỏi, cũng rất nh.ạy cả.m.”

Tôi cười.

“Mọi người định thích nghi với cô ấy thế nào?”

“Sắp xếp thêm nhiều khóa học cho cô ấy?”

“Để cô ấy nhanh chóng học thuộc quy tắc nhà họ Tần?”

Tống Tri Tuyết im lặng.

Tôi biết mình đoán đúng rồi.

Ở nhà họ Tần, tình yêu giống như một khoản đầu tư.

Nhìn tiềm năng, nhìn lợi nhuận, nhìn rủi ro.

Nhà họ Tần thấy tôi không có tiềm năng nên thất vọng.

Thấy Mạnh Kinh Xuân có tiềm năng nên bồi thêm vốn.

Nhưng con người không phải là dự án.

Con người biết đ/au.

Biết mệt.

Biết phát đi/ên.

Tôi nói: “Bà Tống, nếu mọi người thực sự muốn tốt cho cô ấy, thì trước hết hãy để cô ấy ngủ nướng một giấc đi.”

Tống Tri Tuyết nhíu mày.

“Nó đã mười tám tuổi rồi, thời gian rất quý giá.”

Tôi không còn gì để nói.

Đúng lúc này, tiếng bước chân lại vang lên ở cửa tiệm.

Mạnh Kinh Xuân đến.

Cô ta không mặc đồ cao cấp, mà thay bằng một chiếc áo hoodie đen.

Sắc mặt tiều tụy, dưới mắt thâm quầng.

Cô ta nhìn thấy Tống Tri Tuyết, mắt sáng lên.

“Mẹ.”

Tống Tri Tuyết quay người.

“Sao con lại đến đây?”

Mạnh Kinh Xuân nắm ch/ặt tay áo.

“Con muốn gặp mẹ.”

Cô ta nhìn tôi một cái, rồi vội vàng dời mắt đi.

“Đêm qua con đã xem xong tài liệu mẹ đưa.”

“Về vụ sáp nhập, con đã viết lại một bản phân tích mới.”

“Con biết lần trước con quá vội vàng, nhưng lần này…”

Tống Tri Tuyết ngắt lời cô ta.

“Kinh Xuân, hôm nay mẹ không đến để khảo sát con.”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm